Thiếu Gia Giả Là Cục Cưng Của Tôi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-13 12:57:49
Lượt xem: 359

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi khẽ ho một tiếng, đặt em xuống, tự nhiên mà chỉnh ống quần: "Không cần xin , ăn cơm ."

Mạnh Chiêu "" một tiếng, ngoan ngoãn xuống bàn ăn nhỏ.

Vừa cầm thìa lên thì cửa phòng gõ, giọng dì giúp việc vang lên: "Cậu cả, út, ông bà chủ đưa... đưa chủ mới về ."

Vừa dứt lời, thầm nghĩ thôi xong .

Quả nhiên, giây tiếp theo, cái thìa rơi "tõm" bát canh, cái loa phóng thanh Mạnh Chiêu bắt đầu gào:

"Em ngay là cần em nữa mà! Em hắc hóa!!"

Bố đẻ đẻ em đẻ ơi, về đúng lúc thế .

Thà rằng về muộn năm phút thôi là dỗ cho Mạnh Chiêu húp hết bát canh .

Bị đuổi khỏi phòng, thở dài, xuống lầu chào hỏi em trai mới... , em trai ruột.

Em trai ruột hiện giờ họ Tống, tên là Tống Kế Minh.

Trước đây gặp vài , nhưng nào gặp cũng vẫn ngẩn .

Giống, thật sự giống.

Đứa trẻ của năm mươi năm chắc chắn sẽ giống hệt bố .

"Minh Minh, chào con!" Mẹ đẩy Tiểu Tống về phía mặt .

Tống Kế Minh trông vẻ khá ngượng ngùng, đỏ mặt, giọng lí nhí: "Anh trai."

Tôi đáp một tiếng, định vỗ vai , nhưng thấy cái áo khoác đính đầy đinh tán vai, liền chuyển hướng sang vỗ đầu : "Ngoan..."

"Mạnh Yến Châu!!"

Phía đầu đột nhiên vang lên một tiếng gầm, làm giật b.ắ.n cả , ngẩng đầu lên thì thấy Mạnh Chiêu mắt đỏ hoe đang bám lan can, chằm chằm : "Anh dám vỗ thử xem? Anh dám vỗ nó một cái nữa xem??!"

Tôi sững , tay kịp động đậy thì giây tiếp theo cảm thấy lòng bàn tay một sự mềm mại.

Quay đầu , ôi chao, Tống Kế Minh đang lén lút kiễng chân ghé đầu gần.

Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, bố em trai hai bên đều dỗ dành cả.

"Anh ơi, nhỏ thích em ?"

Trong phòng khách, Tống Kế Minh nhỏ giọng hỏi , giọng điệu buồn bã.

Tôi đ.á.n.h giá , trả lời câu hỏi đó mà hỏi ngược : "Em nhà họ Tống nuôi lớn đúng ? Có nhà họ Tống làm bất động sản mà ?"

Tống Kế Minh ngẩn , gật đầu: "Dạ ..."

Tôi bật : "Thế em rụt rè thế ?"

Tống Kế Minh nghẹn lời, vẻ mặt đổi, giải thích: "Em chỉ là mới đến, gặp chút căng thẳng, nhỏ đều ưu tú, em sợ coi thường em, sợ nhỏ thích em, nên chút lo lắng..."

Tôi thở dài, thầm nghĩ em trai tiền, gia đình hòa thuận hạnh phúc, sinh ở ngay vạch đích , thế mà em còn lo khác coi thường em ??

Tự ti và giàu bao giờ thể xuất hiện cùng lúc một , em trai ạ.

"Thành thật một chút em trai." Tôi nén đau vỗ vỗ cái vai đầy đinh tán của , "Từ nay về chúng một nhà , Mạnh Chiêu tính cách chút trẻ con nhưng , chúng đều sẽ coi thường em, em cứ yên tâm làm chính ."

Nghe , ánh mắt Tống Kế Minh khẽ động: "Thật ạ? Em làm gì cũng ạ?"

Tôi thầm nghĩ em còn thể làm chuyện gì quá đáng hơn nữa, chuyện vô lý đến mấy cũng thấy Mạnh Chiêu làm qua , em thể làm tổn thương thêm tẹo nào .

