Thiếu Gia Giả Là Cục Cưng Của Tôi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-13 12:57:48
Lượt xem: 306

Tôi chuyện bế nhầm kích động lớn đối với Mạnh Chiêu, nhưng ngờ lớn đến mức .

Tan làm về đến nhà, thấy ánh mắt ưu sầu của dì giúp việc, khỏi nhíu mày: "Nó vẫn chịu ăn cơm ?"

Dì giúp việc thở dài: "Cả ngày , chỉ uống hai ngụm nước thôi."

Nghe xong tức đến ngứa răng, hai ngày đòn là thằng nhóc Mạnh Chiêu leo lên nóc nhà dỡ ngói đây mà.

Bưng khay thức ăn chuẩn sẵn bếp lên lầu, gõ cửa phòng em: "Chiêu Chiêu."

"Làm gì!"

Được, giọng vẫn còn sung sức lắm.

Tôi nhịn : "Ăn cơm, buổi tối nhà làm canh bao t.ử heo."

"Em ăn!" Mạnh Chiêu bắt đầu gào lên, "Em tuyệt thực!"

"Tuyệt cái con khỉ," Tôi tặc lưỡi, "Anh đếm đến ba, em mà thì đừng trách dùng bạo lực phá cửa nhé, ba, hai——"

"Cạch!"

Cửa mở.

Mạnh Chiêu chu môi: "Mạnh Yến Châu, chỉ giỏi mỗi trò phá cửa thôi!"

Tôi phá cửa chẳng vì vị tổ tông hở là chốt cửa đòi làm làm mẩy , từ nhỏ đến lớn ổ khóa cửa phòng nó là do phá.

"Ăn cơm."

Tôi bưng khay thức ăn trong, thấy em vẫn lì ở cửa vẻ bướng bỉnh, khẽ thở dài, kéo em phòng, ôm lòng: "Há miệng , bao nhiêu tuổi mà còn bắt trai đút, thấy hổ ?"

Không nhắc thì thôi, nhắc đến là mắt Mạnh Chiêu đỏ hoe: "Ai cần đút chứ, căn bản trai em!!"

Trong lúc giãy giụa, em làm lật thìa, canh nóng lập tức b.ắ.n ngoài.

Theo bản năng, đưa cái thìa xa khỏi em, thế là canh nóng b.ắ.n hết lên mu bàn tay .

"Shhh——"

Cơn đau ập đến, nhưng màng tới, chỉ chằm chằm đôi mắt hoảng loạn của Mạnh Chiêu, trầm giọng hỏi: "Em nữa xem? Anh cái gì?"

Từ nhỏ đến lớn, Mạnh Chiêu đều sợ .

Vừa sợ, .

Em kém bảy tuổi, bố nuông chiều hư , em biến thành loại rác rưởi ngoài xã hội nên mới quản thúc chặt chẽ.

cũng may, bản tính Mạnh Chiêu , cùng lắm chỉ là kiêu kỳ, dỗi hờn vặt.

, là em trai của , sẵn lòng chiều chuộng.

Thế nhưng nếu em dám nhận , thì đó là điều thể chịu đựng .

Mạnh Chiêu rõ ràng cũng nhận lỡ lời, nếu là bình thường thì em sớm ôm lấy quấn quýt, gọi " ơi " để làm nũng xuống nước .

thì , em nghẹn cổ lên: "Em sai, chúng vốn dĩ quan hệ huyết thống, trai em!"

Được thôi.

Được nuông chiều quá nên giờ lật trời luôn đây.

Tôi trực tiếp ném cái thìa xuống, túm lấy Mạnh Chiêu kéo ấn lên đùi, cởi quần đánh.

"Mạnh Yến Châu! Anh thả em ! Em hai mươi tuổi còn đ.á.n.h m.ô.n.g em!!" Hai chân Mạnh Chiêu ngừng đạp lung tung, giống như con thỏ đang giãy giụa móng vuốt đại bàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thieu-gia-gia-la-cuc-cung-cua-toi/chuong-1.html.]

"Em tám mươi tuổi cũng đ.á.n.h !"

Vừa , giáng thêm một cái tát m.ô.n.g em, một tiếng "chát" vang lên giòn.

