Thiên Tai Mạt Thế: Ta Ở Mạt Thế Loại Cái Điền - Chương 106: Làng Mới Đột Kích Làng Cũ
Cập nhật lúc: 2025-11-05 10:49:01
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện giờ làng Mới và làng Cũ như nước với lửa, Hoàng Diễm Bình đến làng Cũ một chuyến cũng lén lút tránh mặt của làng Mới.
Nàng về phía làng Mới một lúc, khi chắc chắn ai bám theo, bèn hạ giọng : “Anh Đầu Gỗ, buổi tối các cẩn thận một chút, làng Mới đang bàn tối nay sẽ tấn công các đấy.”
Dương Mộc sững sờ: “Tấn công chúng ? Bọn họ rảnh rỗi sinh nông nổi !”
Dương Mộc chút cạn lời. Bọn họ chỉ phá bức tường rào thôi, dân làng Mới mấy đến gây rối họ cũng tay hạ sát.
Tuy họ và làng Mới hòa thuận, nhưng cũng đến mức c.h.é.m g.i.ế.c lẫn . Làng Mới tấn công họ ban đêm để làm gì chứ?
Hoàng Diễm Bình bĩu môi: “Chẳng là rảnh rỗi sinh nông nổi thì là gì.”
“Thạch Bách Khoa Toàn Thư s.ú.n.g trong tay các quá nguy hiểm, lo các sẽ tùy tiện nổ s.ú.n.g g.i.ế.c , nên lấy s.ú.n.g của các , để tránh việc các dùng s.ú.n.g đánh bừa bãi.”
Dương Mộc đảo mắt khinh bỉ: “Đầu óc vấn đề !”
“Thế cũng lo ngày nổi điên cầm d.a.o phay c.h.é.m đấy, cũng nên tịch thu hết d.a.o trong nhà ?”
“Toàn là viện cớ thôi,” Hoàng Diễm Bình . “Chắc là họ nhắm s.ú.n.g nhà , tìm cách cướp về dùng đấy.”
Dương Mộc hừ lạnh một tiếng: “Bảo cứ mơ giữa ban ngày !”
Số vũ khí là do Thạch Lỗi vất vả mới mang về . Dù còn một viên đạn nào, Dương Mộc cũng sẽ để cho khác dễ dàng cướp .
Anh Hoàng Diễm Bình, : “Chuyện cảm ơn cô đến báo cho chúng . Lát nữa chúng sẽ bàn bạc cách đối phó.”
“Các tự cẩn thận nhé. Tôi ý của họ là huy động cả già trẻ làng Mới kéo sang đây đấy.”
Hoàng Diễm Bình chút lo lắng. Già trẻ làng Mới cộng cũng hơn 120 , trong khi ở làng Cũ bằng một nửa làng Mới, xét về quân thì thua thiệt quá nhiều.
Dương Mộc lau mồ hôi trán, : “Cô yên tâm ! Dù đến bao nhiêu chúng cũng sợ. Ngược , chính cô cẩn thận đấy, nhà cô góa con côi, dễ bắt nạt.”
“Không , cũng là thế nào đấy, bà đanh đá lắm, ai dám bắt nạt chúng .”
Cô : “Tôi về đây, nếu làng Mới phát hiện thì .”
“Được , cô cẩn thận nhé. Ráng khuyên cô xem thể dọn sang đây ở .”
Hoàng Diễm Bình gật đầu, khom , cứ vài bước ngoái về phía làng Mới.
Làng Mới tấn công làng Cũ vì nhiều nguyên nhân, nhưng chung quy , cũng thoát khỏi hai chữ ‘tư tâm’.
Trong làng Mới, một bộ phận thèm s.ú.n.g đạn và vật tư của nhà Thạch Lỗi; một bộ phận khác thì báo thù vì đánh gãy tay; còn một bộ phận nữa thì cảm thấy làng Cũ màng đến sống c.h.ế.t của họ, cứ nhất quyết phá tường, nên đánh cho làng Cũ một trận để lấy gạch đá xây tường rào.
Người làng Mới kéo đến tối ngày thứ ba khi Hoàng Diễm Bình báo tin cho Dương Mộc.
Kể từ lúc Hoàng Diễm Bình báo tin, Thạch Lỗi và bàn bạc đối sách.
Mỗi nhà đều làm một cái ‘chuông báo’ giống như của Tiếu Cương, dây của ‘chuông báo’ mắc ngay ở cổng làng Cũ.
Mỗi tối đều sắp xếp hai lớn tuổi canh gác, hễ phát hiện gì bất thường là lập tức giật dây ‘chuông báo’.
Tối hôm đó, Dương Mộc đang ngủ say thì bỗng nhiên con ch.ó trong nhà sủa vang.
Thạch Lỗi bên cạnh lập tức bật dậy. Anh vỗ nhẹ Dương Mộc, nhanh: “Mộc Mộc, dậy , động tĩnh.”
“Được, em dậy ngay đây!” Mắt Dương Mộc còn mở hẳn, theo trí nhớ vớ lấy cây nỏ tủ đầu giường và đeo lên .
Đeo nỏ, cầm s.ú.n.g ngắn, hai nhanh chóng chạy khỏi phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thien-tai-mat-the-ta-o-mat-the-loai-cai-dien/chuong-106-lang-moi-dot-kich-lang-cu.html.]
