Một bàn tay nâng cằm em lên, ép em ngẩng đầu , nhưng Giang Dật Chi cụp mắt xuống, đến một ánh cũng dành cho .
Em ghê tởm đến , đến một cái cũng thấy bẩn?
Trong lòng dâng lên cảm giác bực bội khó chịu, đưa tay miết theo đường nét đôi môi em, ngón tay cái ấn .
“Mở miệng, liếm.”
Động tác đầy ám chỉ, là đàn ông đều hiểu.
Giang Dật Chi đột ngột nghiêng đầu, tránh khỏi tay .
Tôi đưa tay bóp chặt cằm em, bẻ đầu em , giữ cố định, tay còn nữa ấn lên môi em.
“Mở miệng, liếm, đừng để thứ ba.”
Giang Dật Chi chút khách khí tát bay tay .
Lúc em mới chịu dành cho một ánh , dù trong đó tràn đầy lửa giận.
Dù bây giờ phận của và em đổi chỗ thì chứ, em vẫn cao cao tại thượng như , đối với vẫn khinh thường đến chẳng buồn liếc .
, em vốn dĩ khinh thường .
Tôi nữa bóp cằm em, làm bộ hôn em.
Tôi nhận chẳng khác gì đám đang bắt nạt em , tồi tệ đến mức phá vỡ sự bình tĩnh, phá vỡ vẻ trấn định của em.
Bất kể là bằng cách nào.
“Chát!”
Tôi đề phòng việc em sẽ tay với , nhưng cũng ngờ, em tát một cái vang dội đến .
Từ khi trực tiếp đối mặt với Giang Dật Chi, cả căn phòng rơi một sự im lặng quỷ dị.
Bọn họ lẽ chỉ xem trò , xem thử hai kẻ từng là chủ tớ, hoặc là em thiết, nay trở thành đối thủ đội trời chung, khi chạm mặt sẽ gây chuyện kinh thiên động địa gì.
Mà hành động thuận theo bản năng của , dường như đúng ý bọn họ.
Tôi dậy, túm lấy cánh tay Giang Dật Chi ném em xuống sô pha, mấy xung quanh giật kêu lên né sang một bên.
Không đợi em kịp giãy giụa dậy, lập tức đè lên, khống chế hai tay em, chút khách khí cúi xuống hôn lên môi em.
Giang Dật Chi thoát tay, chỉ thể đầu sang hai bên né tránh nụ hôn của . Tôi dùng một tay bóp cằm em, cố định khuôn mặt, khiến em thể cử động.
Em giãy một tay liền đẩy , đẩy nổi thì đánh, lưng, cánh tay, eo, thậm chí cả mặt.
Chân cũng chịu yên, dù đè xuống vẫn cố gắng giãy giụa đá .
Sức bằng, em liền cắn. Môi em c.ắ.n rách, mùi m.á.u lan , nhưng dừng , thậm chí còn tiến sâu hơn.
Vị tanh của m.á.u trong miệng như chất kích thích, khiến đầu óc càng thêm điên loạn.
Cũng thể thứ khiến kích động là mùi máu, mà là , là việc và em đang mật trao đổi thở, thậm chí cả máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thieu-gia-lai-bi-bao-tieu-phac-guc/chuong-1-2.html.]
Nhận Giang Dật Chi còn giãy giụa, mặc sức càn quét trong miệng em, cưỡng hôn đến thỏa mới buông , lau chất lỏng nơi khóe môi, rõ là m.á.u nước bọt, từ em dậy.
Chắc là m.á.u , khóe môi Giang Dật Chi cũng dính một vệt đỏ.
Tôi nhạo em: “Chẳng chê ghê tởm ? Cuối cùng vẫn nuốt xuống thôi.”
Nuốt cả nước bọt lẫn m.á.u của .
Giang Dật Chi nhắm mắt, gì, cũng động tác nào khác.
Tôi : “Ra ngoài.”
Giang Dật Chi dậy định , đưa tay đẩy em trở .
“Không em.”
Tôi ngẩng mắt liếc một vòng những còn trong phòng, kẻ nhanh nhạy lên.
Chuyện giữa đàn ông với , ai cũng hiểu. Đám cũng ở gây mất hứng, lượt dậy rời .
Kẻ tổ chức buổi tụ họp còn rảnh rỗi bày cho một câu.
“Lạc thiếu, là để gọi mang ít t.h.u.ố.c đến?”
Tôi đầu, chằm chằm .
Nếu vì Giang Dật Chi ở đây, đến buổi tụ họp .
Mà mục đích của buổi tụ họp , chính là để làm nhục Giang Dật Chi.
Bọn họ gọi đến, chỉ để sỉ nhục em, mà còn để lấy lòng . Đại khái tất cả đều cho rằng, hận Giang Dật Chi đến tận xương.
Rõ ràng những kẻ khinh thường nhất cũng là bọn họ, bây giờ phận đổi khác, từng hận thể coi như em ruột.
Dù từng để tâm khác thế nào, nhưng bộ mặt của họ lúc , chỉ khiến thấy giả dối đến ghê tởm.
Nụ mặt chút cứng : “Vậy làm phiền nữa, ngoài , Lạc thiếu cứ tận hứng.”
Giang Dật Chi sô pha, một tay thu che mắt.
Tôi chặn đùi em, lặng lẽ em.
“Vì mở mắt ?”
“Trong căn phòng , gặp nhất chính là .”
Tôi nhịn nhịn, cuối cùng vẫn kìm mà hỏi: “Tôi khiến em ghê tởm đến ? Là vì thích đàn ông? Hay là vì thích… là em?”
Xu hướng tính d.ụ.c của bạn bè là đồng tính, lẽ còn thể miễn cưỡng chấp nhận, bình thản đối diện. khi thích chính là bản , thì thể tiếp nhận, từ tận đáy lòng cảm thấy ghê tởm, chán ghét.
Là như ?
Tôi nhịn mà nghĩ, nếu thích Giang Dật Chi, là bất kỳ ai khác, chỉ cần em…
Giữa và em, liệu còn đến bước đường như bây giờ ?