Thích Thầm - Chương 6: Ngô Khải
Cập nhật lúc: 2025-03-17 12:29:00
Lượt xem: 3
Cổng sau Thường Tần 11 giờ 30 phút náo nhiệt hơn cổng trước rất nhiều, đối diện với cái cổng sau này con có một quán cơm được treo một tấm băng rôn với tiêu đề “175 sắc thá cùng bạn tiến lên” khá nỗi tiếng, nói vĩ đại hơn một tí là biểu tường vỗ béo của Thường Tân, thường thi những học sinh ở lại trường vào buổi trưa sẽ đến quán ăn này dùng bữa rất náo nhiệt chẳng khác gì lễ hội.
Tiếc trời nóng nực vô cùng chẳng khác gì cái lò nướng bánh mì trước cổng trường hừng hực than hồng cháy rực, Nhật Linh đảo mấy vòng xung quang trường tìm chút gì đó ăn đỡ đói, lúc đi đến quán ăn vỗ béo thì cậu lại bắt đầu lười vì quán ăn quá đông, cậu chính là vì không thích chờ đợi nên mới lười rồi bỏ qua luôn.
Nhật Linh mua hai cái bánh bao ở gần cái quán ăn lần trước mà Lý Quý Mai dẫn cậu đến, bánh bao nhân thịt có nữa cái trừng muối bên trong khi ăn bánh bao cậu sẽ không ăn lòng đỏ trứng muối vì cái vị của nó cậu ăn vào thấy không hợp cứ khô khan khô khốc.
Cạnh cái trung tâm hội hoạ có một con hẻm nhỏ, hai hôm trước lúc đến đây cậu phát hiện ra con hẻm nhỏ có rất nhiều mèo hoang sinh sống.
Ngửi thấy mùi thức ăn một chú mèo nhỏ từ tróng khe nức của một căn nhà chui ra đến bên chân Nhật Linh chú mèo nhỏ kêu meo meo ngước nhìn cậu ta ánh mắt muốn được nuông chiều của nói bỗng xuất hiện, đuôi của nó quẩy qua lại mừng gỡ vì biết sắp được cho ăn.
Nhật Lịnh nhìn nó wow một cái, cậu cười tươi ngồi xuống vuốt ve nó, chú mèo dường như không hoảng sợ trái lại còn nằm ngửa bụng ra cho đối phương vuốt ve mình: “Ôi chao, biết nịnh hót nữa cơ à.”
Chú mèo con kêu meo meo như muốn đáp lời.
“Để anh cho mày anh nhé, nào ăn từ từ thôi.” Nhật Linh tách lòng đỏ trứng ra khỏi cái bánh bao rồi để xuống một tắm giấy lót cho chú em ăn.
Hôm nay trung tâm hội hoạ dường như đã có học viên ra vào trở lại, trước đây vì cô giáo gặp tai nạn giao thông mà phải tạm thời ngừng lớp một thời gian để dưỡng thương tuy nhiên lớp học vẫn có một vài học viên lui tới giao lưu vẽ vời cùng nhau.
Nhật Linh bắt gặp bạn học bàn cuối hay là đầu gấu gì đó vai vác theo một cái giá vẽ tai còn sách một túi hoạ cụ từ bên trong trung tâm hội hoạ đi ra, gương mặt người này nhìn sao không ra một tay hội hoạ, Nhật Linh đứng ở gốc bên này nhìn sang miệng lẫm bẫm: “Làm màu thì có chứ cái mã này làm ăn được gì!”
Vài giây sau đó từ trong trung tâm hội hoạ có một cô bé mặc một chiếc váy màu xám chạy theo gọi: “Anh Thịnh, anh Thịnh chờ chút đã.”
Lý Quý Thịnh mặt lạnh quay lại nhìn cô bé.
“Mẹ em hỏi thứ 7 tuần này anh có thể đứng lớp giúp mẹ em không?” Cô bé nở một nụ cười với cậu ta.
Lý Quý Thịnh ngồi xuống xoa đầu cô bé, gương mặt hắn trở nên dịu dàng hơn: “Có gì anh báo với cô Dương sau nhé.”
Cô bé gật đầu với cậu ta một cái rồi quay vào trong.
