Từng tầng mây dày đặc giăng kín bầu trời, ánh mặt trời chật vật lắm mới xuyên qua để chiếu rọi xuống mặt đất.
Trận cháy rừng qua nửa tháng, nhiệt độ mỗi ngày đều duy trì ở mức âm 50 độ.
Nhiệt độ nếu so với hai đợt giảm nhiệt thì vẫn còn tính là ấm áp.
Trên đường tuyết đọng, dân làng thể lên núi đốn củi bất cứ lúc nào, cần lo lắng trong nhà thiếu củi đốt.
Thạch Thủy Sinh ở cửa lên trời, tục ngữ câu, mây cuộn thì mưa rơi.
Thế nhưng mây trời nhiều đến mức sắp che kín cả bầu trời mà vẫn thấy một giọt mưa một bông tuyết nào rơi xuống.
“Ba, sức khỏe ba vẫn , đừng ở cửa nữa.” Thạch ngọc bình tới đỡ ông nhà.
Kể từ ngất xỉu , Thạch Thủy Sinh vẫn luôn ốm yếu. Chỉ trong nửa tháng, ông gầy đến hốc mắt trũng sâu, trông phần đáng sợ.
Thạch Thủy Sinh thở dài: “Cứ tuyết thế , đợi đến đầu xuân trồng lương thực thì làm đây!”
“Ba, ba đừng lo lắng nữa, cứ dưỡng bệnh cho khỏe !” Thạch ngọc bình đỡ ông về giường, giúp ông đắp chăn.
Thạch Thủy Sinh giường bao lâu liền .
Thạch ngọc bình Thạch Ngọc An đang bên chậu than, hỏi: “Cậu thật sự dẫn trong làng lên núi săn ?”
Thạch Ngọc An cúi đầu mài mũi tên gỗ của , thản nhiên đáp: “Anh thì cứ ở nhà chăm sóc ba.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thạch ngọc bình cau mày: “Cậu thể nghỉ ngơi một chút ? Ba bệnh thành thế , còn làm ông lo lắng thêm ?”
Thạch Ngọc An ngẩng đầu liếc một cái, cầm cung tên gỗ rời khỏi phòng.
Kể từ khi Thạch Lỗi và Dương Mộc kết hôn, Thạch ngọc bình chỉ khỏi nhà khi thực sự cần thiết.
Anh ngày nào cũng ru rú trong nhà, cửa lớn cửa tới, làm tình hình trong làng bây giờ.
Trước đợt giảm nhiệt là một trận dịch châu chấu, khiến trong làng mất ít nhất năm phần lương thực, bây giờ gần hai tháng kể từ đợt giảm nhiệt, lương thực của phần lớn các gia đình trong làng sắp cạn kiệt.
Người thường , sống gần núi thì ăn của núi, sống gần sông thì ăn của sông. Lương thực trong nhà sắp hết mà tạm thời cũng trồng trọt , nơi duy nhất họ thể tìm kiếm thức ăn chính là ngọn núi làng.
Họ lên núi, săn, chẳng lẽ cứ ru rú trong nhà ăn hết sạch lương thực chờ c.h.ế.t đói ?
Thạch Ngọc An bàn ý định săn với Thạch Lỗi, và Thạch Lỗi cũng đồng tình.
Vào ngày xảy cháy rừng, khi họ chặt cây tạo vành đai ngăn lửa thấy ít động vật chạy từ trong rừng. Vài may mắn còn tiện tay săn một ít con mồi mang về.
Điều cho thấy động vật trong núi vẫn còn ít, chỉ cần họ chịu bỏ thời gian và công sức săn, tuy thể ăn no mặc ấm nhưng ít nhất sẽ dễ dàng c.h.ế.t đói như .
Hôm nay săn, Dương Mộc cùng. Mấy hôm Thạch Kiến Quân trẹo hông khi mổ lợn, Dương Mộc yên tâm nên ở .
Thạch Lỗi dắt theo hai con ch.ó Tạng cùng Thạch Ngọc An dẫn dắt dân làng về phía ngọn núi làng. Người chỉ đàn ông mà còn cả vài phụ nữ.
Anh Hoa thẩm và Hoàng Diễm Bình cũng ở trong đó; Anh Hoa thẩm vì trong nhà chỉ bà là lớn, còn Hoàng Diễm Bình thì để vất vả.
Để đề phòng làng Tân thừa cơ đột nhập, Thạch Ngọc An để Hoàng Văn Bân và Thạch Hải ở trông làng. Hơn nữa còn Dương Mộc sở hữu vũ khí nóng, chắc sẽ xảy chuyện gì lớn.
Cả đoàn bắt đầu xuất phát, chậm rãi tiến về phía ngọn núi làng.
