Thu Táo - Vu Triết - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-14 15:06:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Homestay mở ba năm, Trần Giản chứng kiến nó từ lúc mới xây. Hồi đó thị trấn nhỏ bắt đầu làm du lịch, những homestay với đủ loại phong cách và định vị thi mọc lên. Trần Giản thấy ít, Chẩm Khê xem như trụ khá lâu.
Nếu nửa năm ở tầng ba c.h.ế.t, chừng homestay còn thể cầm cự thêm một thời gian nữa.
Tuy cảnh sát kết luận là án tự sát, nhưng lời đồn thổi vẫn ma quái, trong phạm vi năm trăm mét quanh tòa nhà ai tới gần.
Lúc Tiền Vũ bỏ trốn còn nợ Trần Giản tiền lương, gã bảo tự mà lấy đồ trừ nợ.
đưa chìa khóa cho .
Cực kỳ khốn nạn.
Thật Trần Giản vẫn thường xuyên tới đây, nhưng từng lấy món đồ nào. Cửa mở , những món giá trị đều là đồ cồng kềnh, cũng chẳng vác nổi. Hơn nữa, cứ mở cửa mang đồ ngoài, Tiền Vũ mà là thể kiện tội trộm cắp.
Cậu lẻn là vì đệm ở đây thoải mái, đến để ngủ.
Tin đồn về tòa nhà ma càng đáng sợ thì càng thanh tĩnh.
Đặc biệt là tầng ba.
Trần Giản rón rén theo cầu thang lên tầng ba. Căn phòng xéo góc với phòng xảy án mạng tự sát chính là nơi dọn dẹp để ngủ, hôm qua còn vứt balo ở đây.
Giống hệt tới đây, trèo tầng hai, lên cầu thang lên tầng ba, mở cửa căn phòng khóa , đó bật đèn. Đây là căn phòng duy nhất trong bộ tòa nhà thể bật đèn, do tự câu dây điện từ bên ngoài .
hôm nay chút khác biệt, cụ thể là gì thì rõ . Ngay khoảnh khắc nắm lấy tay nắm cửa cảm nhận điều đó, song chỉ do dự nửa giây, Trần Giản vẫn vặn khóa cửa.
Những phòng khác điện, nước, dọn dẹp nên chẳng thể ở . Cho dù hai Đan Vũ to gan dám ở , thì cũng sẽ chọn căn phòng đối diện với hiện trường vụ án.
Vào phòng, tiện tay đóng cửa .
Lời đồn thì vẫn là lời đồn, cũng lo ma sẽ theo phòng.
Giây tiếp theo, liền khựng tại chỗ.
Không khí trong phòng vốn luôn thoang thoảng mùi bụi bặm, nhưng hôm nay lẫn thêm thở mơ hồ của nước biển.
Nước hoa ?
Không để cho thời gian suy nghĩ, đèn trong phòng lập tức bật sáng.
Đan Vũ đang xe lăn .
Đây là tình huống mà Trần Giản từng tưởng tượng đến.
Đầu óc vấn đề gì ? Ở thì cũng thôi , thế mà còn chọn đúng căn phòng !
Cậu cứng đờ ở vị trí cách cửa hai bước chân, nên chào hỏi một tiếng, là đầu bỏ luôn, là nhảy cửa sổ, là một câu "xin lạc" mới nhảy cửa sổ...
Cho đến khi thấy bên cạnh xe lăn của Đan Vũ dựng một cây gậy bóng chày.
Người là đang đợi ở đây để chuẩn đ.á.n.h trộm đấy.
Trần Giản do dự nữa, lùi về nửa bước. Lúc vươn tay mở cửa, vì đề phòng Đan Vũ đ.á.n.h lén nên còn chẳng dám xoay .
động tác của Đan Vũ còn nhanh hơn . Lúc y vớ lấy cây gậy bóng chày, tay Trần Giản còn chạm tới tay nắm cửa. Cậu liền thấy Đan Vũ cầm gậy đột ngột vung về phía , cây gậy bóng chày xoay tít trung lao vút tới. Nghe tiếng gió rít là đủ đoán thứ đồ chơi làm bằng kim loại.
Xong đời.
Quả mà nện trúng mặt thì kiểu gì cũng lõm một cục cho xem...
