Kể từ đầu tiên thôn tấn công ban đêm, Thạch Ngọc Bình thích Thạch Lỗi.
Dáng vẻ dũng của Thạch Lỗi cứ hiện về trong đầu hết đến khác.
Thật cũng chắc đó là thích nhiều hơn, là sùng bái nhiều hơn.
quan tâm những điều đó, chỉ Thạch Lỗi là xứng đáng để yêu thích.
Từ đó về , vẫn luôn quan sát Thạch Lỗi.
Tiếc là Thạch Lỗi khá ru rú trong nhà, ngoài chỉ đếm đầu ngón tay.
Lúc trong thôn thiếu muối, ban đầu cũng định dẫn đội tìm, Thạch Thủy Sinh cũng đồng ý cho .
Không Thạch Thủy Sinh xót con trai, mà ông cảm thấy cơ thể Thạch Ngọc Bình đủ khỏe mạnh, đủ tư cách để dẫn đầu.
Thạch Ngọc Bình nghĩ rằng nếu tìm muối và trở về thành công, chỉ thể khiến cha bằng con mắt khác mà còn thể làm Thạch Lỗi chú ý đến .
Tiếc là trong mắt Thạch Lỗi chỉ Dương Mộc, chỉ cần Dương Mộc xuất hiện, Thạch Lỗi sẽ còn để ý đến những xung quanh.
Thạch Ngọc Bình cũng từng nghĩ đến việc từ bỏ, nhưng mỗi thấy Dương Mộc, lòng cam tâm.
Thạch Lỗi là một ưu tú như , Dương Mộc tư cách gì để sở hữu .
Lúc từ thôn Trương gia trở về, Thạch Lỗi đối xử với hờ hững, nhưng khi Dương Mộc chạy tới, Thạch Lỗi như tảng băng tan chảy, vui vẻ với Dương Mộc.
Thạch Ngọc Bình ghen đến phát điên.
Cậu hẹn Thạch Lỗi chuyện riêng, nhưng từ khi trở về từ thôn Trương gia, Thạch Lỗi gần như khỏi nhà.
Vì , chỉ thể tìm cơ hội để trực tiếp thổ lộ với Thạch Lỗi.
Xét về ngoại hình, về vóc dáng, cho rằng kém hơn Dương Mộc, nhưng Thạch Lỗi chẳng thèm lấy một .
Sau chuyện đó, Thạch Ngọc Bình gần như ít khi gặp Thạch Lỗi, cho dù gặp thì Dương Mộc cũng nhất định sẽ ở bên cạnh .
Dương Mộc và Thạch Lỗi đều để chuyện trong lòng, dù cha họ cũng chuyện, nên dù Thạch Ngọc Bình toạc mặt Thạch Kiến Quân cũng chẳng cả.
…
“Thạch ba, ba ?”
Dương Mộc ngủ trưa dậy thấy ai, lúc thấy Thạch Kiến Quân mặt mày đen sạm từ ngoài liền hỏi: “Sao sắc mặt ba khó coi ? Đã xảy chuyện gì ạ?”
Thạch Kiến Quân Dương Mộc chằm chằm, khiến thấy bất an trong lòng: “Thạch ba? Sao ba?”
Thạch Kiến Quân thở dài một : “Thời gian con với Thạch Đầu cố gắng ít ngoài thôi! Việc ngoài đồng cứ để ba và con lo là !”
“Sao thế ạ? Đã xảy chuyện gì ?” Dương Mộc nhíu mày, ánh mắt đầy lo lắng.
Thạch Kiến Quân rót một chén nước uống xong mới : “Chuyện của con và Thạch Đầu, cả thôn đều .”
Dương Mộc sững sờ một lúc phản ứng : “Biết thì thôi, ngay từ đầu chúng con cũng định giấu trong thôn.”
“Bây giờ trong thôn đều con và Thạch Lỗi... bệnh.” Thạch Kiến Quân cúi đầu, ly nước trong tay.
Hơn một giờ trưa, Thạch Thủy Sinh đến tìm ông, hỏi chuyện của Dương Mộc và Thạch Lỗi thật .
Ban đầu ông hoảng sợ, nhưng khi trong thôn chửi mắng Dương Mộc và Thạch Lỗi, ông vô cùng tức giận.
Ông cãi một trận to với dân làng đùng đùng tức giận về nhà.
bây giờ nghĩ , ông cảm thấy chút khó chịu.
Dương Mộc và Thạch Lỗi giúp đỡ thôn nhiều như , bây giờ chỉ vì họ yêu thương mà chửi rủa độc địa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-93-loi-don-nham.html.]
Dương Mộc xổm xuống bên chân Thạch Kiến Quân, : “Thạch ba, ba đừng giận. Người trong thôn thích gì thì cứ để họ , con và Lỗi đều để tâm .”
