Thiên Sư Không Làm Huyền Học - Chương 18
Cập nhật lúc: 2025-04-03 08:01:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đạo Thanh không ngờ Phượng Tiêu là cao thủ, ông ta bị đẩy lảo đảo một cái sau khi đứng vững người cũng tỉnh táo. Lúc này ông ta mới nghiêm túc quan sát Phượng Tiêu, khiến ông ta kinh hãi là, ông ta không hề cảm nhận được Phượng Tiêu là người đồng môn, cũng không nhìn ra sâu cạn của Phượng Tiêu.
Đạo Thanh đối xử với quỷ quái thủ đoạn cứng rắn, đối xử với người lại khá hiền lành, nhất là đối với người ông ta không nhìn thấu như Phượng Tiêu.
Ông ta vội nói: “Tôi không có ý gì khác, chỉ là vừa nãy mới thấy hình như trên người cậu Cố có…” Có cái gì Đạo Thanh cũng không nói ra, bởi vì lúc ông ta lại nhìn Cố Lâm Tĩnh, nhận ra trên người y không có gì cả, chỉ là một người bình thường.
Nhưng mới nãy ông ta rõ ràng nhìn thấy trên người Cố Lâm Tĩnh có sát khí không áp chế nổi, đây chẳng lẽ là ông ta hoa mắt?
Phượng Tiêu nhíu mày không vui nói: “Trên người cậu ấy có gì? Tôi ở cùng cậu ấy lâu như vậy cũng không nhận ra vấn đề, ông nói xem ông phát hiện ra gì rồi?” Hắn cảm giác người này ỷ vào lớn tuổi nói bậy, cũng không nhận ra một câu nói của mình khiến người ta kinh ngạc lại dễ hiểu lầm.
Đạo Thanh im lặng chốc lát vẫn thực sự mở miệng: “Vừa rồi tôi nhìn thấy trên người cậu Cố có sát khí chảy ra.” Sát khí khác biệt quỷ khí và oán khí, cái trước là cơ thể tự có, người có sát khí, nói rõ người này tâm thuật bất chính, từng luyện tà thuật hại người, mà cái sau thường là vì đụng phải người khác mà dính lên người.
“Sát khí?” Phượng Tiêu cười lên, hắn nhìn Cố Lâm tĩnh sắc mặt ôn hòa toàn thân hiện lên ánh sáng trong sạch, lại nhìn Đạo Thanh: “Có phải ông cần đến khoa mắt gặp bác sĩ không?”
Người cao tuổi sức yếu có tật về mắt là chuyện thường xảy ra, hắn không kỳ thị người như vậy.
Trịnh Quân không nghe nổi lời này nữa, cậu ta đi tới nghiêm nghị nói: “Anh là ai, biết sư phụ tôi là ai không?”
“Tôi là ai không quan trọng, sư phụ cậu là ai cũng không quan trọng, tôi chỉ biết rằng người nếu có bệnh thì đến bệnh viện khám, đừng giấu bệnh sợ thầy hại người hại mình.” Phượng Tiêu hờ hững mở miệng.
Hắn nhớ sư phụ Quan Trần từng nói Thiên sư Huyền môn, mỗi một câu đều phải chịu trách nhiệm, bởi vì người tin họ sẽ xem lời này như thánh chỉ cúng bái trong lòng. Có khi một câu hiểu lầm có thể hại một cái mạng, nói Cố Lâm Tĩnh có sát khí quấn thân, chẳng phải nói y không thể tiếp xúc với người, là sự tồn tại lòng dạ độc ác sao?
Nếu không là một người bình thường, trên người tại sao mang theo sát khí? Phượng Tiêu nói rất bình thường, giọng nói cũng rất bình tĩnh, người cũng chỉ đứng ở đó, chẳng biết tại sao, lại tự dưng cho người ta một cảm giác đứng ở chỗ cao quan sát đám người.
Trịnh Quân còn muốn nói gì đó, sau khi bị ánh mắt lạnh lùng vô tình của Phượng Tiêu liếc qua cậu ta phát hiện mình không nói được gì cả. Cậu ta không khỏi lùi lại một bước, sau đó ảo não định lực của mình thực sự quá kém, hơi làm mất mặt Đạo Thanh.
Vẻ mặt Đạo Thanh xem như bình thường, nhưng lòng ông ta sợ tu vi của Phượng Tiêu, người trước mắt như thể lật tay che mấy lật tay vung mưa, hình như không phải cùng một cấp độ với mình.
