14.
Chẳng ngờ, video tôi đăng, cuối cùng vẫn bị mẹ tôi và mẹ Kỳ Dương nhìn thấy.
Lúc mẹ tôi gọi video, tôi đang mặc chiếc váy JK mà Kỳ Dương mua, chuẩn bị cùng cậu ấy chụp một bộ ảnh thiếu nữ JK và tổng tài bá đạo.
Ai mà ngờ được lúc tôi đang mặc tất trắng thì tên khốn kiếp Kỳ Dương lại đẩy cửa bước vào. Vì muốn kéo tất lên nên tôi vô tình nhấc chân hơi cao, để lộ chiếc quần lót hình gấu dâu tây mà tôi thích. Ngay lập tức, ánh mắt Kỳ Dương dán chặt vào đó.
Tôi vội vàng chạy tới, sau đó đẩy cậu ấy ra khỏi phòng.
Đồng thời hét lên với cậu ấy: "Nhìn cái gì mà nhìn! Cậu là mèo nhìn chỗ ấy à!"
Ngoài cửa vọng lại tiếng cười trầm thấp của Kỳ Dương, cửa bị gõ ba tiếng: "Dì gọi video cho cậu."
Vừa mở cửa ra, tôi trừng mắt giận dữ nhìn cái tên "mèo nhìn chỗ ấy", thì Kỳ Dương bất ngờ tiến lên một bước, áp sát tôi.
Bàn tay trắng trẻo, sạch sẽ luồn theo nếp váy JK đến tận mép váy, trên khóe môi lại nở nụ cười, rồi dùng đầu ngón tay khẽ kéo váy tôi.
Cậu ấy ghé sát mặt tôi, rồi dùng giọng nói trầm ấm chỉ mình tôi nghe thấy: "Thấy rồi nhé, màu hồng."
Cậu mới màu hồng, cả nhà cậu đều màu hồng!
15.
Tám giờ tối, tôi đang nằm trên giường lướt video thì bất chợt thấy một quán lẩu mới mở, ngay lập tức, bụng tôi bắt đầu sôi ùng ục.
Như cá chép hóa rồng, tôi bật dậy khỏi giường, sau đó chạy như bay đến trước cửa phòng Kỳ Dương, rồi đập cửa phòng cậu ấy thùm thụp.
"Kỳ Dương, nhanh nhanh nhanh nhanh, tôi đau bụng!"
Sau lưng bỗng vang lên giọng nói đều đều của Kỳ Dương: "Cậu đang làm gì vậy?"
Tôi quay đầu lại thì nhìn thấy Kỳ Dương đang đứng ở cửa phòng tắm, cơ ngực, cơ bụng rõ mồn một. Những giọt nước trên mái tóc chưa lau khô, nhỏ xuống theo ngọn tóc, rồi rơi trên làn da săn chắc của cậu ấy, sau đó men theo cơ thể, cuối cùng chìm vào trong chiếc khăn tắm quấn hờ ngang hông.
Tôi nuốt nước bọt, bất giác cảm thấy hơi khát.
Tiếng quạt thông gió trong phòng tắm vang lên đều đều. Kỳ Dương mang dép lê bước đến, đưa tay định chạm vào bụng tôi. Tôi theo phản xạ khẽ né sang một bên.
"Hết đau rồi à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thu-thach-hon-nguoi-anh-em-chi-cot-mot-cai/chuong-14-15.html.]
Ánh mắt tôi lảng tránh, trong lòng có chút chột dạ: "Lừa cậu thôi, thật ra là tôi đói, cậu đi ăn lẩu với tôi đi, từ hồi cấp ba đến giờ hai đứa mình chưa đi ăn cùng nhau."
Thấy tôi không sao, bàn tay thon dài của cậu ấy lập tức cầm lấy chiếc khăn trắng vắt trên cổ, rồi lau mái tóc vẫn còn đang nhỏ nước.
"Không đi."
Chưa đầy ba mươi tuổi, mà đã lo dưỡng sinh sớm thế này là vì cái gì, hả?
Thân hình săn chắc, đôi môi mềm mại, thế mà sao có thể thốt ra những lời lạnh lẽo đến mức âm một trăm tám mươi độ như thế chứ?
Tôi không hiểu nhưng mà tôi có cách.
Tôi nhanh chóng quay về phòng ngủ, chọn một chiếc váy nhỏ màu hồng, sau đó đội bộ tóc giả bob ngắn rồi xông ra khỏi phòng ngủ, tiến thẳng đến phòng của Kỳ Dương.
Lúc này, Kỳ Dương đã tựa lưng vào đầu giường, trên mặt đeo một cặp kính gọng bạc, tay cầm một cuốn sách ngoại ngữ mà tôi không biết tên.
Nghe thấy tiếng động, cậu ấy ngẩng đầu lên thì nhìn thấy phiên bản giới hạn của thiếu nữ tóc bob họ Ngọc. Ngay lập tức, ánh mắt cậu ấy như bị dính chặt vào đó.
Tôi nhanh chóng tranh thủ lúc cậu ấy còn đang ngẩn người, trèo lên giường từ phía cuối giường, rồi bò nhanh đến bên cạnh Kỳ Dương, sau đó ngồi lên đùi cậu ấy rồi mở to đôi mắt long lanh đáng thương nhìn cậu ấy.
"Anh Kỳ Dương ơi ~ người ta đói rồi."
Yết hầu của Kỳ Dương bất chợt di chuyển lên xuống, cậu ấy đưa tay đẩy gọng kính, nói: "Muốn ăn gì?"
"Lẩu! Quán mới mở ở phía Đông thành phố ấy, tôi muốn ăn, bây giờ muốn ăn luôn!"
Tôi vô cùng phấn khích, định đứng dậy khỏi người cậu ấy để chạy ra ngoài, nào ngờ lại bị một bàn tay túm lấy cổ tay, rồi kéo mạnh lại.
Không phanh kịp, thế là tôi đ.â.m sầm vào lòng Kỳ Dương. Lúc này cậu ấy còn chưa mặc áo, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Kỳ Dương đang cười tủm tỉm. Tôi vừa muốn giãy ra khỏi tay cậu ấy, thì đã bị cậu ấy lật người, sau đó đè xuống dưới.
Tôi hơi hoảng hốt: "Cậu làm gì vậy?"
Bàn tay to lớn của cậu ấy bóp lấy má tôi, che khuất gần hết nửa khuôn mặt tôi.
"Ăn lẩu thì được nhưng mà đây là một cái giá khác, cô Tô."
Lời còn chưa dứt, người anh em tốt cùng tôi lớn lên từ nhỏ bỗng cúi đầu, mạnh mẽ hôn xuống.
Tôi sững sờ, trừng lớn mắt, không dám tin nhìn chằm chằm vào cậu ấy.
Không khí như bị hút cạn, đầu óc tôi trở nên choáng váng, thậm chí hoàn toàn quên mất nồi lẩu mà lúc nãy tôi còn đòi ăn.