Thiếu gia thật mất trí nhớ, yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên - 7
Cập nhật lúc: 2025-12-15 05:13:45
Lượt xem: 973
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đuổi cả hai khỏi nhà.
Nhìn dáng vẻ chật vật của .
Tâm trạng mới khá hơn một chút.
Quay đầu .
Đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Tần Thiệu.
Lại là biểu cảm bình tĩnh đó.
Tôi nhịn hít một lạnh.
“Anh… thấy gì ?”
Tần Thiệu cong môi .
Hiền lành vô hại.
“Nghe thấy gì?”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chiều hôm đó.
Tôi Tần Thiệu kéo siêu thị.
Chỉ là .
Ngoài mua thức ăn.
Anh còn bỏ thêm 7 hộp b.a.o c.a.o s.u xe.
Vẫn là vẻ mặt hiền lành vô hại .
“Sao ?”
Tôi lập tức mặt .
Lắp bắp.
“Kh- gì.”
Nhân lúc Tần Thiệu chọn cá.
Tôi nhanh tay đặt 7 hộp đó về chỗ cũ.
Sau lưng vang lên giọng âm u của .
“Em đang làm gì .”
Tôi chột .
Vội kéo rời khỏi khu đó.
Lại vui vẻ.
“Hóa em thích dùng cái ?”
“Cũng .”
Khoan .
“Cũng ” là ?
Tôi trừng mắt Tần Thiệu.
Anh tiếp tục.
“Không dùng cũng .”
“Da kề da cũng thích.”
Tôi hít mạnh một lạnh.
“Đừng từ chối.”
“Anh chỉ xem em chán thôi.”
“Đừng nghĩ chạy.”
“Tối nay nhất là em nên mở một mắt ngủ.”
“Hoặc là đừng ngủ luôn…”
Bị làm cho một trận trò.
Ngày hôm mềm chân đến mức xuống giường .
Tôi tức giận.
Đá một cái.
Lại nắm lấy cổ chân.
Anh .
Ghép tới hôn nhẹ một cái lên cổ chân .
“Chán ?”
Tôi tức đến mức lấy gối ném .
Giọng khàn đặc vẫn mắng.
“Chán !”
“Chán !”
“Cút cho !”
Không ngờ nhướng mày.
“Còn sung thế ?”
Nghe ẩn ý trong lời .
Tôi lập tức hoảng.
Nhanh chóng rút chân về.
Chui chăn.
Tần Thiệu thở dài.
Anh hôn nhẹ lên trán .
Rồi xuống giường làm bữa sáng.
Tiếng bước chân dần xa.
Tôi ló đầu một cái.
Lập tức lấy điện thoại.
Xin bố Tần cho công tác.
Đi cũng .
Trốn một thời gian tính.
Vì Tần Thiệu khi mất trí nhớ.
Giống như mở công tắc nào đó.
Như ch.ó dữ tháo xích.
Tôi chịu nổi!
Nhất là mỗi nghiến răng hỏi .
“Chán ?”
Tôi dám ?
Tôi thể ?
Nghỉ ngơi mấy ngày.
Tôi luôn nơm nớp lo sợ.
Cho đến khi lên máy bay nơi khác.
Tôi mới yên tâm hơn một chút.
Ai ngờ.
Vừa hạ cánh mở điện thoại.
Đã nhận cuộc gọi của Tần Thiệu.
Tôi tắt một .
Anh gọi.
Độ bám .
Phải là.
Tôi chút nhớ Tần Thiệu mất trí nhớ.
Nghiêm túc đắn.
Biết tiến lùi.
Giống như chú ch.ó ngoan.
Dễ thương khiến thương.
Còn Tần Thiệu bây giờ.
Bám biến thái.
Luôn bá đạo.
Muốn chiếm trọn ánh của .
Tôi thở dài.
Lại tắt cuộc gọi của .
Mấy .
Anh cuối cùng cũng gọi nữa.
ngờ.
Đêm đó.
Có gõ cửa phòng khách sạn của .
Tôi tưởng là nhân viên.
Không phòng mà mở cửa.
Chưa kịp rõ.
Đã bế lên.
Vác lên vai.
Tôi giãy giụa kịch liệt.
