Trong lòng nghĩ: Em còn thể làm chuyện gì quá đáng nữa ? Bao nhiêu trò điên rồ đều thấy Mạnh Chiêu làm , em thể khiến tổn thương thêm .
Ngay đó, Tống Kế Minh khẽ , giọng ngượng ngùng phấn khích:
“Thật … em là gay…
Em thấy hai lúc nổi giận… khá dễ thương.”
7
Ý gì đây?
Em là gay thì thể tùy tiện thấy khác dễ thương ?
Em là gay thì thể tay với trai nuôi ?!
Em là gay thì thể giành với ruột ??!
Không đúng, khoan .
Cơn giận ngập tràn trong n.g.ự.c bỗng nhiên dừng .
Tôi câu cuối cùng suýt nữa bật khỏi miệng.
Giành với ?
Tôi thích Mạnh Chiêu ?
“Anh?”
Tống Kế Minh đưa tay vẫy mặt , ánh mắt lo lắng:
“Anh chứ? Anh để em cứ là chính ? Anh gì…”
“Không.”
Tôi ấn thái dương:
“Anh ý kiến gì về xu hướng tính d.ụ.c của em.”
Chưa kịp để Tống Kế Minh nhếch môi, đổi giọng:
“ Mạnh Chiêu thì .”
Mặt Tống Kế Minh sụp xuống ngay:
“Tại ? Là vì hai —”
“Yến Châu, lên đây!”
Mẹ ló đầu ở cầu thang, trông lo lắng:
“Chiêu Chiêu khóa trái cửa , ba phá !”
“Đến đây!”
Tôi dậy lên lầu, vài bước đầu dặn Tống Kế Minh:
“Không tại cả, nghĩa là , em đừng hòng nhắm Mạnh Chiêu.”
8
Thằng nhóc Mạnh Chiêu ngày càng giỏi khóa cửa.
Tôi ngoài khuyên mười phút, bên trong chỉ lặp lặp một câu:
“Em .”
Càng càng thấy lạ, cuối cùng để ý đến sự riêng tư nữa, trực tiếp cạy khóa.
“Cạch!”
Khóa mở, xông , quả nhiên thằng nhóc trong phòng!
Cửa ban công mở toang, giường vứt cái điện thoại vẫn đang phát ghi âm:
“Em ! Em ở một !”
“Trời ơi, Chiêu Chiêu từ xuống ?!”
Mẹ thấy cảnh liền hoảng hốt, đây là tầng ba đó!!
CoolWithYou.
“Không , .” Ba vội an ủi, “Chiêu Chiêu từ nhỏ lì lợm, chắc chắn .”
Tôi vội chạy ban công xuống, chẳng thấy bóng dáng .
“Cậu cả!”
Người làm vườn sân vẫy tay, mặt mếu máo:
“Cậu út cướp xe ba bánh điện của chạy mất !”
Tôi lập tức hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thieu-gia-gia-la-bao-boi-cua-long-toi/3.html.]
“Cậu nó chạy ?”
Người làm vườn gãi đầu:
“Không , nhưng loáng thoáng cái gì đó… hắc hóa…”
“Ý gì ?” Ba lo lắng .
Tôi vội vàng xuống lầu, xách áo khoác, nghiến răng cửa:
“Cái thằng ngốc , thật hiểu nổi đầu óc nó nghĩ gì.”
“Yến Châu!”
Mẹ kéo :
“Nói chuyện t.ử tế với Chiêu Chiêu nhé, nó là lớn , thể như hồi nhỏ đ.á.n.h m.ô.n.g nữa!”
Tôi lạnh:
“Yên tâm, đ.á.n.h m.ô.n.g nó.”
Tôi sẽ dùng cách khác để trị nó.
9
Tôi thử nghĩ theo não bộ của Mạnh Chiêu.
Bước đầu tiên của hắc hóa là gì? Buông thả, sa ngã, trở nên xa, mạnh mẽ… đại loại thế.
Thế là lái xe thẳng đến phố bar.
Không cần tìm lâu, xe dừng thấy chiếc ba bánh điện , nổi bật giữa dàn siêu xe.
Tôi bảng hiệu quán bar, khẽ nhíu mày.
Quán khá loạn, bình thường luôn dặn Mạnh Chiêu bén mảng đến.
Vào trong, sàn nhảy ánh sáng rực rỡ, tiếng nhạc điện t.ử ầm ĩ đến nhức tai.
Tôi hiệu với quản lý bar, tìm :
“Một trai! Áo khoác trắng, quần jean, cao một mét tám!”
Quản lý khó khăn:
“Cái gì? Một nữ Oa?!”
Tôi tức đến chửi.
Đang lúc mệt mỏi rã rời, tim bỗng chấn động, như cảm ứng điện tâm, khiến đầu .
Thấy cuối hành lang, Mạnh Chiêu kéo lôi phòng VIP.
Rõ ràng nó chuốc rượu, bước loạng choạng, nhưng vẫn thấy nó chống cự dữ dội.
“Buông tay…”
Dù tiếng nhạc trong bar vẫn ầm ĩ, nhưng ngay khoảnh khắc đó rõ ràng tiếng thì thầm của Mạnh Chiêu:
“Em tìm …
Em … Mạnh Yến Châu.”
10
Đã lâu tay với ai.
Ba thường , làm , làm ăn giữ hòa khí.
câu gặp Mạnh Chiêu thì áp dụng .
Nó ấm ức chịu nổi, nó thương chịu nổi, nó bắt nạt càng chịu nổi.
Cái mà còn nhịn thì đúng là đồ cháu chắt !
Tất nhiên, c.h.ử.i ba.
Khi lấy tinh thần, Mạnh Chiêu trong lòng , còn tên say xỉn động tay động chân thì trong thùng rác.
Quản lý lúc giả vờ nữa, bắt đầu la hét, liền tung một cú đ.ấ.m khiến im miệng, còn định đ.á.n.h thêm thì vạt áo kéo .
“Anh…”
Cúi đầu, bắt gặp đôi mắt ngấn nước của Mạnh Chiêu:
“Em khó chịu…”
Trong lòng lo lắng vô cùng, nhưng ngoài mặt dám lộ, sợ khiến nó thêm hoảng. Tôi chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y nó:
“Khó chịu ở ? Anh đưa em bệnh viện, , đừng sợ.”
Mạnh Chiêu nắm tay , kéo xuống.