Tuy nhiên, cây gậy như một lực nào đó kéo , rơi xuống đất ở vị trí cách nửa mét, vang lên một tiếng kim loại va đập lanh lảnh xoay ngược chiều bay trở về tay Đan Vũ.
Toàn bộ quá trình tới một giây.
Tay Trần Giản vẫn còn giơ giữa trung hướng về phía tay nắm cửa.
Đệt.
Đỉnh ?
"Còn cả điều khiển từ xa nữa ," Đan Vũ thả gậy bóng chày về cạnh xe lăn, cúi đầu xoay xoay chiếc điều khiển đèn điện trong tay , "Tiên tiến gớm."
"Ba mươi tệ, bao ship." Trần Giản .
Đan Vũ nâng mắt .
"Tôi..." Trần Giản liếc cửa sổ.
"Lát nữa xách balo bằng cửa chính ," Đan Vũ , "Không đến mức nhảy cửa sổ ."
"Tôi cũng định bằng cửa phòng đấy chứ," Trần Giản cây gậy bóng chày , " cái gậy nó cho mà."
"Tôi bảo là lát nữa." Đan Vũ ngửa đầu tựa xe lăn.
"Được." Trần Giản cũng gì thêm, tựa lưng ghế bên cạnh, từ bỏ kế hoạch bỏ trốn.
"Cậu với Tiền Vũ ?" Đan Vũ hỏi.
"Không ," Trần Giản đáp, "Chỉ là quen thôi. Dân địa phương làm buôn bán ở thị trấn nhỏ quanh quẩn cũng chỉ chừng đó , coi như đều quen mặt ."
"Ồ," Đan Vũ xoay xoay chiếc điều khiển, "Căn phòng bên trong , xảy chuyện gì ?"
"Một đôi tình nhân tự sát ở trong đó." Trần Giản dứt khoát.
"Tự sát là uống t.h.u.ố.c gì đó , cớ gì m.á.u me đầy giường thế." Đan Vũ .
"Có uống, đó còn c.ắ.t c.ổ tay nữa," Trần Giản giải thích, "Máu thấm hết xuống đệm. Chắc là oán khí nặng, từng thấy buổi tối ở đây tiếng chuyện, còn tiếng ."
"Ra là ." Đan Vũ gật gật đầu, gì thêm.
"Anh thấy ?" Trần Giản hỏi.
"Không," Đan Vũ ngáp một cái, "Chắc muộn chút nữa ma mới đến."
Trần Giản gì nữa. Lá gan của tên Đan Vũ quả thực lớn.
Đợi một lát, cũng y hỏi xong , nhưng bộ dạng thì vẻ y vẫn ý định để xách balo chuồn .
Vì thế bèn hỏi một câu: "Anh cố tình canh ở đây ? Sao ngủ phòng ?"
"Chỉ phòng là câu dây điện ," Đan Vũ mỉm , "Tôi chỉ đoán là ở đây, chứ là ."
"Tôi cũng ở hẳn đây," Trần Giản những chuyện khác thể giải thích, nhưng điểm vẫn cho rõ ràng, "Tôi chỉ thỉnh thoảng mới lẻn ... ngủ một giấc thôi."
"Ừm," Đan Vũ gật đầu, chỉ chiếc balo bàn, "Đi ."
Trần Giản liếc cây gậy bóng chày.
Đan Vũ , nhưng hai tay đang đan chéo .
Trần Giản bước tới cầm balo, xoay nhanh kéo cửa bước ngoài.
Lúc chuẩn đóng cửa, Đan Vũ gọi một tiếng: "Cậu tóc xoăn."
Nói thật, Trần Giản cực kỳ giả vờ như thấy. Anh giỏi thì lái cái xe lăn của đuổi theo đây ... hôm nay đuối lý, cho nên vẫn dừng , trong phòng: "Hả?"
"Mang cái cho Lưu Ngộ giúp ." Đan Vũ vung tay ném một cục đồ tới.
Trần Giản bắt lấy, là một cục sạc. Cậu ngớ : "Mang cho ? Cậu ở đây ?"
"Homestay ở phía ngã tư tới một chút , cụ thể thì rõ lắm," Đan Vũ đáp, "Cậu chẳng quen hết các ông chủ với dân địa phương ở đây , hỏi thăm chút ."
"...Được." Trần Giản nhét cục sạc balo, xoay rời .
