"Em đi gần bốn năm rồi, nên về thăm thật."
Trần Ngưỡng vỗ con muỗi trên tay, phụ họa.
Gần bốn năm rồi, nhớ rõ thật.
Nên về thăm, về thăm ai?
Anh à?
Bỗng cảm thấy da đầu đau nhói, giơ tay lên thì thấy Lâm Tây đang túm chặt tóc tôi.
Tôi đập xuống bàn tay quậy phá của cô ấy.
Phát ra tiếng "bốp" trong trẻo.
Ba người cùng nhìn về phía này.
"Tiếng gì thế, không phải có chó hoang đấy chứ? Em sợ chó nhất."
"Hai anh bảo vệ em được không?"
Trương Sơ Hạ kêu lên bằng giọng nũng nịu, núp sau lưng hai người đàn ông.
Tôi và Lâm Tây hít vào một hơi, núp sau cây, nhe răng trợn mắt với nhau, truyền đạt cùng một thông điệp.
Chó hoang?
Mày mới là chó hoang, cả nhà mày là chó hoang!
"Có lẽ là mèo hoang thôi."
"Không chừng còn có thỏ rừng nữa."
Lời của hai anh em truyền đến trước sau.
Ừm, cách nói này nghe được.
"Không phải chó hoang là tốt rồi, à phải rồi, mẹ em bảo em đi bẻ ngô, nhưng nhiều muỗi quá..."
Trương Sơ Hạ cau mày phàn nàn.
Trần Ngưỡng: "Để anh bẻ cho."
"Ba em bảo em hái đào, nhưng trên cây có sâu..."
Trần Chỉ: "Để anh hái."
Sau khi họ đi, tôi và Lâm Tây đứng dưới gốc cây, nhìn bóng ba người "tay trong tay" đi dưới hoàng hôn.
Hai đứa chúng tôi cùng thở dài.
Cô ấy chậm rãi mở lời: "Kim Hạ, cơ hội tốt đây, chạy không?"
Tôi lập tức hiểu ý cô ấy: "Chạy, mấy ngày này họ bận lắm, ai không chạy người đó là chó!"
"Là chó hoang!"
Tối đó về nhà, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị bỏ trốn.
Càng thu dọn càng nhiều đồ, cái gì cũng muốn mang theo.
Chết tiệt, lúc xuyên đến đây tôi chẳng có gì, căn nhà này có thể nói là trống trơn, vậy mà thời gian qua mua sắm online nhiều quá.
Tại hai anh em họ không chỉ khỏe mạnh mà còn thông minh, biến căn nhà rách nát, vá víu qua ngày thành nhà phú hộ luôn.
"Em yêu, đang làm gì đấy?"
Bỗng nhiên một cơ thể nóng bỏng áp sát vào lưng tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tho-rung-va-meo-hoang/chuong-2.html.]
Tôi sợ đến run tay, cầm nhầm quần áo.
Bàn tay to lớn của Trần Chỉ vòng qua người tôi, đầu ngón tay móc lấy bộ đồ mỏng manh trong tay tôi.
"Tìm đâu ra vậy? Không phải em nói mất rồi, chỉ mặc có một lần thôi sao?"
Giọng anh hơi khàn đục, không khí bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Dĩ nhiên là bị tôi giấu kỹ rồi, cái này... mặc một lần suýt mất mạng.
Nhưng vì tôi đang định bỏ trốn nên không khỏi có chút chột dạ.
"Ơ, hóa ra ở đây này, hê hê hê..."
"Vui vậy, hay hôm nay mặc cái này nhé."
Trong lòng tôi phát ra tiếng kêu thét gào.
Đừng mà...
Trần Chỉ phớt lờ sự từ chối của tôi, một tay nhấc bổng tôi lên, ném tôi lên giường.
"Mặc vào."
Tình hình đang đi theo hướng không thể kiểm soát.
Rõ ràng là định thu dọn đồ bỏ trốn mà.
Rõ ràng là muốn từ chối mà.
Không biết sao lại bị gã đàn ông c.h.ế.t tiệt này đè xuống.
Sáng hôm sau, như dự đoán, tôi tỉnh dậy với cơ thể đau nhức.
[Em yêu, bữa sáng ở trong nồi, nhưng em chắc không dậy nổi đâu, trưa anh về nấu cơm cho em.]
Tôi nhìn giờ.
Mười một giờ rồi!
Tôi và Lâm Tây đã hẹn nhau lúc chín giờ sáng, chờ hai anh em họ ra ngoài làm việc sẽ đi trước.
Lâm Tây không cho tôi hai cái mũi to (leo cây) chứ?
Tôi lo lắng đẩy cửa ban công ra, đối diện với người đang đeo hai quầng thâm to tướng dưới mắt, vẻ mặt ngái ngủ.
Nhìn nhau không lời.
Hina
"Gặp nữ thần, chắc là quá phấn khích rồi."
"Đúng đúng đúng, khó tránh khỏi con tim rung động, nóng nảy khó chịu."
Tôi và Lâm Tây mỗi người một câu, giải thích yếu ớt cho hành vi bỏ b.o.m của mình.
Nói xong, cô ấy từ bỏ giãy giụa, ngửa mặt lên trời gào thét: "Aaaaa. Cuộc sống này không phải dành cho con người! Ly hôn ly hôn!"
Tôi gật đầu mạnh mẽ, tỏ ý đồng tình.
Thế là khi hai anh em họ mồ hôi nhễ nhại về nấu cơm cho chúng tôi.
Hai tờ đơn ly hôn cùng lúc ném lên bàn trà.
Chúng tôi theo kịch bản đã tập từ trước, đồng thanh nói: "Ly hôn!"
Trần Ngưỡng và Trần Chỉ cùng lúc rùng mình.
Trần Ngưỡng: "Tại sao? Có phải anh chưa đủ cố gắng không?"
Trần Chỉ: "Năm mươi nghìn, đã chuyển rồi, còn ly hôn không?"
Tôi tức giận: "Bá tước bên cạnh còn năm mươi triệu mà vẫn không giữ được vợ đấy!"