Cảm giác vừa sâu xa vừa khó hiểu chớp mắt tiêu tan, người bình thường lấy lại tinh thần trước nhất, Vinh Trân quan sát Phượng Tiêu và Cố Lâm Tĩnh, lại nhìn Đạo Thanh tiến một bước. Bà trang điểm tinh tế, nhìn từ xa năm tháng không để lại dấu vết sâu trên mặt bà, nếu đứng gần cũng có thể thấy nếp nhăn ở khóe mắt và nếp nhăn trên trán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thien-su-khong-lam-huyen-hoc/chuong-18.html.]
Dù vẻ mặt bà hơi tiều tụy vì Cố Quân Dịch làm ầm ĩ cả đêm không ngủ được, toàn thân vẫn rất cao quý.
Bà khách sáo nói: “Lâm Tĩnh, cho dù cháu có thích Đạo Thanh đại sư hay không, ông ấy cũng là khách chúng tôi thành tâm mời đến xem bệnh có Quân Dịch. Nếu trong lòng cháu có khúc mắc với Đạo Thanh đại sư, vậy thì dẫn bạn cháu về phòng chờ trước, đợi chúng tôi chữa khỏi bệnh cho Quân Dịch cháu lại đến thăm Quân Dịch cũng không sao.”
Lời này của Vinh Trân rất rõ ràng, bà không thích Cố Lâm Tĩnh, cũng không thích Phượng Tiêu, cho nên hai người ở đâu thì đi xa ở đó, đỡ phải chướng mắt.
Đối với lời nói không nhẹ không nặng của Vinh Trân Cố Lâm Tĩnh sẽ không để trong lòng, nếu là vì mình, ngay cả ánh mắt y cũng chẳng muốn nhìn lên người Vinh Trân, nhưng trong lời nói bao gồm Phượng Tiêu, đã khiến người ta cảm thấy mất hứng.
Cố Lâm Tĩnh mỉm cười, dung mạo tinh xảo đẹp đẽ hơn, đang định mở miệng nói gì đó, Cố Quân Dịch vẫn đứng bên cạnh ông nội Cố lên tiếng, cậu trầm giọng nói: “Mẹ, đây là khách con nhờ Lâm Tĩnh mời đến, con tin anh ta là cao nhân, có thể giải thích nghi hoặc cho con.”
Ngụ ý là không tin người Vinh Trân mời tới.
Mặt Vinh Trân bị chọc tức đến méo mó, hình tượng phu nhân lập tức sụp đổ.
Bà nhìn Cố Quân Dịch muốn nghiêm khắc trách móc cậu làm mình mất mặt trước mặt người ngoài, nhưng đối diện với gương mặt âm u của Cố Quân Dịch, những lời muốn nói kia giật mình bị kẹt trong họng.
🐳 Các bạn đang đọc truyện do Tui Là Cá Mặn (https://www.facebook.com/tuilacaman/) dịch. Xin vui lòng không mang truyện của tôi đi nơi khác 🐳
Nhưng trong lòng vẫn giận, cũng không biết Cố Lâm Tĩnh cho Cố Quân Dịch uống thuốc mê gì. Lời nói của cha mẹ không nghe, Cố Lâm Tĩnh ở bên cạnh thả cái rắm cũng thấy thơm.
Vinh Trân giận dùng móng tay dài véo mạnh vào cánh tay Cố Nhiên, Cố Nhiên đau đến nỗi nhe răng không lên tiếng.
Trịnh Quân không vui, cậu ta biết tu vi của sư phụ cậu ta, gia đình bình thường ngay cả gặp cũng không có cách nào gặp sư phụ cậu ta một lần, nhà họ Cố này ngược lại thì hay rồi, mời sư phụ cậu ta tới còn mời thắng nhóc trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng, thực sự khiến lòng người ấm ức.
Có mấy lời không thể nói với ông nội Cố, Trịnh Quân giận đùng đùng nhìn về phía Cố Quân Dịch, giọng nói của cậu ta không tốt: “Cậu Cố, cậu biết cậu đang nói gì không? Cậu cảm thấy cao nhân của cậu có thể hơn được sư phụ của tôi à?”
Nhà họ Cố căn chính miêu hồng[2], trong nhà sẽ không cũng không cần cung phụng những người trong Huyền môn này, nhưng ông nội Cố thỉnh thoảng sẽ mời một vài người tới đây xem nhà, sư phụ cậu ta nằm trong danh sách được mời.
1. căn chính miêu hồng(根正苗红): ý chỉ những người xuất thân từ gia đình tốt, một cách nói trong thời kỳ cách mạng văn hóa, (gia đình tốt) chỉ
2. những người có gia thế tiêu biểu.