Cô Dương từng là một giáo viên dạy vẽ ở Từ Tấn, cô là một trong những giáo viên có đường nét khắc hoạ trạm đến trái tim học viên và cũng là một trong những hoạ sĩ có tiếng trên các nên tảng xả hội, sau khi rời Từ Tấn cô Dương cùng với niềm đam mê của mình trở về quê nhà và xây dựng nên một trung tâm hội hoạ nhỏ để nuôi dưỡng ước mơ của bản thân và chuyền dạy cho các em về những kỷ năng vẽ mà mình đã trao dồi trong suốt những năm hành nghề giảng dạy.
*Tứ Tấn là một trung tâm hội hoạ nổi tiếng nằm ở phía bắc*
Đứng bên này Nhật Linh khó mà tin được cái tên mà bản thân vừa phán xét “làm màu chứ làm ăn được gì” lại được mời đứng lớp, quả thật là không thể tin được mà.
Trước khi đi vào nhà của Lý Quý Mai một cuộn giấy vẽ từ ba-lo của Lý Quý Thịnh bỗng rơi xuống, thấy vậy Nhật Linh nhanh chống tiến đến cúi người nhặt hộ đối phương.
Lý Quý Thịnh cúi người cảm ơn rồi nhận lấy cuộn giấy từ tay Nhật Linh: “Cảm ơn cậu.”
“Không có chi, tiện tay thôi.”
Khi Lý Quý Thịnh nhìn thấy gương mặt của người nhặt cuộn giấy giúp mình thì có chút bất ngờ: Sao lại là cậu?”
“Trên đường về nhà thôi.” Nhật Linh chỉ ngón tay về hướng nhà của Lý Quý Mai.
Nhìn theo ngón tay của Nhật Linh Quý Thịnh có chút biểu cảm khó tả, nét mặt cậu co lại gương mặt trở nên phức tạp, dường như nêu rõ bản thân cách biệt với căn nhà đó.
Nhật Linh hỏi: “Cậu có về ăn cơm trưa không?”
Đối phương dứt khoát trả lời không.
Trước khi rời đi Lý Quý Thịnh còn dặn dò với Nhật Linh: “Nhớ rằng tôi và cậu chưa từng gặp nhau.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thich-tham/chuong-6-ngo-khai.html.]
Mặc dù không hiểu vấn đề nhưng Nhật Linh vẫn gật đầu đồng ý, dù vậy cậu vẫn có tí thắc mắc, vừa rồi không phải Lý Quý Thịnh định về nhà sao, tự nhiên gặp cậu thì cậu ta lại liền thay đổi ý định rồi.
Thật lạ kỳ.
Tiếc học buổi chiều vị học sinh bàn cuối cuối cùng cũng vào lớp học, hắn năm dài ra bàn không viết cũng không chú ý bài giảng của giáo viên phía trên, lâu lâu lại thấy vị đầu gấu này nghịch diện thoại xong rồi thì lại ăn trong giờ học.
Theo như lời của Nhật Linh là chả ra nề nếp gì hết.
Tiếc học Hoá cũng tương đối bất ổn học sinh 11c4 không mặn mà với môn học này, đa phần đều làm việc riêng hai tên trước mắt là Ngô Khải và Bùi Ngưu cũng mai mê chơi X O không có ý nhìn lên bản một chút nào.
Giáo viên giảng thì cứ giảng học sinh phía dưới chơi thì cứ chơi, không biết vị giáo viên phía trên lấy động lực từ đâu hay lý do gì mà cố gắng giảng dạy nhiệt tình đến thế. Khi giáo viên A muốn nhắc nhẹ lại kiến thức cơ bản năm trung học thì học sinh lại cho vị giáo viên một phen hú vía muốn lao thẳng ra hành lang mà nhảy vọt xuống.
“Em bên dưới cho tôi biết Hidro có hoá trị mấy?” Giáo viên A chỉ tay vào một học sinh mặc áo khoác màu xám bên dưới.
Áo khoác xám đứng lên, gương mặt cậu ta có chút do dự rồi rãi đầu suy nghỉ một lúc mới trả lời: “2 ạ.”
Cả lớp cười ùa lên đến cả Nhật Linh cũng giật mình vì câu trả lời của áo khoác xám, cậu phì cười theo bản năng tự nhiên của con người trước tình huống éo le hài hước khó đỡ của áo khoát xám và biểu cảm khó tả của vị giáo viên.