Lại cảm nhận vỗ nhẹ lên m.ô.n.g .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thieu-gia-that-mat-tri-nho-yeu-toi-tu-cai-nhin-dau-tien/7.html.]
“Ngoan một chút.”
Tôi: “……”
Lại là một ngày nhớ Tần Thiệu nghiêm túc…
Rồi bóp cằm hỏi.
“Em thích bây giờ.”
“Hay thích Tần Thiệu ‘nghiêm túc’ ?”
Biểu cảm đó.
Động tác đó.
Như thể chỉ cần sai.
Là sẽ đại chiến ngay.
Cảm nhận uy h.i.ế.p trong lời .
Tôi dám trêu nữa.
Trực tiếp câu trả lời .
“Em thích bây giờ.”
Tần Thiệu gật đầu.
Chỉ biểu cảm.
Tôi đoán vui giận.
ít nhất.
Anh hành động tiếp theo.
Tôi âm thầm thở phào.
Rồi nhanh.
Anh cho .
Thở phào quá sớm .
Vì đưa câu hỏi trí mạng.
“Vậy em thích ?”
Trong lòng khẽ “thịch” một cái.
Không nhịn liếc một cái.
Anh thế chẳng là vô lý gây chuyện ?
Mấy ngày tiếp theo sống cuộc sống cơm bưng nước rót.
Thể lực của dường như cũng rèn luyện .
Dần dần quen với việc “tập luyện” ban đêm.
Đối phó với những màn làm khó của Tần Thiệu ngày càng thành thạo.
“Thích .”
“Dù là nào em cũng thích!”
“Cứu .”
“Hai em đều cứu!”
Tần Thiệu hài lòng.
Cũng cho cái eo của nghỉ ngơi mấy ngày.
Ngay lúc nghĩ rằng.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Tần Thiệu sẽ vĩnh viễn nhớ .
Thì một đêm nọ.
Anh mơ một giấc mơ.
Tỉnh dậy mồ hôi đầm đìa.
Còn .
Ngủ mơ màng.
Cho đến lâu .
Tôi mới cảm nhận sự khác biệt.
Tần Thiệu vẫn là Tần Thiệu.
Chỉ là ban ngày.
Anh nghiêm túc đắn.
Giống như cán bộ kỳ cựu.
Nghiêm chỉnh và chăm chỉ.
Chọc ghẹo một chút.
Anh sẽ đỏ mặt.
Ngay cả vành tai cũng đỏ lên.
đến ban đêm.
Khi chỉ còn hai chúng .
Tần Thiệu đổi.
Lời trêu ghẹo ngớt.
Trò trò thiếu.
Rồi đem hết những gì ban ngày trêu .
Đùa giỡn .
Tính sổ từng món.
Trả cho .
Còn .
Ngoan hẳn.
Ngoại truyện Tần Thiệu
Khi bọn họ nhắc đến vụ cá cược đó.
Tôi ngoài cửa.
Nghe trọn vẹn từ đầu đến cuối.
Nói thật.
Tôi để tâm.
Thậm chí còn ơn.
Người mà Du Trì chọn là .
Đồng thời.
Tôi cũng chút sợ hãi.
Nếu hôm đó mặt thì .
Nếu chỉ là khác thì .
còn kịp nghĩ xong những điều đó.
Thì Tần An .
Chỉ xem như chó.
Trong khoảnh khắc .
Điều trào lên trong lòng .
Không là đau buồn.
Mà là hưng phấn.
Tôi sẵn sàng làm ch.ó cho .
Ít nhất điều đó chứng tỏ.
Cậu cần .
Và thuộc về .
Tần An .
Chơi chán sẽ đổi …
Khả năng tự kiềm chế của vẫn luôn .
Dù mật với đến .
Tôi cũng sẽ để ý đến cảm nhận của .
Cố nhịn mà rời xa .
Vào phòng tắm tự giải quyết.
đêm đó.
Tôi nhịn .
Sợ hãi.
Đau buồn.
Phẫn nộ.
Tự ti.
Tất cả tràn ngập trong đầu .
Tôi ôm chặt hết đến khác.
Muốn xác nhận.
Cậu vẫn thuộc về .
Những kẻ ngoài .
Đừng hòng cướp mặt trăng của …
Còn về đua xe khi mất trí nhớ đó.
Là một vụ cá cược khác.
Giữa và Du Trì…
hết