Lưu Ngộ đang ở cái homestay nhỏ ngay ngã tư. Vì cách quá gần với tòa nhà ma nên dạo việc buôn bán cũng ế ẩm, hôm nay chừng chỉ mỗi Lưu Ngộ là khách.
Trần Giản chẳng cần hỏi thăm, ánh đèn là ngay.
"Chị La," đến quầy lễ tân, "Em đưa đồ cho thằng nhóc nhé."
"Đi ," chị La cầm điện thoại lướt video, mắt cũng chẳng thèm ngước lên, "Cậu với ông chủ Đan mới tới ?"
"Không quen, thế chị?" Trần Giản hỏi.
"Không gì, thằng nhóc bảo là bạn của Tiền Vũ, nên chị nghĩ cũng quen." Chị La .
"Em quen." Trần Giản về phía hành lang tầng một. Cái Lưu Ngộ đúng là chẳng giữ mồm giữ miệng gì cả, chuyện gì cũng bô bô ngoài.
"Anh đến , may quá!" Lưu Ngộ mở cửa thấy thì y như thấy , chỉ thiếu điều nhào tới ôm một cái.
"Đan Vũ nhờ đưa cái cho ," Trần Giản lấy cục sạc đưa cho Lưu Ngộ, "Sao ở cùng bên tòa nhà ma... bên Chẩm Khê?"
"Ai mà dám chứ!" Mặt Lưu Ngộ nhăn nhúm cả , "Hiện trường vụ án mạng tầng ba cũng đúng ! Chỗ đó mà dành cho ở ! Tôi sắp dọa c.h.ế.t khiếp . Lúc sửa xe với bà chủ chẳng ai chịu tiếng nào, quá thiếu nghĩa khí."
"Anh là họ ," Trần Giản bật , "Sao gan hai chênh lệch nhiều ."
"Anh họ thôi," Lưu Ngộ đáp xong nhớ chuyện gì đó, "Anh tìm ?"
"Tôi qua lấy chút đồ thì tình cờ chạm mặt ." Trần Giản .
"Đệt," Lưu Ngộ , "Đêm hôm khuya khoắt mà dám đến đó lấy đồ, gan cũng to phết nhỉ."
"Bình thường thôi," Trần Giản , "Tôi về đây, mau sạc điện thoại ."
"Đừng vội mà," Lưu Ngộ lẽo đẽo theo , "Nói chuyện lát , căn phòng đó ..."
"Cậu chắc là chuyện nửa đêm ?" Trần Giản đầu .
Lưu Ngộ im lặng, là nội tâm đang giằng xé dữ dội. Một lát , xoay : "Thôi bỏ , để ban ngày ."
Thật ban ngày cũng chẳng dám .
Hôm là một ngày nắng ráo. Lưu Ngộ từ trong phòng bước liền thấy bà chủ đang tán gẫu với khác cửa tiệm. Lúc mà hỏi thăm chuyện của Chẩm Khê thì tiện.
hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thu-tao-vu-triet/chuong-3.html.]
Cậu dám.
Cậu thẳng đến Chẩm Khê.
Bình thường mà , giờ Đan Vũ chắc chắn vẫn dậy. vì bên hình như điện nước, qua xem Đan Vũ dọn ngoài .
Mở cửa , thấy Đan Vũ thế mà đang xe lăn lăn bánh ở tầng một, hai mắt tròn xoe: "Sao xuống đây?"
"Ném xe lăn xuống ," Đan Vũ đáp, "Rồi nhảy xuống theo ."
"Thì gọi em một tiếng chứ," Lưu Ngộ bước tới kiểm tra chiếc xe lăn, "Thứ đắt lắm đấy, ném hỏng chứ?"
"Vậy để xe lăn ném xuống, giá trị bằng nó." Đan Vũ .
"Xùy," Lưu Ngộ bật , "Em thật sự lo ngã , thủ của thế nào cơ chứ."
"Tối qua ngủ ngon ?" Đan Vũ hỏi.
"Không ngon," Lưu Ngộ cau mày, "Buổi tối ngoài cửa sổ cứ tiếng động, tiếng động vật kêu, tiếng sột soạt là thú vật đ.á.n.h là gì nữa... Bên thế nào?"
"Khá , ngủ say lắm, tiếng động cũng chẳng thấy gì." Đan Vũ đáp.