Giáo viên A hít sâu một cái như kìm nén cơn tức của bản thân xuống: “Em chép phạt 100 lần câu Hidro hóa trị 2 cho tôi.”
Ngô Khải thấy áo khoát xám bị phạt thì liền cười hả hê, lúc cậu ta mãi mê trêu người thì giáo viên A lại chuyển hướng sang cậu ta hỏi: “Em vui lắm đúng không?” Ngô Khải tắt hẳn nụ cười lắc đầu tỏ vẻ buồn thay cậu bạn, “Em buồn còn không hết, sao mà vui được cô.”
“Thế em chẹp phạt 50 lần luôn nha.” Hà Mộng đi xuống cạnh Ngô Khải bảo.
Bùi Ngưu giơ tay phát biểu: “Cô Mộng cậu ta nên chép Hidro hoá trị 1 hay hoá trị 2 ạ.”
“Cả hai, mỗi câu 50 lần.” Hà Mộng đáp.
Nghe thấy đáp án từ giáo viên Mộng, Bùi Ngưu khẽ cười với cậu bạn cùng bàn: “Tao lỡ miệng hỏi, xin lỗi người anh em.”
Ngô Khải ấm ức nhìn Hà Mộng với ánh mắt cầu xin nhưng bất thành trước cái ngoảnh mặt làm ngơ của cô, cậu ta quay sang nhìn bạn cùng bàn của mình bằng ánh mắt hình viên đạn rồi mắng một cậu: “Chó.”
“Cô Hà ơi, Ngô Khải chửi thề.” Một giọng nói đến từ vị trí bàn cuối cất lên.
Hà Mộng quay lại gương mặt cô có chút không tự nhiên: “Em làm sao nữa Quý Thịnh?”
Lý Quý Thịnh đứng thẳng tắp chỉ tay về Ngô Khải: “Nó nói tục.”
Ngô Khải há hốc mồn trước tình huống hiện tại, mắt cậu chuẩn bị rưng rưng như khóc đến nơi: “Có ai chửi gì đâu, có ai nói gì đâu mà.” Cậu ta lau lau khoé mi nhìn Hà Mộng, “Em không có.”
Hà Mộng bất lực quay trở lại bục giảng nói: “Hai em ngồi xuống đi.”
Chiều xuống bọn Bùi Ngưu và nhóm của Đoàn Mạnh Hùng hẹn nhau ra sân sau Thường Tân để quyết sông c.h.ế.t một trận, bọn họ nhóm 10 người chia ra mỗi bên năm năm mở giao diện game.
Lần quyết chiến này khác với những lần khác, Ngô Khải bỏ lớp 11c4 mà qua đội của Đoàn Mạnh Hùng, cậu vẫn còn chưa nguôi giận chuyện Bùi Ngưu chơi mình trong tiếc hoá học vừa rồi, lúc bọn họ chuẩn bị bước vào ‘bình nguyên vô tận’ một thành viên trong nhóm hét lên: “Anh Thịnh chơi game không?” khiến cả nhóm như tìm được một chủ chốt cực mạnh.
Lý Qúy Thịnh phía sau mặt không biến sắc trả lời: “Bọn mày chơi đi, nay tao bận.”
Đoàn Mạnh Hùng cũng vẩy tay với Quý Thịnh: “Bai Bai ông nội.”
Bước vào gia đoạn cấm chọn, nick name của Đoàn Mạnh Hùng là “Đội Trưởng Đoàn” cậu ta pic thẳng vào vị trí rừng của team, tiếp đó các thành viên còn lại lần lượt khoá tướng theo đúng vị trí mà Đoàn đội trưởng đã giao cho.
Ngô Khải quyết một sống một còn với Bùi Ngưu nên đã chọn vị trí top lane để đối đầu với cậu bạn cùng bàn, thường thì bọn họ sẽ vai kề vai ở vị trí đường dưới nhưng hôm nay lại là kẻ thù và đối đầu ở vị trí đường trên.
Trước khi vào trận chiến Đoàn Mạnh Hùng quay sang căn dặn: “Ngô Khải mày chơi cho tử tế vào, không thì ông đây cho mày biết tay.”