Cấp hai nó học kém gọi phụ , từ trường 985 bay về, thầy chủ nhiệm mắng như cháu.
Lên cấp ba, đại học nó chơi nhạc rock, lập ban nhạc, mở cho nó một quán bar để phát huy, kết quả đồng đội của nó sạch sẽ, dính cờ bạc, ma túy, suýt nữa liên lụy tù, cầu xin khắp nơi mới kéo nó .
Vừa mới yên hai ngày, thì em ruột thật sự của nhận về.
4
Nếu em ruột cũng cái tính và lý lịch như Mạnh Chiêu, thà sang châu Phi đào than.
Một tổ tông như , cả đời một là đủ .
Mạnh Chiêu vẫn còn , đến ướt cả vai .
Tôi thở dài, bộ vest đặt may riêng mười hai vạn của chắc cũng ướt hết .
Khóc thêm một lúc, Mạnh Chiêu ngẩng đầu lên, tóc cọ cằm , mềm mềm như mèo con.
“Tại ?” Tôi gãi gãi cằm nó.
Mạnh Chiêu lí nhí:
“Mông lạnh.”
À, quên kéo quần cho nó .
Tôi nắm cạp quần kéo quần ngủ lên cho nó, lắc lắc nó:
“Giờ ăn cơm ?”
Mạnh Chiêu hừ một tiếng, cúi mắt thấy mu bàn tay bỏng đỏ, :
CoolWithYou.
“Sao tránh?”
Tôi :
“Nếu tránh thì chẳng văng lên em ?”
Mạnh Chiêu kéo áo ngủ của :
“Em mặc áo ngủ mà! Văng lên cũng nghiêm trọng như .”
Nghe thở dài, cằm tì lên đầu nó:
“Có ở đây, thể để em thương?
Anh từng để em thương bao giờ ?”
Mắt Mạnh Chiêu đỏ, chui lòng , khẽ xin .
Môi lướt qua trán nó, ấm áp, mằn mặn, là mồ hôi nước mắt.
Trong thoáng chốc ngẩn ngơ.
“Anh?”
Cúi đầu, Mạnh Chiêu vẫn trong lòng , ngước lên , đôi mắt thật to, gương mặt thật .
Tôi khẽ ho một tiếng, đặt nó xuống, kéo quần một cách gượng gạo:
“Không cần xin , ăn cơm .”
Mạnh Chiêu “ồ” một tiếng, ngoan ngoãn xuống bàn nhỏ.
Vừa mới cầm muỗng lên, cửa phòng vang tiếng gõ, giọng giúp việc truyền :
“Thiếu gia lớn, thiếu gia nhỏ, ông bà chủ đưa… đưa con trai mới về .”
Nghe xong, trong lòng liền thấy chẳng lành.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, muỗng “tõm” rơi bát canh, Mạnh Chiêu – cái loa phóng thanh bắt đầu gào lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thieu-gia-gia-la-bao-boi-cua-long-toi/2.html.]
“Em ngay mà, các cần em nữa! Em hắc hóa!!”
5
Cha ruột, ruột, em ruột… về đúng lúc thế .
Chỉ cần muộn năm phút thôi, thể ép Mạnh Chiêu uống hết bát canh .
Bị đuổi khỏi phòng, thở dài, xuống lầu chào em trai mới… , là em trai ruột.
Em trai ruột bây giờ mang họ Tống, tên Tống Kế Minh.
Trước đây gặp vài , nhưng mỗi gặp vẫn khỏi ngẩn .
Giống, thật sự giống.
Đứa trẻ , năm mươi năm nữa chắc chắn sẽ giống y hệt cha .
“Minh Minh, gọi nào!” Mẹ đẩy Tiểu Tống về phía .
Tống Kế Minh trông vẻ ngại ngùng, mặt đỏ lên, giọng lí nhí:
“Anh…”
Tôi đáp một tiếng, định vỗ vai , nhưng thấy vai áo khoác đinh tán trang trí, nên đổi thành vỗ đầu:
“Đứa trẻ ngoan…”
“Mạnh Yến Châu!!”
Trên đầu bỗng vang lên tiếng gào, làm giật . Ngẩng lên thấy Mạnh Chiêu mắt đỏ hoe, bám lan can, chằm chằm:
“Anh thử vỗ một cái xem? Anh dám vỗ một cái thử xem??!”
Tôi ngẩn , tay kịp động, nhưng ngay giây cảm thấy lòng bàn tay gì đó mềm mềm.
Quay đầu , ô kìa, Tống Kế Minh lén kiễng chân ghé sát .
6
Cha đều dỗ, cả hai bên đều là m.á.u thịt.
“Anh, cả… thích em ?”
Trong phòng khách, Tống Kế Minh khẽ hỏi, giọng đầy thất vọng.
Tôi , trả lời câu hỏi, mà hỏi ngược:
“Em nhà họ Tống nuôi lớn ? Là nhà Tống làm bất động sản mà đó chứ?”
Tống Kế Minh ngẩn , gật đầu:
“…”
Tôi bật :
“Thế em rụt rè thế ?”
Tống Kế Minh nghẹn lời, biểu cảm đổi, giải thích:
“Em chỉ là mới đến, gặp chút căng thẳng. Anh và hai đều giỏi, em sợ coi thường em, sợ hai thích em, nên lo lắng…”
Tôi thở dài, nghĩ thầm: Em trai, giàu , gia đình hòa thuận hạnh phúc, sinh ở La Mã, mà còn lo khác coi thường em ?
Tự ti và giàu vốn thể cùng tồn tại trong một , em trai .
“Thành thật , em trai.” Tôi cố chịu đau, vỗ vai áo khoác đinh tán của , “Từ nay chúng là một gia đình. Mạnh Chiêu chút tính khí, nhưng . Chúng sẽ coi thường em, cứ thoải mái là chính .”
Nghe , ánh mắt Tống Kế Minh khẽ d.a.o động:
“Thật ? Em làm gì cũng ?”