"Gan to thật đấy," Lưu Ngộ quầy bar ở tầng một, bồn rửa tay vẫn còn ướt, "Anh rửa mặt đ.á.n.h răng ? Chỗ chẳng đang cúp nước ?"
"Vẫn còn nước đóng bình mà." Đan Vũ chỉ tay sang bên cạnh.
Lưu Ngộ sang. Cạnh quầy bar một cánh cửa ẩn, bên trong là gian giống như nhà kho, chứa ít nước cùng các loại đồ dùng nhà tắm, ngoài còn mấy thùng giấy.
"Nước hết hạn ?" Lưu Ngộ hỏi.
"Hết hạn chứ biến chất ," Đan Vũ , "Hồi bé ở trong núi, em uống nước phân trâu cũng ."
"Đó là nước phân trâu! Đó là nước suối! Chỉ là ở thượng nguồn trâu ỉa thôi!" Lưu Ngộ sửa lưng y.
"Ừ, dù thì cũng uống mùi vị mà." Đan Vũ .
Hai khựng một chút đồng thời bật . Lưu Ngộ về phía cầu thang. Lúc mặt trời lên, thể rõ cách bày trí trong phòng. Ngoại trừ nhiều bụi bặm và lộn xộn thì thật sự còn cảm giác rùng rợn như đêm qua nữa.
vẫn đẩy xe lăn ngoài: "Đi ăn sáng thôi, cái nhà hôm qua em ở phục vụ bữa sáng nhưng mùi vị chán lắm, chúng phố tìm xem quán nào khác ."
"Ừm." Đan Vũ lên tiếng, "Hôm nay em về ?"
Lưu Ngộ gì.
"Xin nghỉ hai ngày thôi đúng ?" Đan Vũ , "Chiều nay về , mới khai giảng mà cúp học là ."
"Em thể xin nghỉ thêm hai ngày," Lưu Ngộ đáp, "Chủ yếu là lúc xin nghỉ em ngờ chỗ nông nỗi , một thì xoay xở thế nào."
"Tìm làm là , phiền ," Đan Vũ tỏ vẻ mấy bận tâm, "Sáng nay em đăng ký mở điện nước , chiều về."
"Anh kiểu gì? Ít nhất ai đẩy xe lăn cho thì cũng thấy mệt chứ?" Lưu Ngộ .
"Xe lăn chạy bằng điện." Đan Vũ đáp.
"... nhỉ," Lưu Ngộ dừng bước, sững sờ mất hai giây, "Đệt, ném cái xe lăn điện từ cầu thang xuống á? Anh sợ nó phát nổ !"
"Thì nó nổ ." Đan Vũ .
Lưu Ngộ chuyện thì ngốc nghếch, nhưng năng lực làm việc vẫn mạnh. Ăn sáng xong, ánh mắt tò mò của mấy ông bà chủ phố, đẩy Đan Vũ về Chẩm Khê, đó lái xe ngoài để nộp phí điện nước linh tinh.
Chỉ cần mở miệng chuyện thì đúng là một đứa trẻ việc.
Đan Vũ quầy bar, lật xem một cuốn sổ. Đó là sổ đăng ký nhân viên và ghi chép công việc mà y tìm thấy trong nhà kho.
Sau khi điện nước thì dọn dẹp. Một tòa nhà lớn thế , dọn dẹp cần ít nhân lực.
Y cần một nắm giữ "nhân mạch" ở địa phương .
Lật xem một lát, y lấy điện thoại , bấm gọi cho một điện thoại ghi sổ.
"Alo," điện thoại kết nối. Người đầu dây bên rõ ràng là vẫn ngủ dậy, giọng mũi đầy vẻ khó chịu, "Ai đấy."
"Cậu tóc xoăn." Đan Vũ .
"Mẹ nó thử gọi thêm câu nữa xem..." Đầu dây bên , Trần Giản khựng , "Anh lấy của ?"
"Trần Giản," Đan Vũ lật lật cuốn sổ, "Tôi thấy đây làm ngày nào cũng dậy sớm mà, giờ vẫn dậy ?"
Trần Giản gì, một lát mới lên tiếng, giọng vẻ tỉnh ngủ: "Anh liên lạc với Tiền Vũ ?"
"Không." Đan Vũ trả lời ngắn gọn.
Trần Giản đợi vài giây bồi thêm một câu: "Nói hết câu chứ, thì của ?"