Thế ngay giây tiếp theo, thấy Tống Kế Minh nhỏ giọng lên tiếng, giọng điệu chút thẹn thùng, chút phấn khích:

"Thật , em là gay... Em cảm thấy bộ dạng lúc nhỏ nổi cáu... khá là đáng yêu."

Ý gì đây?

Em là gay thì em thể tùy tiện thấy khác đáng yêu ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thieu-gia-gia-la-cuc-cung-cua-toi/chuong-2.html.]

Em là gay thì em thể tay với nhỏ ?!

Em là gay thì em định tranh với trai ruột ??!

Không đúng, đợi .

Cơn giận bừng bừng đột nhiên khựng .

Tôi tự xem xét câu cuối cùng suýt thốt khỏi miệng.

Tranh với ?

Tôi thích Mạnh Chiêu ?

"Anh?"

Tống Kế Minh đưa tay quơ quơ mặt , ánh mắt lo lắng: "Anh chứ? Chẳng bảo cứ để em làm chính ? Anh gì..."

"Không gì."

Tôi day day thái dương: "Anh bất kỳ ý kiến gì về xu hướng tính d.ụ.c của em cả."

Chưa đợi Tống Kế Minh kịp nở nụ , chuyển giọng: " Mạnh Chiêu thì ."

Mặt Tống Kế Minh lập tức xị xuống: "Tại ạ? Là do nhỏ—"

"Yến Châu, lên đây mau!"

Mẹ thò đầu ở lối lên cầu thang, trông vẻ lo lắng: "Chiêu Chiêu khóa trái cửa , với bố con đẩy !"

"Con lên ngay!"

Tôi dậy thẳng lên lầu, vài bước đầu dặn dò Tống Kế Minh: "Không tại hết, , em đừng mà nảy sinh ý định gì với Mạnh Chiêu."

Thằng nhóc Mạnh Chiêu càng lúc càng kinh nghiệm khóa cửa , ở cửa khuyên nhủ mười phút mà bên trong chỉ vọng đúng một câu lặp lặp : "Con ngoài ".

Câu càng càng thấy lạ, cuối cùng cũng chẳng màng đến quyền riêng tư của nó nữa, trực tiếp cạy cửa.

Một tiếng "cạch" vang lên, ổ khóa mở, đẩy cửa xông thì thấy thằng nhóc quả nhiên trong phòng!

Cửa ban công mở toang, giường vứt cái điện thoại vẫn đang phát đoạn ghi âm: "Con ngoài ! Con ở một !"

"Trời ơi, Chiêu Chiêu trèo xuống từ chỗ nào thế ?!"

Mẹ phòng thấy cảnh là bắt đầu cuống cuồng, đây là tầng ba đấy!!

"Không , ." Bố vội vàng an ủi, "Chiêu Chiêu từ nhỏ nghịch ngợm , chắc chắn ."

Tôi vội chạy ban công xuống , lúc chẳng còn thấy bóng nào nữa.

"Cậu cả ơi!"

Ông thợ làm vườn ở phía vẫy vẫy tay, vẻ mặt mếu máo: "Cậu út cướp mất cái xe điện ba bánh của mất !"

Tôi lập tức truy hỏi: "Ông nó chạy ?"

Ông thợ làm vườn gãi đầu: "Tôi , nhưng loáng thoáng thấy câu gì mà hắc hóa..."

"Cái nghĩa là hả con?" Bố vẻ mặt lo lắng, ngơ ngác .

Tôi kịp dừng bước, xuống lầu, vơ lấy cái áo khoác nghiến răng nghiến lợi ngoài: "Cái đồ ngốc , thật cái mạch não của nó nghĩ gì nữa."

"Yến Châu!"

Mẹ kéo : "Có chuyện gì thì cứ từ từ với Chiêu Chiêu, Chiêu Chiêu lớn , thể cứ như lúc nhỏ mà đè đ.á.n.h m.ô.n.g !"

Tôi lạnh lùng một tiếng: "Mẹ yên tâm, con đ.á.n.h m.ô.n.g nó ."

Tôi sẽ dùng cách khác để ‘thu dọn’ nó.

Tôi dùng mạch não của Mạnh Chiêu để suy nghĩ.

Loading...