"Chỉ cần bạc đủ, ta đồng ý."
"Sao ngươi cứ nói mãi mà không hiểu!"
Lâm Phong Miên tức giận đỏ mặt, vành tai cũng nóng bừng. Khoảnh khắc sau, lòng bàn tay ta hơi lạnh, mở ra xem thì thấy một chiếc trâm ngọc: "Lần này thì ngươi hiểu chưa?"
Ta dù có giả ngây giả ngô đến mấy, giờ phút này cũng không thể giả vờ được nữa. Chiếc trâm kia chất liệu rất tốt, nhưng gia công lại rất thô sơ, giống như là do một người thợ mới học việc chế tác. Ta bỗng chốc cảm thấy như nặng ngàn cân, bèn lùi lại.
"Chuyện quá khứ của ta có lẽ ngươi không rõ lắm, ta đã từng gả phu rồi."
"Ta biết, người đó chính là Thẩm Tịch."
Lâm Phong Miên chẳng để ý gì mà đáp, như thể đã sớm biết rõ tất cả: "Thẩm Tịch ngày đó ta đã gặp, thật sự không phải là một người quân tử quang minh lỗi lạc gì, hai người đã ầm ĩ đến mức hòa ly, càng chứng tỏ lỗi là do hắn ta, chẳng liên quan gì đến ngươi. Ngươi là đã từng gả phu, chứ không phải là g.i.ế.c người, ta có gì mà phải để ý?"
Ta lắc đầu, vẫn không tán đồng: "Nhưng ngươi nhỏ hơn ta tận hai tuổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thoi-vi-ugho/18.html.]
"Nhỏ tuổi thì sao chứ? Ngươi không biết là, nhỏ có cái hay của nhỏ à." Hắn cúi người ghé sát lại, nhướng mày cười tinh quái: "Hơn nữa, bộ dạng chật vật của tiểu gia ta chỉ có mình ngươi được chứng kiến. Luật pháp Đại Tĩnh rất nghiêm minh, ta không thể g.i.ế.c người diệt khẩu, vậy chỉ còn cách cưới ngươi về nhà thôi."
Ta nhìn đôi mắt sáng như vầng trăng khuyết của hắn, tim đập như trống bỏi.
Rời khỏi phủ công chúa Nông Hoa, ta không quay trở lại kinh thành ngay. Ta dốc hết hơn nửa số tiền tiết kiệm để thuê một tửu lầu ở kinh thành, ngày nào Lâm Phong Miên cũng đến.
Ta vốn dĩ không muốn gật đầu với hắn, nhưng không chịu được hắn mặt dày mày dạn, cuối cùng cũng đành định ngày cưới vào cuối năm sau.
Huynh trưởng của ta rất không ủng hộ cuộc hôn sự này. Không vì gì khác, chỉ vì Lâm Phong Miên trông quá ư cà lơ phất phơ, thật sự không giống một người đứng đắn.
Mãi cho đến ngày đông chí năm đó, Lâm Phong Miên tự tay làm cho ta một chiếc áo khoác gió. Gia sản nhà hắn giàu có, khắp kinh thành không thiếu loại áo khoác lông cáo nào mà mua không được, nhưng hắn lại nhất quyết tự mình làm.
Dù sao cũng là nam nhân, tay chân vụng về, mười đầu ngón tay đều bị kim đ.â.m cho tơi tả. Nhưng hắn vẫn vui vẻ khoác áo lên cho ta: "Thời tiết ngày càng lạnh rồi, A Vi của chúng ta cần có một chiếc áo khoác gió để giữ ấm."
Kể từ ngày đó, huynh trưởng ta liền đồng ý cuộc hôn sự này. Ta trêu chọc hắn: "Chỉ một bộ quần áo mà đã mua chuộc được cả huynh rồi, muội muội này của huynh cũng rẻ tiền quá nhỉ?"
Huynh trưởng cười trừ, chỉ lắc đầu: "Không phải vì bộ quần áo. Ta chỉ là cảm thấy…Nửa đời còn lại, nếu như có một người thương yêu, thấu hiểu được những khó khăn của muội, đó cũng là điều vô cùng tốt. Thời Vi, từ nay về sau đừng chỉ biết chịu đựng một cách mù quáng nữa, mà hãy thử mở lòng đón nhận tấm lòng của người khác."