THIẾU PHU NHÂN PHÙ CỪ - CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2025-03-07 12:49:33
Lượt xem: 4,065

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta cầm lấy nhảy xuống ghế, khôi phục lại tất cả như cũ rồi lén la lút lút trốn sau rèm.

Ánh nến lay động, từng con chữ trên giấy nhảy nhót hiện ra.

“Cô cô thân mến, con biết con sai rồi! Nhưng cô nên tha thứ cho con, vì là cô bắt cóc trước để dọa con, còn lừa con đi bắt cá ở con sông không có cá!”

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Chữ ký, Tạ Lâm Sanh.

Ta lật qua lật lại xem.

Chỉ có mấy dòng này.

Nhà họ Tạ phất lên không sớm, vị ta gả là con trai út nhà họ Tạ, chỉ biết tên thường gọi là Tiểu Ổn.

Đời trước nhà họ Tạ sinh được ba vị tướng quân, Tạ Thành Quân, Tạ Thành Chung, Tạ Thành Hoa, chỉ có Thành Hoa là con gái.

Nghe nói nàng ta văn võ song toàn, ba tuổi biết làm thơ, bảy tuổi biết cưỡi ngựa, mười tuổi cầm kiếm ra trận.

Ban đầu đi theo các anh trai tác chiến, sau này cũng có thể tự mình dẫn quân thống lĩnh.

Người có thể được gọi là cô cô có lẽ chỉ có vị tướng quân này.

Tuy chỉ có mấy câu ngắn ngủi, cũng đủ thấy được nhà họ Tạ khi đó sống hòa thuận ấm áp đến nhường nào.

Nhưng, Tạ Lâm Sanh là ai?

Thiếu niên cùng thế hệ với Tạ Tiểu Ổn thì có ba người, chỉ là đã sớm quy tiên, bây giờ ta cũng không có cách nào tra xét.

Ta cất thư đi, chuẩn bị đến thư phòng xem sao.

Vừa bước ra khỏi cửa, đã thấy bên cửa sổ đột nhiên vụt qua hai bóng đen.

Ta lập tức lại rụt về.

Ta chắp tay vái lạy nhắm mắt lại không ngừng niệm: “A di đà phật a di đà phật, con biết con rất xui xẻo, nhưng hôm nay chuyện này rất quan trọng! Ông trời đừng trêu con! Con coi ông là ông nội ông nhất định phải coi con là cháu nội đó ông trời ơi!”

Sau đó coi như mình bị hoa mắt, mắt không hề liếc ngang đi thẳng ra ngoài.

Ta men theo chính sảnh một đường chạy nhanh cuối cùng gần như biến thành bay đến thư phòng, vịn vào cánh cửa gỗ ta vỗ vỗ ngực: “Quả nhiên! Tất cả những thứ không tồn tại đều là hổ giấy!”

Sau đó “phanh” một tiếng đẩy mạnh cửa thư phòng ra.

Hai hôm trước Tạ thúc mới thừa lúc trời nắng to mang sách vở gì đó ra phơi hết rồi, thư phòng bây giờ có vẻ hơi trống trải.

Ta vừa đi vừa cảm thán: “Khó trách Tạ thúc chỉ riêng việc dẫn người chuyển sách thôi cũng đã mất hai ngày, nhiều tủ sách thế này, phải đựng bao nhiêu sách mới hết chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thieu-phu-nhan-phu-cu/chuong-4.html.]

{ hoa văn cổ kính dưới ánh nến lay lắt hắt hiu dường như phác họa lại dáng hình ai đó cúi đầu bên bàn năm xưa.

Ai thế?

Ta ngỡ như trông thấy bóng dáng nữ tử viết trên giấy:

"Tiểu Ổn thân mến, xin lỗi, cô cô sai rồi! Nhưng mà dù cô cô có bắt cóc nhái hù dọa con hay gạt con ra sông không cá bắt cá thì con cũng không được giận cô cô cả ngày như vậy chứ, Tiểu Ổn, con không được giận cô cô đâu đó nha."

Ta phì cười thành tiếng, chợt nhận ra vội vàng bịt miệng.

Cảnh tượng kia cũng tan biến ngay tức khắc.

Ta hoảng hốt dáo dác nhìn quanh, thấy không có ai mới an tâm quan sát tỉ mỉ.

Chỉ thấy bút mực bên bàn đã khô cạn, nhưng vẫn đặt nguyên trên bàn.

Giấy tuyên thành từng tờ xếp ngay ngắn đặt chính giữa.

Ta cầm lấy ngọn nến đến gần, đưa tay xoa đầu bút lông, đã cứng đờ cả rồi, chứng tỏ đã lâu lắm rồi.

Ta chợt nhận ra, cảnh tượng nơi đây dường như vẫn luôn được người ta chăm sóc tỉ mỉ, nhưng lại luôn được giữ nguyên trạng.

Mặt đá xanh không chút bụi bặm lại mọc lên một đóa hoa dại trắng muốt, bức thư không hề bám bụi vẫn luôn nằm ở bảng hiệu góc tường, ngọn bút lông mực khô cứng đờ……

Tất cả những thứ này đã ngưng đọng từ khi nào vậy?

Ta quay sang giá sách, phần lớn sách đã được dọn ra phơi phóng, chỉ còn lại một giá này, trên đó bày biện toàn tấu chương và thánh chỉ.

Ta lần lượt mở từng quyển ra xem.

Có tấu chương tâu báo vấn đề ăn mặc của binh sĩ biên cương, cũng có tấu chương tâu báo về dân thường biên giới, phần lớn là tấu báo tình hình chiến sự.

Trong tấu chương mười năm trước, ba chữ Tạ Thành Hoa xuất hiện dày đặc, đến mười năm sau, thì lại biến thành Tạ Lâm Sanh.

Ta chợt nhớ tới hai bức thư kia.

Tạ Lâm Sanh bị cô cô bắt cóc nhái hù dọa, bị lừa ra sông không cá bắt cá.

Cô cô xin lỗi Tiểu Ổn không nên bắt cóc nhái hù dọa cậu không nên lừa gạt cậu, vậy nên……

Tạ Lâm Sanh chính là Tiểu Ổn!

Chính là phu quân Tạ Tiểu Ổn của ta!

 

Loading...