Thị Vệ Câm Mang Bánh Bao Chạy Rồi - Chương 6: Hầu Hạ Tắm Gáp
Cập nhật lúc: 2025-11-01 10:30:37
Lượt xem: 443
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên trong Điện Kim Loan ồn ào cãi vã, xảy chuyện gì.
Đợi thềm đá, Thẩm Khước mong ngóng lên nhưng thấy bóng dáng điện hạ nhà , thấy một tiểu hoạn quan quen mặt từ điện bên cạnh , Thẩm Khước và Thập Nhất vội vàng đuổi theo, giữ hỏi chuyện.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tiểu nội thị là trướng An công công hầu cận bên cạnh hoàng đế, tuy nhận Thập Nhất, nhưng nhận Thẩm Khước, thường theo Nhạn Vương.
Thân vệ của Nhạn Vương phủ đều phẩm cấp, thấp nhất cũng giữ chức quan hàm từ thất phẩm ở Binh Bộ, chỉ Thẩm Khước vì mang nô tịch nên ngay cả dân thường cũng bằng. Thủ tục thoát khỏi nô tịch của triều đại rườm rà, Vương gia vì y mà bôn ba là chuyện thể nào, bởi việc vẫn luôn trì hoãn.
tiểu nội thị liếc y một cái, vẫn cung kính xưng hô một tiếng: “Chào Thẩm đại nhân, đại nhân tìm nô tỳ chuyện gì ạ?”
Thẩm Khước giơ tay hiệu, Thập Nhất bên cạnh liền thấp giọng phiên dịch giúp y: “Bên trong xảy chuyện gì?”
Nội thị suy nghĩ một lát, kéo Thẩm Khước sang một bên, ghé sát tai y nhỏ: “Vừa Quan gia nổi trận lôi đình, ném mấy quyển tấu Chương và cả chén .”
Nói xong liền đưa chiếc khay gỗ đựng mảnh sứ vỡ trong tay cho y xem, trong giọng vài phần tiếc nuối: “Ngài xem... là chén Kiến Trản hảo hạng đấy.”
Thẩm Khước chẳng thèm liếc cái khay, chỉ vội vàng làm thủ ngữ: “Việc liên quan đến Vương gia ?”
Y hiệu, Thập Nhất liền thuật lời y.
“Chính là vì chuyện của Nhạn Vương điện hạ mà .”
Thẩm Khước tức khắc thót tim lên tận cổ họng, còn kịp hỏi nguyên do thì tiểu hoạn quan tiếp: “ cơn thịnh nộ của Quan gia nhắm Vương gia, mà là nhắm Ngự sử đại phu, hưởng lộc, suốt ngày bám lấy trung thần mà vu khống, bãi quan của đấy.”
Nghe xong, Thẩm Khước lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu nội thị với Thẩm Khước, trong mắt ánh lên vẻ lanh lợi: “Phó tướng là của Khuất thừa tướng đang ở trong ngục, nay vẫn ưa gì Nhạn Vương. Hắn hạ bệ, cũng đỡ khiến điện hạ chướng mắt. Nô tỳ phận thấp kém, bấy nhiêu thôi.”
Thẩm Khước điều mà tháo túi tiền bên hông, đặt túi bạc nặng trĩu chiếc khay tay nội thị: “Một chút lòng thành, mong công công nhận cho.”
Những lời cần Thập Nhất phiên dịch, tiểu nội thị tất nhiên là tươi rạng rỡ, cũng từ chối, chỉ : “Ta và gia gia trong lòng đều hướng về Vương gia, tự nhiên sẽ để Vương gia gặp chuyện may mà , xin Thẩm đại nhân cứ yên tâm.”
Lúc xuống thềm đá, Thập Nhất nhịn hỏi y: “Vừa ngươi cho bao nhiêu bạc?”
“50 lượng.” Thẩm Khước thong thả đáp.
“50 lượng?” Thập Nhất ngẩn , đau lòng xuýt xoa một tiếng, ngay đó bất bình : “Một tháng bổng lộc của ngươi chỉ 16 lượng, ngươi nỡ cho ?”
Thẩm Khước để tâm: “Giao tình là giao tình, nếu cho chút bạc, chuyện, sẽ giấu nhẹm chịu .”
Thập Nhất im lặng một lúc, lát mới thở dài một câu đầu cuối: “Ngươi đúng là trung thành thật.”
