Thiên Sư Không Làm Huyền Học - Chương 13
Cập nhật lúc: 2025-04-01 02:02:40
Lượt xem: 2
“Phượng Tiêu.” Cố Lâm Tĩnh biết lắng nghe sửa miệng ngay tại chỗ, giọng nói của y rất nhẹ lại mang theo run rẩy, nghe ra có mấy phần hoài niệm trong đó không nói ra được.
Phượng Tiêu: “. . .”
Hắn nhìn về phía Cố Lâm Tĩnh đang cười ôn hòa với hắn, cứ cảm thấy y cố ý mở miệng gọi một tiếng Phượng đại sư, là để gọi tên mình.
Có điều hắn nhanh chóng phủ nhận suy đoán này ở trong lòng, Cố Lâm Tĩnh cũng không đến mức nhàm chán như vậy chứ.
Thấy Phượng Tiêu cũng không lập tức gọi tên mình, trong lòng Cố Lâm Tĩnh hơi thất vọng. Giọng Phượng Tiêu rất êm tai, giọng nói mặc dù mang theo xa cách và lạnh nhạt trời sinh, nhưng âm thanh thật sự giống như trong sách miêu tả, như đá ướp trong suối nước, thanh thúy êm tai.
Y rất muốn biết cảm giác nghe được tên mình từ trong miệng Phượng Tiêu như thế nào, cũng may sự ngã lòng này cũng chỉ là một giây lát, Cố Lâm Tĩnh thầm nghĩ, cuộc sống sau này còn rất dài, sớm muộn gì y cũng có thể nghe được Phượng Tiêu gọi tên y.
Đúng vậy, Cố Lâm Tĩnh tự tin như thế.
*
Nhà hàng mà Cố Lâm Tĩnh đặt, hương vị của đồ ăn bên trong đương nhiên tốt nhất. Sau khi món ăn được đưa lên, Cố Lâm Tĩnh bảo nhân viên phục vụ lui ra hết, y tự giới thiệu món ăn cho Phượng Tiêu.
Đồ ăn của nhà hàng này luôn là tinh xảo đẹp đẽ lượng không nhiều, cũng may Cố Lâm Tĩnh gọi đa dạng, lượng nhỏ, bọn họ cũng có thể ăn no.
Phượng Tiêu tự nhận không phải là người coi trọng ham muốn ăn uống, thái độ của hắn đối xử với sự vật giống như thái độ của hắn đối xử với người đời, nhưng bây giờ hắn cảm thấy mùi vị bữa cơm trưa này thật sự rất ngon. Trong lúc ăn cơm, Cố Lâm Tĩnh nhận ra tính tình và tướng mạo của Phượng Tiêu đều mãnh liệt, làm gì cũng sẽ không che giấu. Thích món nào thì ăn nhiều, không thích sẽ để sang bên cạnh, sẽ không bấm bụng chịu cũng không tạm chấp nhận.
Khẩu vị của Phượng Tiêu thật ra rất dễ nhớ, cho hắn ăn những món có mùi vị ngon nhất là được, thích điểm tâm ngọt, uống trà. Dáng vẻ nâng chén trà lên nhấp nhẹ, giống như một quý công tử từ cổ đại đi tới, vô cùng tao nhã cao quý.
Cố Lâm Tĩnh nhìn hắn, rất khó tưởng tượng tính tình sẽ không bấm bụng chịu như hắn lại ngoan ngoãn chuyển gạch ở công trường.
🐳 Các bạn đang đọc truyện do Tui Là Cá Mặn (https://www.facebook.com/tuilacaman/) dịch. Xin vui lòng không mang truyện của tôi đi nơi khác 🐳
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thien-su-khong-lam-huyen-hoc/chuong-13.html.]
Lời này Cố Lâm Tĩnh cũng không hỏi ra, trong lòng y rất rõ ràng bây giờ mình và Phượng Tiêu cũng không thân, ở thời điểm này hỏi quá nhiều đối với mình rất bất lợi.
Có một số việc phải chậm rãi chờ đợi, đợi đến mức độ nhất định mới có thu hoạch.
Phượng Tiêu buông chén trà nhỏ xuống, sau đó hắn ngẩng đầu nhìn về phía Cố Lâm Tĩnh vẫn luôn không động đũa cũng không uống trà chỉ nhìn chằm chằm vào mình, mở miệng nói: “Cố Lâm Tĩnh, cậu ăn xong chưa?”
Cố Lâm Tĩnh nghe nói như thế lấy lại tinh thần, y nghe được tên mình từ miệng Phượng Tiêu, nghe hay hơn trong tưởng tượng. Mặc dù gọi cả họ cả tên có vẻ quan hệ hai người rất bình thường, nhưng điều này vẫn khiến y cảm thấy vui vẻ.
Tâm trạng khoái trá biểu hiện trên mặt, dung mạo Cố Lâm Tĩnh thật tình cười lên còn tinh xảo đẹp đẽ hơn những minh tinh được gọi là mỹ nhan thời thịnh kia, đôi mắt y sáng lên, ý cười kéo dài che lại tất cả màu sắc bên trong: “Ăn xong rồi.”
Phượng Tiêu nhìn y nói: “Đã vậy, chuyện cậu nói trong điện thoại, bây giờ có thể nói cụ thể không?”
Hắn nhìn tướng mạo Cố Lâm Tĩnh, cũng không nhìn ra nguyên do tới. Hắn không biết đạo hạnh của mình cạn hay là bản thân Cố Lâm Tĩnh đã có vấn đề, nhưng cho dù là phương diện nào, Cố Lâm Tĩnh cũng không gặp phải chuyện gì nguy hiểm mới đúng. Cho nên Cố Lâm Tĩnh muốn bảo hắn giúp, chắc không phải vì bản thân, mà là người bên cạnh.
Sở Đại từng nhắc đến thân phận của Cố Lâm Tĩnh trước mặt hắn, giọng nói vừa kính vừa sợ.
Chắc hẳn người có thể để Cố Lâm Tĩnh mở miệng, quan hệ với y chắc chắn cũng không phải bình thường. Chuyện kiểu này, giải quyết sớm cũng tốt, cũng phải xứng với phần tiền cơm này mới được.
Sự chủ động của Phượng Tiêu khiến trong lòng Cố Lâm Tĩnh hơi buồn bực, nói ra y cùng lắm là tìm cái cớ gặp Phượng Tiêu thôi, không ngờ Phượng Tiêu sẽ để trong lòng như vậy.
Cũng may chuyện này xác thực hơi kỳ lạ, Cố Lâm Tĩnh đã mở miệng khi Phượng Tiêu nhíu mày nhìn về phía y.
Chuyện này có liên quan đến em họ Cố Quân Dịch của y, Cố Quân Dịch là con trai của chú y.
Cậu em họ này của y từ nhỏ đã không có hứng thú với sản nghiệp nhà họ Cố, cậu thích biểu diễn, sau khi thành niên thực sự mang theo áp lực từ cha
mẹ chạy đến ngành giải trí làm minh tinh.