THƯ GỬI ÁNH TRĂNG - 9

Cập nhật lúc: 2025-03-15 16:03:23
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay cầm thực đơn của Vu Cẩn siết chặt hơn một chút: "Còn phải xem lời nói dối đó là thiện ý hay ác ý nữa."

 

Tôi cười nhạt một tiếng: "Lừa dối mà cũng phân ra hai bên thiện với ác sao?"

 

"Có lẽ ban đầu người đó nói dối vì yêu, vậy thì cũng có thể thông cảm."

 

"Lấy danh nghĩa tình yêu để lừa dối thì không còn là lừa dối nữa sao? Vậy người bị lừa cũng thật xui xẻo, bị kiểu người như vậy yêu."

 

"Còn em thì sao?" Vu Cẩn mím môi, "Nếu em phát hiện có người lừa dối mình, em sẽ làm gì?"

 

"Em à…đương nhiên là gậy ông đập lưng ông rồi."

 

Tôi vừa dứt lời, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói kinh ngạc. 

 

“Vu Cẩn, Viên Mãn, sao hai người lại ngồi cùng nhau vậy?” 

 

Nghe vậy, tôi nghiêng đầu, hời hợt cong khoé môi: “Đàn anh, em tìm được người hack tài khoản của anh rồi, có phải anh nên cảm ơn em một tiếng không?” 

 

9. 

 

Vì một câu nói của tôi mà bầu không khí bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. 

 

Hứa Sâm Tự lên tiếng trước, anh ta liếc nhìn Vu Cẩn rồi cười gượng: “Em đang nói gì vậy, sao anh nghe không hiểu nhỉ?” 

 

"Đến mức này rồi mà anh vẫn không hiểu, đúng là chỉ số thông minh cao, còn khả năng nhận thức lại kém cỏi.” 

 

“Loại người như anh, đừng nói đến việc có xứng với sinh viên cao đẳng hay không, có khi học sinh cấp ba còn chẳng thèm để mắt tới đó.” 

 

Hứa Sâm Tự bị tôi chặn họng, nhất thời không nói nên lời. 

 

Ngược lại là Vu Cẩn vốn im lặng nãy giờ mới lên tiếng. 

 

“Em biết từ khi nào?” 

 

Tôi không trả lời câu hỏi đó: "Chuyện này quan trọng lắm sao?"

 

"Anh không cố ý lừa em."

 

"Thế này mà còn không phải cố ý, vậy cái gì mới là cố ý đây?”

 

“Ồ, có phải tiếp theo anh định giải thích rằng, đây là lời nói dối thiện ý, tất cả đều xuất phát từ tình yêu, phải không?” 

 

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Nghe vậy, Vu Cẩn cụp mắt: “Anh không có ý đó…Xin lỗi.” 

 

“Anh không cần xin lỗi tôi. Dù sao vóc dáng của anh cũng không tệ, tôi cũng chẳng chịu thiệt thòi gì.” 

 

Tôi cười mà như không cười: "Nhưng mọi chuyện đến đây là kết thúc được rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thu-gui-anh-trang/9.html.]

 

Nói xong, tôi xách túi chuẩn bị rời đi. 

 

Nhưng chợt nhớ ra gì đó, tôi quay đầu nhìn Hứa Sâm Tự. 

 

“Trước đây tôi cứ tưởng anh là người thông minh, hoá ra chỉ là một kẻ ngốc, bị người bên cạnh hớt tay trên mà cũng không hay biết.” 

 

“Sau này nếu có ý định lừa gạt ai, thì trước hết nhớ tự cân nhắc lại đầu óc của mình đi, đừng ngây thơ như vậy nữa.” 

 

Đợi tôi một lần nữa nghe được tin tức về Vu Cẩn thì đã là nửa tháng sau. 

 

Dù sao thì tin tức anh ấy và Hứa Sâm Tự đánh nhau đã sớm lan truyền khắp vòng bạn bè, khiến không ít người hóng hớt bàn tán.

 

Bạn thân tôi hứng thú nhắc đến chuyện bát quái này: “Nghe nói là do Vu Cẩn đã cướp bạn gái của Hứa Sâm Tự đấy, vậy nên anh ta mới tức giận đến đánh người. Nhưng mà cũng có người nói là Hứa Sâm Tự nói năng không đúng mực về nữ thần trong lòng của Vu Cẩn, nên mới bị anh Cẩn dạy dỗ một trận. Mấy ngày trước tớ còn tình cờ nhìn thấy Hứa Sâm Tự đấy. Chân phải vốn dĩ đã lành lặn của anh ta, sau khi đánh cong lại què tiếp rồi, ha ha ha!” 

 

Nghe xong, tôi có chút ngạc nhiên, dù sao thì trông Vu Cẩn cũng không giống kiểu người nóng nảy như vậy.

 

Đột nhiên cảm thấy có chút tiếc nuối. 

 

Nếu như hôm đó tôi không vội vàng về nhà, thì đã được xem vở kịch hay này rồi. 

 

Bạn tôi cảm thán: "Cậu nói xem, rốt cuộc là ai mà có sức hút lớn đến vậy, khiến hai nam thần lao vào đánh nhau thế chứ?"

 

Tôi ngồi trong phòng, mặc bộ đồ ngủ, đưa tay khẽ xoay chiếc gương nhỏ trước mặt.

 

Hờ hững đáp: "Không biết nữa, chắc là vị tiên nữ nào đó thôi."

 

Bạn tôi bật cười, cũng không bận tâm đến chuyện này nữa.

 

Nhưng sau đó lại đột nhiên hỏi: “À đúng rồi, cậu đã thấy thông báo về chương trình trao đổi sinh viên năm ba sang Pháp chưa?” 

 

“Ừm.” 

 

“Thành tích của cậu tốt như vậy, chắc chắn có thể đậu nhỉ?” 

 

Nghe vậy, tôi gõ nhẹ vào gương, mơ hồ đáp: "Chờ kết quả đã."

 

Trước đó, cố vấn học tập đã tới tìm tôi nói về chuyện này. 

 

Cả khoa chỉ có hai suất đề cử, một trong số đó là tôi. 

 

Nhưng tôi đã từ chối. 

 

Lý do rất đơn giản. 

 

Là vì tôi không có tiền. 

 

 

Loading...