“Dù nhà chúng cũng thiếu thứ gì, cần dựa thôn để sống, họ cũng chẳng làm gì chúng .”
Thạch Kiến Quân thở dài: “Ba , nhưng họ mắng khó quá, hai ngày nay con với Thạch Đầu cứ tạm thời ở trong nhà !”
“Thạch ba, chúng con làm gì sai , tại trốn trong nhà ạ?”
Dương Mộc mắt Thạch Kiến Quân, : “Nếu chúng con trốn trong nhà thì chẳng là thừa nhận làm sai ?”
Cậu nắm lấy tay Thạch Kiến Quân: “Thạch ba, ba yên tâm, con và Lỗi yếu đuối như .”
Chuyện của Dương Mộc và Thạch Lỗi ầm ĩ khắp thôn, gần như ai cũng bàn tán về họ.
Dân làng đều cho rằng Dương Mộc và Thạch Lỗi sẽ dám đường gặp ai, nhưng nào ngờ cả hai vẫn đồng tưới ruộng như thường lệ, hề ảnh hưởng.
“Tôi đồng tính luyến ái sẽ bệnh AIDS, họ giếng múc nước, liệu chúng lây !”
“Hai thằng đàn ông thì làm mà ở bên ! Ghê tởm quá!”
“Họ còn là em nữa chứ! là biến thái.”
“Thạch Lỗi giếng múc nước kìa, làm bây giờ? Lỡ lây bệnh cho chúng thì chẳng chúng c.h.ế.t chắc !”
“Hay là với Thạch Thủy Sinh một tiếng, đừng cho họ dùng nước giếng nữa, cứ nghĩ đến việc họ dùng nước giếng là thấy ghê tởm.”
…
Dân làng Dương Mộc và Thạch Lỗi bàn tán xôn xao, nhưng cả hai đều để ý, chỉ lo làm việc của .
“Dương Mộc, cháu đừng để tâm lời trong thôn , họ chỉ lắm mồm thôi.” Thím Anh Hoa gọi với theo Dương Mộc.
Dương Mộc chút kinh ngạc về phía bà, ngờ một phụ nữ nông thôn như thím Anh Hoa hề để tâm.
Có lẽ biểu cảm mặt Dương Mộc quá rõ ràng, thím Anh Hoa : “Thím đồng tính luyến ái là gì, thím chỉ cháu và Thạch Lỗi đều là những đứa trẻ ngoan.”
Dương Mộc sững một lúc nở một nụ rạng rỡ với bà: “Thím Anh Hoa, cảm ơn thím!”
“Cảm ơn cái gì? Hồi trận mưa sâu , nếu Thạch Lỗi đến với chúng dùng muối thể diệt sâu thì lẽ cả nhà c.h.ế.t hết , là thím cảm ơn các cháu mới đúng.”
Thím Anh Hoa tự nhận văn hóa, nhưng thím làm lương tâm.
Thạch Hải ngang qua cũng : “ thế, Thạch Lỗi nhà cứu chúng , chẳng chỉ là thích đàn ông thôi , gì to tát .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Anh dũng cảm : “Đừng để tâm lời trong thôn, họ ghen tị với các đấy!”
Hoàng Yến Bình từ xa chạy tới cũng : “Mộc ca, em ủng hộ ! Tình yêu phân biệt giới tính, thích một gì là sai cả!”
Dương Mộc cảm thấy cảm động: “Cảm ơn ! Thật sự, cảm ơn !”
Cậu sớm dựng lên một bức tường thành trong lòng để ngăn chặn ác ý, nhưng chỉ vài lời thiện chí đánh sập bức tường thành nội tâm của .
“Không gì đáng cảm ơn .” Hoàng Yến Bình : “Nếu thật sự cảm ơn thì bảo Thạch Đầu dạy em b.ắ.n cung nỏ !”
Dương Mộc vung tay: “Không cần dạy, tự dạy em. Bây giờ độ chính xác khi b.ắ.n của còn hơn cả .”
Hoàng Yến Bình : “Vậy là thống nhất nhé! Lát nữa tưới ruộng xong em sẽ đến tìm .”
“Không thành vấn đề, cứ mang cung nỏ đến đây là .” Dương Mộc sảng khoái đồng ý.
Bỗng nhiên, từ xa vọng tiếng của Thạch Ngọc An, hét lớn: “Mộc ca, Thạch Lỗi đánh với trong thôn ! Anh mau đến xem !”
Dương Mộc sững sờ, khi định thần liền nhanh chóng chạy lên bờ ruộng, nhưng chạy một đoạn, đầu chạy về.
Cậu nhảy ruộng, nhặt cái gáo múc phân mặt đất lên, lao vọt khỏi thửa ruộng, giơ gáo múc phân chạy như bay về phía thôn.
--------------------