Thiếu gia kiêu ngạo và vệ sĩ riêng - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-10-14 08:58:50
Lượt xem: 200

Khi đẩy cửa bước phòng VIP, Thẩm Vân Tân đang sofa với gương mặt lạnh như băng. Xung quanh im phăng phắc, một ai dám lên tiếng. 

Một gã đàn ông cao lớn vai rộng eo thon đang quỳ gối chân , lưng hướng về phía cửa. Chiếc cà vạt n.g.ự.c nắm chặt trong tay. 

Tôi hít một thật nhẹ. Chà, đúng là kịch tính quá!

Thẩm Vân Tân giơ chân đá mạnh n.g.ự.c đang quỳ. Người rên nhẹ một tiếng nhưng vẫn bất động chịu đựng. Sau khi nhận đòn, còn đưa tay nắm lấy cổ chân Thẩm Vân Tân, giọng khàn khàn hỏi: "Thiếu gia đau chân ạ?"

Chà chà, đúng là đê tiện thật. ... giọng quen quá?

Tôi nhanh chóng bước tới, túm lấy cổ áo đang quỳ, lôi mạnh về phía . Gương mặt tuấn tú lộ với vẻ ngạc nhiên - thằng em ngốc nghếch của thì còn ai đây nữa?

Thẩm Vân Tân nhíu mày, giọng đầy bất mãn: “Lục thiếu gia, đây là của !"

Tôi bặm môi nín , liên tục liếc đứa em trai bằng ánh mắt đầy ẩn ý khiến nó bối rối đội đất chui xuống. 

"Hiểu hiểu , của mà. Tôi chỉ mượn chơi chút thôi."

Sắc mặt Thẩm Vân Tân càng thêm u ám. Vừa định gì đó, thì ánh mắt chợt lướt qua phía cửa bật : "Lục thiếu gia rảnh thì lo cho bản !"

Tôi kịp hiểu: "Cái gì cơ?"

Ngay lập tức, một hình vạm vỡ áp sát lưng . Tôi tiến về phía nhưng vòng tay đó khóa chặt eo. Giọng trầm ấm vang lên sát bên tai: "Tiểu Dao mượn ai chơi? Hửm?"

Toàn run rẩy, da gà da vịt nổi hết lên.  

"Không... ."  

"Vậy ?"  

Người đàn ông lưng đeo kính gọng vàng, nụ mơ hồ in môi.  

Cơ thể cứng đờ của xoay ngược , Lục Nhiên cúi áp sát khiến gần như rõ nhịp thở của .  

"Tiểu Dao say , dậy theo về nhà nào."  

Tôi há hốc mồm: "Hả?"  

Cái gì cơ?  

Tôi mới đến mà!  

Chưa đầy mười lăm phút, bảo uống say làm ?  

nụ chút ấm của Lục Nhiên, đành ngoan ngoãn để dắt cửa.  

"Khoan !"  

Hoắc Lâm đang quỳ đất phắt dậy, tóm chặt cổ tay .  

"Anh đưa !"  

Tôi suýt vì cảm động, dù thằng em luôn chê ngốc nhưng dù nó vẫn còn tình nghĩa!  

Lục Nhiên khẽ , giọng đầy mỉa mai: “Cậu là cái thứ gì nữa?"  

“Thẩm thiếu gia, dạy chó của điều ?"  

Mặt Thẩm Vân Tân càng đen, Hoắc Lâm như sắp lao cắn xé nó.  

Còn thì bối rối hơn, một bên là nuôi quyền thế, một bên là em ruột kiếp , bên cạnh 'chủ nhân' của em ruột kiếp .

Cuối cùng, quyết định.  

Tôi nắm tay nó, thì thầm:  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thieu-gia-kieu-ngao-va-ve-si-rieng/chuong-1.html.]

"Buông tay , lát nữa sẽ tìm em chuyện."  

Hoắc Lâm nhíu mày hồi lâu, liếc Lục Nhiên buông tay.  

Còn Lục Nhiên và Thẩm Vân Tân thấy hai chữ " chuyện" thì sắc mặt đen như chảo cháy.  

Ra khỏi cửa, Lục Nhiên mặt lạnh như tiền phóng về gara, mở cửa xe đẩy ghế .  

Tôi co rúm băng ghế, run rẩy trèo lên đè xuống.  

"Anh... đừng, em sợ..."  

Anh tháo chiếc cà vạt cổ , quấn từng vòng quanh cổ tay trắng nõn của .  

Bàn tay lớn bóp cằm, ép ngước lên: "Tiểu Dao chơi trò chơi với ?"  

Ánh mắt Lục Nhiên như ăn tươi nuốt sống khiến nào dám .  

...  

Tôi chỉ giãy dụa cũng vô ích, thôi thì cứ để mặc Lục Nhiên cắn xé may còn đỡ thảm hơn.  

Cửa xe đóng sầm , nhốt chặt những tiếng nức nở nghẹn ngào cùng nhịp rung lắc đầy mờ ám.

Tôi xuyên qua đây ba năm .  

Là con nuôi nhận về từ nhỏ để làm bạn học cho thái tử gia, nguyên chủ thực sự ghét Lục Nhiên.  

lúc mới xuyên qua,

Cứ ngây ngô tưởng ruột, còn mừng thầm nghĩ bao năm làm thì cuối cùng cũng một trai thương yêu !  

Kết quả...

Đến khi ôm gối gõ cửa phòng Lục Nhiên, khi cao xuống, ánh mắt nóng bỏng quét qua làn da lộ từ bộ đồ ngủ của , bầu khí bỗng đông cứng lạ thường.  

"Tiểu Dao ngủ chung với ?"  

Gáy lạnh toát, cảm giác bất an mãnh liệt dâng lên.

niềm vui gần gũi trai át cảnh giác trong lòng .  

"Vâng... ạ?"  

Tôi ngước với ánh mắt đầy mong đợi.  

Lục Nhiên tháo kính gọng vàng, ngón tay nóng bừng nắm lấy cổ tay : "Đương nhiên ."  

"Muốn làm gì, cũng sẽ chiều em hết."  

Hức... trai thật quá !  

Rồi chú cừu non sói lớn lôi hang.  

Quần áo xé toạc, trói đầu giường bằng cà vạt, đôi chân run rẩy giãy giụa bàn tay lớn đeo lắc bạc .  

Đôi mắt đỏ hoe cùng thở xâm lấn trở thành ký ức khắc sâu hai chữ " trai" lòng .  

Tôi lóc, hoảng loạn : "Lục Nhiên... em... em là em trai mà!"  

Tiếng lắc bạc rung rinh, giọng trầm khàn: "Nhỏ làm bạn, lớn làm vợ . Anh sẽ mãi mãi yêu em, ?"  

"Chỉ yêu mỗi Tiểu Dao thôi ?"  

"Không... Không! Em !"  

Tôi tuyệt vọng vật lộn nhưng chỉ nhận một trai càng điên cuồng hơn cùng tiếng chuông rung suốt đêm dài.

Loading...