Thiên Kim Thật Đại Sát Tứ Phương - 1
Cập nhật lúc: 2025-02-27 06:55:01
Lượt xem: 325
Khi cha mẹ ruột tìm thấy tôi, phía sau họ còn dẫn theo cô con gái giả và cậu con trai giả.
Mẹ tôi áy náy giới thiệu:
"Con đi lạc rồi, mẹ và ba con đau lòng quá, nên mẹ đã nhận nuôi anh trai con, còn ba con thì nhận nuôi em gái con..."
"Bây giờ họ chính là anh chị em ruột của con rồi, được không, Nhàn Nhàn?"
Tôi nhìn mấy gương mặt kia, giống nhau đến ngỡ ngàng, ngây thơ mà vô tội, liền cất giọng trong trẻo:
"Chúng ta đương nhiên là anh chị em ruột rồi... Dù sao thì, anh trai cũng giống mẹ như đúc, em gái cũng giống ba y hệt mà..."
"Chỉ có mình con là không giống ai hoàn toàn cả, mà lại vừa giống ba, lại vừa giống mẹ..."
Lời vừa dứt, sắc mặt cả nhà lập tức thay đổi.
Mà tôi thì mỉm cười.
Giả thiếu gia với giả thiên kim ư?
Chẳng qua chỉ là cho con riêng của họ một danh phận mà thôi.
Kiếp trước, tôi an phận thủ thường, lại bị giả thiếu gia và giả thiên kim liên thủ đẩy đến phát điên, bị cha mẹ đuổi ra khỏi nhà, c.h.ế.t thảm ngoài đường.
Kiếp này, tất cả đừng hòng sống yên!
1
Cặp cha mẹ "tâm đầu ý hợp" kia cùng hai kẻ dã tâm ngút trời—thiên kim và thiếu gia—đều đang ra sức che giấu sự hoảng loạn trong lòng.
Cuối cùng, Lâm Vãn Vãn là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí im lặng:
Nhất Phiến Băng Tâm
"Chị mới về nhà hôm nay thôi, chắc mệt lắm nhỉ?"
Cô ta bước lên, định nắm lấy tay tôi, rõ ràng muốn lái câu chuyện sang hướng khác.
Tôi không phản đối.
Dù sao thì, tôi cũng đâu định vạch trần mọi chuyện ngay lập tức.
Thứ tôi muốn, chính là gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng từng người trong số bọn họ.
Trước khi tôi đứng vững chân ở đây, cho dù nơi này hỗn loạn đến đâu, tôi cũng chẳng được lợi gì.
Tôi liền đi theo cô ta đến góc rẽ tầng hai.
Cô ta đẩy cửa ra, giống hệt như kiếp trước, chỉ vào căn phòng rộng năm mươi mét vuông, tươi cười rạng rỡ nói:
"Đây là phòng lớn nhất trong nhà, vốn dĩ là em ở, nhưng giờ chị đã về rồi, đương nhiên em phải trả lại cho chủ nhân chính thức."
"Nghe nói chị hay gặp ác mộng, em đã tự tay may gối ôm cho chị, bên trong còn có thảo dược an thần, chị dùng là hợp nhất rồi."
"À đúng rồi, em còn cho người sửa sang lại phòng nữa, hy vọng chị sẽ thích."
Cô ta cười ngọt ngào, lại khẽ lắc cánh tay của giả thiếu gia Lâm Tử Văn.
Người kia nhìn tôi với ánh mắt đầy khó chịu.
"Đúng thế, Vãn Vãn phải thức mấy đêm liền mới làm xong đó, chị đừng không biết điều mà phụ tấm lòng của em ấy."
Nghe đến đây, nụ cười trên môi tôi càng sâu thêm.
Chẳng phải chỉ là nhét ít thảo dược gây ảo giác vào gối ôm thôi sao?
Có cần thiết phải tốn mấy đêm liền không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thien-kim-that-dai-sat-tu-phuong/1.html.]
Mặc dù thứ đó từng khiến tôi mất ngủ không biết bao đêm, thậm chí mắc phải chứng bệnh tâm thần nghiêm trọng.
Nhưng lần này, tôi vẫn vui vẻ đón nhận.
"Vậy thì cảm ơn em gái nhé."
"Chỉ là căn phòng này rộng quá, chị ngủ không quen."
Lâm Vãn Vãn bỗng chốc trở nên hoảng loạn.
"Sao mà được, em—"
Tôi thẳng thừng cắt ngang lời cô ta, đồng thời nhấc lấy chiếc gối ôm.
"Gối ôm thì chị xin nhận, còn phòng ở, chị nghĩ vẫn nên để ba mẹ sắp xếp lại thì hơn."
Nói xong, tôi liền xuống lầu.
Kiếp trước, giai đoạn đầu mắc bệnh tâm thần, tôi đã bắt đầu cảm thấy cơ thể khó chịu.
Ai mà biết trong căn phòng đó còn ẩn giấu những "bất ngờ" gì đang chờ tôi chứ?
Căn phòng mà Lâm Vãn Vãn đã sửa sang lại, tôi không dám ngủ nữa.
Dưới lầu.
Ba mẹ mỉm cười rạng rỡ hỏi tôi:
"Nhàn Nhàn, phòng mới của con thế nào, có thích không?"
Tôi cũng nở nụ cười tươi rói:
"Ba mẹ ơi, phòng đó rất tốt, nhưng con không muốn cướp đi đồ của em gái.”
“Phòng chứa đồ nhỏ ở phía đông, con dọn dẹp qua là ở được rồi.”
"Bao năm qua con không được ở bên cạnh để phụng dưỡng ba mẹ, tiếc là con cũng không mua nổi quà gì cả...”
"Đây là gối ôm mà em gái tặng cho con, con xin mượn hoa hiến Phật, tặng lại cho ba mẹ nhé!
"Nghe nói bên trong có thảo dược giúp ngủ ngon, hy vọng ba mẹ sẽ có những giấc mơ đẹp mỗi đêm!"
Vừa dứt lời, tôi liền quay tay, trực tiếp nhét chiếc gối đầy thảo dược đó vào lòng họ.
02
Kiếp này, ba mẹ vẫn chưa thất vọng về tôi, nên vô cùng cảm động, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không chịu buông.
"Nhàn Nhàn, là ba mẹ không trông nom con cẩn thận, mới để con bị bọn buôn người bắt đi.”
“Những năm qua, con đã chịu khổ rồi.”
"Trong thẻ này có ba triệu, con muốn gì thì cứ bảo anh con đưa đi mua.”
“Những gì ba mẹ nợ con, nhất định sẽ bù đắp lại cho con."
Nói xong, mẹ tôi còn tháo sợi dây chuyền đá quý trên cổ xuống, khuôn mặt đầy yêu thương đeo lên cho tôi.
"Đây là sợi dây chuyền mẹ thích nhất, bây giờ mẹ tặng cho Nhàn Nhàn nhé?
"Ngày mai trong bữa tiệc, con hãy đeo nó.”
“Chúng ta phải để mọi người đều biết rằng, con gái bảo bối của chúng ta đã trở về."
…