Thị Vệ Thân Cận Có Thai Rồi! - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-10 13:14:43
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ta giữ đứa trẻ . Lục Khải Phong nhíu mày bảo: “Thai tượng định, uống t.h.u.ố.c điều dưỡng.”

 

Thế là nhờ kê cho vài thang t.h.u.ố.c dưỡng thai.

 

Lúc tiễn về, Lục Khải Phong còn đùa cợt một cách đáng ghét: “Sở Lam, khi đứa trẻ sinh , để làm phụ ? Đảm bảo sẽ chăm sóc hai mẫu t.ử ngươi chu đáo.”

 

Lúc đó chỉ dành cho một cái lườm cháy mặt. giờ đây, nếu thể giúp qua kiếp nạn mất mạng... thì cũng đành lòng cho làm nghĩa phụ .

 

Ta nín thở chờ đợi phản ứng tiếp theo của Tạ Dự Yến nhưng một vị đồng liêu hớt hải chạy đến cắt ngang.

 

“Bẩm báo Vương gia, thuộc hạ phát hiện tung tích của nữ phi tặc !”

 

Đêm đó khi “làm” xong, Tạ Dự Yến chắc vì thấy mất mặt nên để lộ chuyện ngoài. Hắn chỉ loan tin nữ phi tặc lẻn phủ trộm mất vật quan trọng sai ngày đêm lùng sục khắp kinh thành. Tìm kiếm suốt một tháng trời đương nhiên chẳng kết quả gì.

 

lúc , đây đúng là cơ hội thoát trời ban!

 

“Vương gia, bắt tặc là quan trọng nhất! Chậm trễ là nàng chạy mất đấy!” Ta làm bộ làm tịch thúc giục ngay.

 

“Vậy còn bệnh tình của ngươi...” Tạ Dự Yến thế mà lộ vẻ chần chừ.

 

“Chút bệnh mọn của tiểu nhân đáng nhắc tới!” Ta vội vàng xua tay.

 

Hắn nhíu mày: “Bệnh nhẹ cũng thể kéo dài.”

 

Rồi sang dặn lang trung: “Lý lang trung, ngươi ở đây! Khám kỹ kê đơn t.h.u.ố.c mới cho . Trị khỏi, sẽ hỏi tội ngươi!”

 

Dặn dò lôi thôi hồi lâu, mới chịu dẫn rời .

 

Tạm biệt ngài nhé!

 

Nhìn thấy vạt áo khuất ngưỡng cửa, như đại bàng tung cánh, đợi vị Lý lang trung chạm cổ tay phi qua bức tường chạy mất dạng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thi-ve-than-can-co-thai-roi/chuong-2.html.]

Ta chạy thẳng đến y quán phía Đông để thông đồng với Lục Khải Phong. Hắn xong chẳng hề hoảng hốt, trái còn bảo: “Hiểu , nếu đến hỏi tội, sẽ nhận hết. Ta sẽ bảo t.h.u.ố.c tự uống, chính là kẻ lén lút kết nghĩa phu thê với ngươi...”

 

Ta tức giận bịt miệng : “Ngươi đừng bậy nữa, hai sắp mất mạng đến nơi !”

 

Rời khỏi y quán, tạt qua Lệ Xuân Lâu. Sau khi Tạ Dự Yến dọa cho một trận, cần mỹ nhân an ủi gấp. Ta gối đầu lên đùi hoa khôi Liễu Ngọc Điệp, nhâm nhi điểm tâm do chính tay nàng làm. Nàng cũng bí mật về cơ thể của .

 

Năm đó hai chúng cùng hành khất phố, sống nương tựa lẫn , thiết như tỷ . Liễu Ngọc Điệp sờ sờ cái bụng ăn no của : “Ngươi đó, ăn ít thôi! Đợi đến khi cái t.h.a.i ba tháng lộ rõ thì tính ?”

 

“Thì tính nữa? Chạy trốn chứ !”

 

Mấy năm làm thị vệ cho Tạ Dự Yến, cũng tích góp ít bạc. Chạy một nơi xa, mai danh ẩn tích, mở một quán nhỏ nuôi và con chắc cũng thành vấn đề.

 

Liễu Ngọc Điệp đầy sâu xa: “Ngươi chạy thoát ? Tạ Dự Yến mà để ngươi chạy thoát thì chẳng gọi là Tạ Dự Yến!”

 

Ta: “...”

 

Lời quen tai thật. Mười năm , lúc định bỏ trốn, Tạ Dự Yến cũng từng câu tương tự.

 

Khi đó, bán vương phủ, gầy nhỏ, luôn mấy tên sai vặt to khỏe bắt nạt. Chúng cướp cơm, bắt làm những việc bẩn thỉu nhất, còn ép đổ bô cho chúng. Ta phục, đ.á.n.h với chúng nhưng đ.á.n.h cho bầm dập.

 

Ta vốn là kẻ ăn xin, bọn buôn bắt bán đây. Cùng lắm thì về kiếp xin ăn còn hơn ở đây chịu nhục. Thế là một đêm nọ, lợi dụng bóng tối, định trèo tường trốn .

 

thấy ánh lửa lập lòe ở hậu hoa viên. Một thiếu niên trạc tuổi đang thu gốc cây đại thụ, đốt vàng mã. Hắn đang lầm rầm gọi phụ mẫu . Ánh lửa chiếu rọi khuôn mặt đầy nước mắt của . Chẳng hiểu , lúc đó thể rời mắt .

 

Ta tiến gần, xuống cạnh , mượn ít vàng mã để đốt. Hắn kinh ngạc hỏi đốt cho ai. Ta bảo đốt cho lão khất cái từng nuôi . Vừa sinh phụ mẫu bỏ rơi nơi đồng hoang, chính lão khất cái nhặt về. Có miếng ăn nào lão cũng nhường cho một phần. Sau gặp năm mất mùa, lão nhường nửa cái bánh cuối cùng cho , còn thì c.h.ế.t đói bên vệ đường.

 

Thiếu niên xong bảo thật đáng thương, dù cũng từng phụ mẫu yêu thương. Ta lắc đầu, bảo mới là đáng thương hơn. Ta chỉ mất một thương , còn mất đến hai .

 

Đêm đó, hai chúng ôm nức nở.

 

Trang Thảo

Sau mới là Tạ Dự Yến. Phụ mẫu t.ử trận sa trường, là hậu duệ duy nhất của Trấn Bắc vương phủ.

 

Hắn giúp trừng trị những tên sai vặt bắt nạt , tìm dạy võ công cho điều về làm thị vệ cận.

 

Hắn : “Ngụy Sở Lam, sẽ là thứ hai yêu thương ngươi. Từ nay về , nếu Tạ Dự Yến bảo vệ ngươi, sẽ mang họ Tạ nữa!”

Loading...