Thạch Kiến Quân và Dương Phượng Liên cũng thức dậy. Cả hai tay cầm s.ú.n.g săn, lưng đeo nỏ và bao tên bước .
Mọi lời thừa, vội vã chạy xuống lầu. Vừa xuống tới nơi, ‘chuông báo’ trong phòng chứa đồ liền vang lên.
Dương Mộc chạy đến cửa, thấp giọng gọi: “Ba , con thả Gạo và Tiểu Mạch !”
Người lớn trong nhà đều ngoài, chỉ còn một Dương An, thêm đống vật tư , Dương Mộc thể yên tâm .
Anh thả hai con ch.ó ngao Tây Tạng , đó khóa cửa cẩn thận nhanh chân chạy về phía cổng làng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ở cổng làng bảy, tám tụ tập, ai nấy đều cầm nỏ tay.
Số nỏ đều do Thạch Ngọc An làm, chất lượng và sức sát thương tuy gì, nhưng cũng đủ để dọa .
Khoảng 5 phút , tất cả làng Cũ tập trung ở cổng làng. Cùng lúc đó, làng Mới cũng kéo đến.
Dân làng Mới chút kinh ngạc họ, hiểu lộ ở mà làng Cũ tập trung nhanh đến .
Thạch Thủy Sinh cau mày dân làng Mới, hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt các kéo đến làng Cũ làm gì?”
Thạch Bách Khoa Toàn Thư hừ một tiếng, lên tiếng: “Chúng là làng Sơn Loan, làng Cũ cũng thuộc làng Sơn Loan, tại chúng thể đến?”
“ , chúng đều là làng Sơn Loan, đến làng Cũ thì ?”
Thạch Thủy Sinh lạnh lùng : “Các còn mặt mũi mà là làng Sơn Loan ! Nhìn những chuyện các làm trong thời gian qua , tổ tiên sống cũng các chọc cho tức c.h.ế.t mà nhảy khỏi mồ!”
“Hầy, Thạch Thủy Sinh, rốt cuộc là ai hổ? Là ai nhất quyết đòi phá tường rào của làng Sơn Loan? Là ai tay đánh gãy tay chúng , khiến chúng cả tháng trời tưới nước cho ruộng ? Lại là ai cầm s.ú.n.g b.ắ.n lung tung?”
Thạch Bách Khoa Toàn Thư chỉ Thạch Lỗi và Dương Mộc, lạnh : “Tổ tiên mà sống thật, cũng sẽ hai thằng biến thái hổ làm cho tức chết.”
Vừa dứt lời, thấy Thạch Lỗi giơ nỏ lên nhắm thẳng . Thạch Bách Khoa Toàn Thư hoảng hốt la lên: “Thạch Lỗi! Mày làm gì! Mày… A!”
Thạch Lỗi b.ắ.n một mũi tên trúng vai . Anh nhanh chóng rút một mũi tên khác từ bao tên lắp , nhắm đùi của Thạch Bách Khoa Toàn Thư mà b.ắ.n thêm phát nữa.
Thạch Bách Khoa Toàn Thư hét lên một tiếng thảm thiết ngã lăn đất, ngừng bò về phía , cố gắng thoát khỏi tầm ngắm của Thạch Lỗi.
Dân làng Mới thủ đoạn nhanh gọn và tàn nhẫn của Thạch Lỗi làm cho kinh hãi. Sau khi hồn, lên tiếng chỉ trích: “Thạch Lỗi, mày thể tay với trưởng bối?”
Em trai của Thạch Bách Khoa Toàn Thư là Thạch Đại Dũng hét lên: “Nói nhảm gì nữa, tất cả xông lên cho tao! Bắt hết làng Cũ !”
Nói , là đầu tiên xông lên. Dân làng Mới phía cũng lập tức bám theo, lao về phía làng Cũ.
lúc , làng Cũ đồng loạt giơ nỏ lên, nhắm chân của dân làng Mới mà bắn. Trong nháy mắt, những kẻ xông lên đầu tiên đều ngã rạp đất.
Ngay đó, Dương Mộc b.ắ.n chỉ thiên hai phát súng. Tiếng s.ú.n.g chói tai khiến đám đông lập tức im bặt.
Người xưa câu, một hồi trống thêm hăng hái, hai hồi trống nhuệ khí suy, ba hồi trống dũng khí cạn.
Thạch Lỗi tay phủ đầu, dân làng b.ắ.n tên ngăn cản, Dương Mộc nổ s.ú.n.g thị uy. Dân làng Mới dù dũng khí ngút trời, lúc cũng mài mòn còn một mảnh.
Thạch Lỗi dùng ánh mắt lạnh như băng đám dân làng Mới: “Làng Cũ chúng chỉ sống yên , nhưng các hết đến khác đến gây sự.”
“Tối nay là cuối cùng tha cho các . Nếu các còn dám đến làng Cũ gây sự nữa…”
Thạch Lỗi lấy khẩu s.ú.n.g săn hai nòng từ tay Dương Phượng Liên, b.ắ.n một phát xuống đất ngay cạnh chân đám dân làng Mới. Tiếng s.ú.n.g vang trời, mặt đất b.ắ.n lõm một hố nhỏ, trong bóng tối thể lờ mờ thấy bụi đất bay lên.
Thạch Lỗi hít sâu một , lạnh nhạt : “Nếu các còn đến gây chuyện, ngại biến các thành cái sàng !”
--------------------