Đánh cho Mạnh Chiêu thét lên luôn.

Nghe thấy tiếng nức nở, khựng , chứ tổ tông ơi, cái tát đó dùng sức .

Lật em , cúi đầu , vài giây vẫn nỡ, đành ôm lòng dỗ dành: "Anh sai , nên đ.á.n.h em."

Mạnh Chiêu nhào lòng , òa lên một tiếng : "Mạnh Yến Châu, là đồ khốn nạn, còn yêu em nữa ?!"

Tôi mà yêu nó thì sớm đem mạng giao cho thằng nhóc .

Năm mười bốn tuổi Mạnh Chiêu con ruột của bố , lúc đó em khám sức khỏe nhập học tiểu học, phát hiện nhóm m.á.u khớp, nên bố mới làm xét nghiệm DNA, kết quả đúng là con cái nhà họ Mạnh, đến bệnh viện tra kỹ mới năm xưa bế nhầm.

Bố đều đ.á.n.h tiếng ngoài, mặc dù cũng tìm con ruột nhưng hề xem Mạnh Chiêu như ngoài, vẫn yêu thương như báu vật, còn lệnh cho vẫn đối xử với em như em trai ruột thịt.

Tôi thì cũng , em trai ruột em trai họ thì đều là em trai cả, cứ dắt chơi thôi!

thằng nhóc Mạnh Chiêu đúng là thật sự làm bớt lo mà!

Hồi tiểu học nó đ.á.n.h với , gọi đến để chống lưng, lúc đó học cấp hai, đối phương học cấp ba, suýt chút nữa là một đ.ấ.m văng thùng rác .

Hồi cấp hai nó học hành bê bết mời phụ , bay từ trường đại học top đầu về, lão thầy giáo chủ nhiệm mắng như con cháu trong nhà.

Lên cấp ba đại học nó đòi chơi nhạc Rock, thành lập ban nhạc, đầu tư cho nó một quán bar để nó thỏa sức vẫy vùng, kết quả mấy thằng đồng đội của nó sạch sẽ dính tệ nạn, suýt chút nữa là nó liên lụy tống tù bóc lịch, cầu xin ông bà nọ mãi mới bảo lãnh .

Vừa yên hai ngày thì em trai thật của tìm thấy.

Nếu em trai ruột mà cũng cái tính cách và lý lịch như Mạnh Chiêu thì thà Châu Phi đào than còn hơn.

Vị tổ tông kiểu , cả đời một là đủ lắm .

Mạnh Chiêu vẫn còn đang , đến mức ướt đẫm cả vai .

Tôi thở dài, bộ âu phục đặt may riêng giá mười hai vạn tệ của chắc cũng hỏng luôn .

Thút thít thêm một lát, Mạnh Chiêu ngẩng đầu lên, tóc cọ cằm , mềm mại xù xì như một con mèo nhỏ .

"Sao thế?" Tôi gãi gãi cằm em.

Mạnh Chiêu hừ hừ: "Lạnh mông."

À, quên kéo quần lên cho nó.

Tôi túm lấy cạp quần ngủ kéo lên cho em, lắc lắc em: "Ăn cơm ?"

Mạnh Chiêu hừ một tiếng, cúi mắt thấy mu bàn tay bỏng đỏ của , nước mắt trào : "Sao tránh ."

Tôi bảo: "Anh mà tránh thì nó b.ắ.n lên em ?"

Mạnh Chiêu giật giật vạt áo ngủ của : "Em đang mặc đồ ngủ mà! Có b.ắ.n lên thì cũng bỏng nặng như thế ."

Nghe thở dài, tựa cằm lên đầu em:

"Có ở đây, thể để em thương ? Anh bao giờ để em chịu tổn thương ?"

Vành mắt Mạnh Chiêu đỏ lên, vùi đầu lòng , nhỏ giọng xin .

Môi lướt qua thái dương của em, ấm áp và mằn mặn, chẳng rõ là mồ hôi là nước mắt.

Một thoáng thẫn thờ.

"Anh?"

Cúi đầu xuống, Mạnh Chiêu vẫn đang trong lòng , ngước mắt lên, đôi mắt thật lớn, khuôn mặt nhỏ nhắn thật xinh .

Loading...