Tuy tuyết rơi nhưng đường núi vẫn khó . Nhiệt độ thấp khiến một vài nơi đường đóng băng, chỉ cần sơ suất là thể trượt ngã.
Thạch Lỗi đường quan sát cảnh xung quanh, xem gần đó dấu vết của động vật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-127-dan-doi-len-nui-di-san.html.]
Thạch Ngọc An bên cạnh , thở hổn hển hỏi: “Chú Thạch Đầu, chúng còn bao lâu nữa?”
Thạch Lỗi thản nhiên đáp: “Không , khi nào thấy dấu vết hoạt động của động vật thì thể dừng .”
“Vậy lỡ như cả ngày thấy dấu vết hoạt động của động vật thì ?” Thạch Ngọc An tò mò .
Thạch Lỗi liếc một cái nhưng gì.
Thạch Ngọc An luôn cảm giác ánh mắt Thạch Lỗi như một thằng ngốc, khỏi lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ .
Cậu tiếp tục hỏi: “Nếu cả ngày chúng thấy dấu vết hoạt động của động vật, liệu chúng qua đêm núi ?”
Khóe miệng Thạch Lỗi giật giật: “Tôi ý định qua đêm núi.”
“Tại ?”
Thạch Lỗi mặt cảm xúc : “Bởi vì c.h.ế.t cóng!”
Thạch Ngọc An: “...” Lý do thể nào phản bác .
Trời lạnh thế , ở bên ngoài, còn là trong núi sâu, nhiệt độ còn lạnh hơn bên ngoài nhiều, lều trại chống lạnh thông thoáng, cho dù đốt lửa trại, cũng khả năng sẽ c.h.ế.t vì mất nhiệt.
Đi một lúc, Thạch Ngọc An cảm thấy khí chút nặng nề, mở miệng hỏi: “Chú Thạch Đầu, cháu chú Hải Đào nhà chú hứa sẽ cho chú một con ch.ó con để nuôi, thể cho nhà cháu một con ? Cháu sẽ dùng lương thực để đổi.”
Thạch Lỗi thản nhiên đáp: “Chuyện quyết , tự về với Mộc Mộc .”
Thạch Ngọc An lắc đầu: “Chú ! Chú như là , thể sợ vợ thế chứ! Chú vùng lên, ? Chút chuyện nhỏ cần đến Mộc ca quyết định.”
…
Thạch ngọc yên vẫn luôn theo Thạch Lỗi và Thạch Ngọc An, thấy hai họ , trong lòng chút khó chịu. Nếu ngày đó toạc chuyện, lẽ bây giờ cũng thể trò chuyện cùng Thạch Lỗi.
Bỗng nhiên, Thạch Lỗi dừng , yên tại chỗ về phía .
Thạch Lỗi lặng lẽ chằm chằm về phía một lúc, lệnh cho Gạo và Tiểu Mạch. Hai con ch.ó Tạng lập tức lao về phía xa.
Thạch Lỗi rút thanh đường đao , chạy theo hai con chó.
Thạch Ngọc An hét lên với những phía : “Cầm vũ khí đuổi theo!”
Đoàn chạy thật nhanh theo hai con chó, chạy 500-600 mét thì họ thấy một đàn hoẵng ở phía .
Đàn hoẵng thấy hai con ch.ó Tạng lao tới, hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.
Thạch Lỗi giơ đường đao lên, ném về phía một con hoẵng. Đường đao g.i.ế.c c.h.ế.t nó, nhưng cắt trúng chân của nó.
Thạch Lỗi nhanh tay lẹ mắt, lấy cây nỏ lưng, b.ắ.n một mũi tên về phía con hoẵng đó.
Gạo và Tiểu Mạch tách săn mồi, tốc độ và sức tấn công của ch.ó Tạng dạng , đầy hai phút, Gạo và Tiểu Mạch mỗi con bắt một con hoẵng.
Đàn hoẵng nhiều, chỉ sáu con. Thạch Lỗi và hai con ch.ó bắt ba con, ba con còn cũng thoát khỏi nanh vuốt của nhóm Thạch Ngọc An khi họ vây bắt.
Thạch Hải Đào hưng phấn : “Vận may của chúng tệ! là đầu xuôi đuôi lọt, mới lên bắt con mồi lớn thế , còn tưởng nhiều nhất cũng chỉ bắt vài con thỏ rừng thôi chứ.”
Anh Hoa thẩm cũng đồng tình: “ , con hoẵng lớn thế đủ ăn mấy ngày .”
Mọi đang chìm đắm trong niềm vui sướng mà hề , trong bóng tối hai đôi mắt đang họ chằm chằm.
--------------------