Thiếu Gia Giả Yếu Đuối - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:53:09
Lượt xem: 85
lời thể . Chính vì thể yếu ớt của mới đổi chút yêu thương hiếm hoi từ cả, nếu tham lam tiến thêm bước nữa, kẻ đang ngoài cửa chính là tương lai của .
Tôi cúi cổ, ngoan ngoãn thưa: "Em sẽ mãi mãi là em trai của đại ca."
Nghe , một bàn tay ấm áp xoa nhẹ lên cổ. Lục Uyên Bách vẻ hài lòng với thái độ của , khẽ :
"Ngoan, há miệng ."
Tôi nhíu mày, né tránh nhưng cổ bàn tay kh/ống ch/ế ch/ặt. Đành nuốt trôi thứ th/uốc đắng nghét do đút từng thìa.
Một giây khi thiếu gia thực sự bước , ca ca vẫn đang ân cần bón th/uốc cho .
Từ nhỏ yếu đuối, tim bẩm sinh khuyết tật nên cả nhà đều nâng niu như bảo vật, vô tình nuông chiều thành thói ăn ở hỗn xược.
Lục Uyên Bách quan tâm , ban đầu chỉ vì danh nghĩa em trong nhà.
Là thừa kế Lục gia từ nhỏ, xuất chúng phương diện. Ẩn ánh hào quang đó là bản tính lãnh khốc khó mấy ai chạm tới.
Hồi nhỏ, bao chỉ hai chúng đối diện, thản nhiên loạng choạng ngã chỏng gọng mà buồn đỡ.
Càng như , càng dí sát , mong thấy biểu cảm khác lạ khuôn mặt bình phẩm vô tình .
Là tại thể mang bệ/nh từ nhỏ, nên tâm can cũng sinh đ/ộc chăng.
Bởi sinh lòng tham ngọt sợ đắng, mỗi uống th/uốc nịnh nọt dỗ dành làm khác đều đ/au đầu.
Mẹ thử để Lục Uyên Bách cho uống th/uốc. Gắng nuốt hết bát th/uốc, mè nheo phán: "Anh đút cho đắng."
Thực đắng x/é lưỡi, nhưng cố tỏ bình thản. Từ đó mỗi tối, đều khẩn trương đến phát th/uốc.
Rồi dần dà, thái độ của đại ca với cũng mủi lòng hơn phần nào. Lúc đó nghĩ chắc là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian.
Sự lệ thuộc Lục Uyên Bách ngày một thâm căn. Giờ thỏi vàng ròng , mãi mãi thể .
Khi trắng đen sáng tỏ, gọi hai chữ , cũng sẽ đoái hoài.
Thành đòi hỏi, tự đưa tay đón lấy bát th/uốc tu một .
"Dạ, em uống hết ." Vị đắng quyện nơi đầu lưỡi suýt khiến phun sạch.
Lục Uyên Bách lặng lẽ chỉ cốc mật ong bàn. Tôi cúi mặt ngoan ngoãn nâng uống.
Suy nghĩ hồi lâu, vẫn c.ắ.n răng : "... Cảm ơn ."
Xoay tránh , cổ tay giữ ch/ặt. Giọng phủ sương: "Lục Lăng, đang gi/ận ?"
Chỉ khi bực tức, mới gọi tên đủ họ như .
Tôi lắc đầu: "Không ."
Lục Uyên Bách dậy xoa đầu : "Cứ ngoan ngoãn làm em trai của . Cuộc đời em sẽ chẳng đổi gì, hiểu chứ?"
Hiện tại nắm giữ quyền sinh sát Lục gia. Lời chỉ là an ủi mà chắc như đinh đóng cột. giữ vẫn do miệng lưỡi định đoạt.
chẳng hiểu chủ nhân thật sự của phận vẫn về . Người như trái b.o.m n/ổ chậm, chân thực những thứ đang chiếm giữ đều là phường tr/ộm cắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thieu-gia-gia-yeu-duoi/chuong-1.html.]
Mà kẻ gian thì mãi mãi đắm chìm trong đêm tối, vĩnh viễn xứng chiêm ngưỡng ánh mặt trời.
Chuông điện thoại réo vang. Lục Uyên Bách liếc màn hình chau mày. Tôi ngọt ngào mở lời: "Anh , tối nay em tự ngủ một ."
Hắn cúp máy hờ hững vuốt tóc : "Tiểu Lăng ở nhà ngoan. Ngày mai về."
Lục Uyên Bách là tên l/ừa đ/ảo. Liên tiếp mấy ngày, q/uỷ hách dịch đó vẫn ló mặt. Thậm chí nghiệt ngã hơn, hầu trong nhà còn kháo tai rằng: tháng , Lục gia sẽ tổ chức yến tiệc đón chào chủ thực sự trở về!
Tôi buông điện thoại xuống, thản nhiên hỏi giúp việc đang c/ắt cỏ: "Tuần nhà tiệc hả?"
Người gi/ật , gật đầu: "Vâng, thưa nhị thiếu gia."
Tin tức lan truyền nhanh chóng giữa các gia tộc, ngay cả làm công trong nhà cũng .
Chỉ là kẻ cuối cùng tin.
Trái tim lâu đ/au nhói bỗng xiết , như ai đó bóp nghẹt.
Anh ... em cố gắng làm một em trai ngoan .
tại ngay cả danh xưng duy nhất , cũng cư/ớp ?
Chi bằng hồi đó đuổi em cho .
Bấm điện thoại, dòng tin nhắn của Nhiêu Gia Mộc nhảy , bày tỏ lo lắng đến tìm .
Tôi hỏi đang ở .
Nhiêu Gia Mộc định đến gặp , ngờ đến .
Hội ấm cô chiêu đang tụ tập tại con đường núi quanh co ở ngoại ô, mấy công t.ử tiểu thư nhà giàu buồn chán rủ đua xe.
"Lăng Lăng, vẫn tới? Chỗ hợp, chỗ khác ."
Thấy ho, Gia Mộc vội cởi áo khoác đắp lên vai .
Tôi lắc đầu: "Ở nhà mãi cùng phát bệ/nh, ngoài hít thở cho thoáng."
Những khác đều thuộc giới thượng lưu, ít nhiều chuyện nhà họ Lục. Thế mà lúc một ai dám mở miệng hỏi thăm, chắc chắn là Gia Mộc dặn .
Vì nếu hoạt động mạnh sẽ dễ gây đ/au tim, từ nhỏ tước đoạt quyền tự do vui chơi.
Tấm lồng chở che mang tên "yêu thương" nh/ốt ch/ặt trong bốn bức tường.
Cha bận rộn, trai lạnh lùng, rốt cuộc chỉ Nhiêu Gia Mộc chịu ở bên .
Hắn là bạn chơi từ thuở ấu thơ, đối với luôn tồn tại bản năng bảo hộ kỳ lạ.
Thứ bản năng đó kéo dài từ quá khứ tới hiện tại.
"Nếu ở nhà vui, cứ tìm tớ. Cánh cửa mãi mở rộng chờ ."
Hắn nở nụ lấp lánh an ủi .