Nếu việc hại c.h.ế.t ba của Diệp Dục là vì tiền bảo hiểm, thì việc ép c.h.ế.t Diệp Dục là để chiếm đoạt bộ tài sản nhà .
Tôi nhớ những trùng sinh , khi vì giá nhà rớt thảm mà làm loạn tại chỗ chủ đầu tư, cùng với còn một phụ nữ.
Nghĩ , đó chính là kế .
Bà ngờ căn nhà trị giá hàng triệu biến thành hung trạch ai dám mua.
Tôi thu thập tất cả bằng chứng, tìm luật sư khởi kiện.
Diệp Dục cũng vẻ sống động hơn hẳn ngày thường. Có vài chủ động đề nghị dắt chó dạo.
Tôi vui mừng vì sự đổi của , nhưng trong lòng vẫn thiếu cảm giác an .
Để cải thiện chất lượng cuộc sống của hai đứa, bắt đầu tâm ý nghiên cứu các công thức nấu ăn.
Câu đó là gì nhỉ? Ừm, giữ chân một , hết giữ dày của đó.
Em gái đúng, yêu cuộc đời rực rỡ đầy sức sống , hết để ăn những món nóng hổi thở…
… Mì gói…
Sau khi làm hỏng liên tiếp bốn cái nồi, cuối cùng cũng đầu hàng thực tế.
Ông đây đúng là thiên phú nấu ăn!
Vậy thì làm gì !
Tôi đành thuê một bảo mẫu chuyên nấu ăn.
Tiền lương thì thành vấn đề, chỉ một yêu cầu duy nhất: Giữ dày của vị thiếu gia .
Đáng tiếc, đồ ăn mà cô bảo mẫu nấu, nhóc thối tha ăn.
Thà ăn mì gói vị sườn xào chua ngọt, cải muối dưa chua, tôm tươi cá viên, cà chua trứng…
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
thì chịu nổi nữa. Còn ăn nữa, sắp bẻ cong như mì gói luôn .
Tôi đành bắt đầu phá hỏng cái nồi thứ năm, nấu mì sợi.
Cuối cùng, trời phụ lòng.
Tôi hăm hở đẩy bàn ăn.
Mặc dù những ngày chuyện với nhiều, nhưng qua thời gian tiếp xúc, chỉ cần một ánh mắt của Diệp Dục là thể hết.
Hiện tại, đối diện với đĩa mì sợi xào cà chua trứng , thể cảm nhận sự ghét bỏ mãnh liệt của . vẫn cắn răng cầm đũa lên.
17.
“Thôi bỏ , đừng ăn nữa, để gọi đồ ăn ngoài cho .” Tôi định giật lấy đôi đũa.
Thế mà dùng tay nắm chặt cổ tay . Tim giật thót, ngờ thể vùng .
Nhìn thiếu niên “nuôi” gần một tháng. Gương mặt từng tái nhợt chút sức sống nay ửng lên một chút hồng hào. Mái tóc lởm chởm như chó gặm mà cắt, cũng thể che giấu ngũ quan hảo của .
“Cậu làm gì?!” Tôi nuốt nước bọt, căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thieu-nien-ay-lai-muon-nhay-lau/chuong-7.html.]
Cậu im lặng buông tay , gì, mà kéo bếp. Cậu cầm d.a.o lên.
Dao ư? Chết tiệt, quá lơ là !
Tôi cứ tưởng cải tà quy chính. Không lẽ vì nấu ăn dở quá, tức giận tự sát chăng?
Hay là vẫn bước khỏi bóng ma?
Dù là lý do nào nữa, để khiến công sức bỏ đổ sông đổ biển, nhất định ngăn .
Tôi nhắm mắt , hít một thật sâu. Kết hợp những gì em gái dạy và những lời khuyên trong sách, để bệnh nhân cảm nhận cần đến, yêu thương.
Tôi bật chế độ “văn học phát điên”, đau đớn gào lên: “Tại ?!”
“Tại em cứ luôn bỏ một trong thế gian ?”
“Em , ông đây thấy em đầu thích em , ngày nào cũng nhớ em đến phát điên, thế mà em cứ luôn rời bỏ !”
Nhân lúc sững sờ ngỡ ngàng, giật lấy con d.a.o kề ngang cổ tay, cơn kịch tính trào lên: “Muốn c.h.ế.t ? Diệp Dục, c.h.ế.t thì cùng chết!”
Kết quả là kiểm soát lực tay, mũi d.a.o sát lòng bàn tay cắt rách da thịt.
Lập tức, dòng m.á.u theo đường chỉ tay tí tách nhỏ giọt xuống đất.
Đau! Đau! Đau! Nóng vội quá, diễn lố .
mà câu đó là gì nhỉ? À, lấy điên chế điên.
Diệp Dục vốn trầm lặng ít lời đột nhiên vứt dao, bùng nổ một tiếng gầm: “Thẩm Tân, điên ?!”
Tiếp xúc lâu như , đây là đầu tiên thấy sự phẫn nộ gương mặt Diệp Dục.
18.
Tôi thừa nhận biến thành nhát cáy .
“Tôi chỉ là em c.h.ế.t thôi.”
Ánh mắt Diệp Dục càng thêm sâu thẳm, chằm chằm mặt mím môi, như đang kiềm chế điều gì đó.
“Em xứng đáng với những gì tuyệt vời nhất đời…” Lời trai cắt ngang, ngay đó là đôi môi mềm mại chặn những âm tiết còn trong cổ họng .
Eo đè mạnh mặt bàn bếp lạnh lẽo, thở chiếm hữu và bá đạo bao bọc lấy .
Sự cố xảy quá đột ngột, khiến quên cả phản kháng.
Diệp Dục dùng lực cọ xát môi hồi lâu. Tôi cũng sững sờ hồi lâu.
Khi hồn , cả hai chúng đều thở dốc.
Lúc buông , trong mắt thứ gì đó mà thể nào hiểu nổi, đang cuộn trào dữ dội.
Tôi như một con mồi sắp mãnh thú nuốt chửng. Chỉ cần giãy giụa một chút, liền sẽ sa vạn kiếp bất phục.
Tôi mới nhận , Diệp Dục thẳng dậy cao hơn cả một cái đầu.
Hiện tại, cả bao trùm lấy trong cái bóng thuộc về riêng .
“Thật , em chỉ là nấu ăn cho thôi.” Giọng trong trẻo lạnh lùng kèm với thở kịp bình tĩnh.