"Lúc ông chủ Tiền chẳng mang theo thứ gì cả," Đan Vũ , "Ngày 7 tháng 3, nhập rượu kho, bla bla bla... Người thực hiện: Trần Giản..."
"Anh giỏi." Trần Giản .
"Cũng giỏi lắm , thứ cứ thế vứt trong nhà kho mà." Đan Vũ đáp.
"Có chuyện gì thì ." Trần Giản giục.
"Đến đây giúp chút việc ." Đan Vũ .
"Không rảnh." Trần Giản từ chối kiên quyết.
"Được thôi." Đan Vũ chấp nhận cũng dứt khoát, cúp máy.
Chưa đầy năm phút , Trần Giản gọi .
"Ai đấy?" Đan Vũ bắt máy.
"Giả vờ cái gì, lưu chứ gì." Trần Giản .
Chưa kịp lưu.
Đan Vũ lên tiếng.
"Tôi, Trần Giản đây." Trần Giản chỉ đành xưng tên.
"Cậu nhóc tóc xoăn ." Đan Vũ trêu.
"Chứng minh thư của cầm ?" Trần Giản hỏi.
Đan Vũ tấm chứng minh thư trong tay: "Tôi lấy chứng minh thư của làm gì?"
"Vậy nhặt chứng minh thư của ?" Trần Giản đổi cách hỏi.
"Không." Đan Vũ đáp.
"Được." Trần Giản cúp máy.
"Anh đấy?" Tiểu Đậu Nhi xổm cạnh cửa sân hỏi.
"Đi loanh quanh thôi," Trần Giản sải bước lên xe máy, "Trông chừng bà nội em cho kỹ, đừng để bà chạy ngoài đấy."
"Vâng." Tiểu Đậu Nhi gật đầu.
"Có ăn gì ?" Trần Giản hỏi, "Lát về mua cho."
"Thanh cay ạ." Tiểu Đậu Nhi đáp.
"Được." Trần Giản vặn tay ga, chiếc xe máy vọt .
Men theo con đường nhỏ về phía một lát là đến đường xi măng của thị trấn. Khu là phòng trọ cho thuê, hiện tại thị trấn làm ăn ế ẩm nên ít phòng cũng bỏ trống, cảnh tượng đìu hiu chẳng khác gì thị trấn là bao.
Đan Vũ mang cảm giác là một tinh ranh, hiểu tiếp quản Chẩm Khê, đến cái chốn khỉ ho cò gáy làm gì.
Chiếc xe đậu trong sân biến mất, chắc là Lưu Ngộ lái .
Trần Giản đỗ xe máy sát cổng lớn .
Đan Vũ đang xe lăn, đưa mắt khu vườn nhỏ bên ngoài qua khung cửa sổ sát đất.
"Không ai chăm sóc, hỏng hết ." Trần Giản bước tới cũng liếc một cái. Trước khu vườn trông khá .
"Ở quầy bar kìa." Đan Vũ vẫn bên ngoài.
Trần Giản đầu liếc quầy bar, đó đặt một tấm chứng minh thư. Cậu bước tới cầm lên xem, quả nhiên là của .
"Thế mà còn bảo lấy?" Cậu cạn lời.
"Là nhặt ." Đan Vũ .
"Vậy lúc hỏi nhặt , chẳng bảo nhặt ?" Trần Giản vặn .
"Thì cũng bảo với ông chủ của đấy thôi." Đan Vũ đáp.
"...Ai lai lịch thế nào, cũng thể hỏi gì là trả lời thành thật cái đó," Trần Giản , "Ngộ nhỡ Tiền Vũ cái tên khốn nạn gài bẫy thì ."
"Thì cũng thế thôi." Đan Vũ đầu .
"Được ," Trần Giản đút chứng minh thư túi, "Em trai ?"
"Lên thị trấn lo chuyện điện nước ." Đan Vũ đáp.
"Anh vẫn... Anh thật sự..." Trần Giản y, "Lúc tầng ba xảy chuyện thì việc buôn bán ở đây cũng chẳng gì, thật sự tìm hiểu chút nào khi đến ?"
"Ừm." Đan Vũ lên tiếng.
"Đầu óc vấn đề ?" Trần Giản thốt lên một câu cảm thán từ tận đáy lòng.
"Hay là kể cho chút , bây giờ tìm hiểu cũng muộn." Đan Vũ .