Thẩm Khước ở trong phủ mấy năm nay, nhà ăn món gì y cũng kén chọn, các đồng liêu thỉnh thoảng tụ tập chơi vài ván bài, y cũng bao giờ tham gia. Bốn mùa đều mặc quan phục, chỉ đến ngày lễ Tết mới Thẩm Lạc nửa ép nửa kéo may một bộ đồ mới.
Thập Nhất vốn chỉ nghĩ y tiết kiệm, cho rằng y dành dụm tiền bạc để mua một căn nhà lớn, cưới vợ hiền, nạp , đủ cả nếp lẫn tẻ.
Ai ngờ y cần kiệm bấy lâu, đem hết tiền của tích góp lo lót chuyện công, mà xem cái tính của y, tự bỏ tiền , chắc chắn sẽ bao giờ mở miệng xin Vương gia.
*
Đêm khuya.
Thẩm Khước phụng mệnh đến dịch quán đưa một tấm thiệp, đến ngoại ô làm chút việc, lúc vội vã trở về thì gần hết canh hai.
Tình cờ gặp Thẩm Lạc ở ngoài điện, y vội hỏi: “Vương gia ngủ ạ?”
Thẩm Lạc quen y nhiều năm, dù y làm thủ ngữ nhanh cũng thể hiểu ngay ý: “Chưa ngủ, còn tìm ngươi đấy, sai nô tỳ đun nước, ngươi hầu hạ tắm gáp.”
Lòng Thẩm Khước căng như dây đàn.
Phòng tắm của Vương phủ đặt ở hậu điện, cửa đóng chặt, một tia nến ấm áp lọt từ khe cửa.
Thẩm Khước cẩn thận lẻn , cửa phòng khẽ kẹt một tiếng, liền thấy một giọng nam quen thuộc từ bên trong vọng : “Về ?”
Tuy miệng thể , nhưng Thẩm Khước dám đáp, bèn miễn cưỡng “ưm” một tiếng coi như trả lời.
Đi qua tấm màn gấm Tứ Xuyên bốn phía, Thẩm Khước đến bên hồ tắm, nhận lấy chiếc lược khay từ tay nô tỳ, quỳ xuống bên hồ, chải tóc cho Tạ Thời Quan đang ngâm trong hồ, để lộ nửa mặt nước.
Lòng Thẩm Khước vô cùng căng thẳng, tuy y là hầu cận bên cạnh Vương gia, nhưng việc tắm gáp thế ngày , Vương gia chê bọn họ tay chân vụng về, thường sai nha đầu hoặc ma ma làm.
Tạ Thời Quan lưng về phía y, ngoài câu thì thêm lời nào.
Tóc dài chải một nửa, chợt thấy phía cử động, Thẩm Khước giật , sợ rằng do vụng về làm đau Vương gia, vội đặt chiếc lược lên đầu gối, vội vàng làm thủ ngữ: “Vương gia thứ tội.”
Ai ngờ Tạ Thời Quan hề tức giận, chỉ y: “Hôm nay buổi chầu, bệ hạ giữ bổn vương dùng bữa sáng, tiểu hoạn quan trướng An Phụng Đức nhắc tới ngươi.”
Thấy Tạ Thời Quan đầu , Thẩm Khước mới cúi đầu làm thủ ngữ: “Thuộc hạ và quả thực chút giao tình.”
Tạ Thời Quan là đang khen đang chê: “Bọn hoạn quan tâm cao khí ngạo, tính tình cũng quái gở, ngay cả Thẩm Hướng Chi đến cũng chỉ nước chịu thiệt, ngươi lòng đám thái giám gốc rễ .”
Thẩm Khước chút hiểu, nhưng hoạn quan trong cung quả thực đều đối xử với y tệ, một vài quyền hoạn mà khác đồn là kiêu ngạo khó gần cũng niềm nở với y.
Y nghĩ lẽ bọn họ thấy mang tàn tật, nên khỏi nảy sinh vài phần thương cảm của những kẻ cùng cảnh ngộ.
Thế là y cúi đầu, sợ hãi : “Là bọn họ kính trọng Vương gia, nên mới chịu để mắt đến thuộc hạ một chút.”
“Không cần những lời nịnh nọt,” Tạ Thời Quan , dừng , “Sao cúi đầu? Bổn vương chỉ chuyện phiếm với ngươi vài câu, ngươi làm vẻ như đang tra khảo ?”
Thẩm Khước dám ngẩng mắt, chỉ làm thủ ngữ : “Vương gia bớt giận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thi-ve-cam-mang-banh-bao-chay-roi/chuong-6-hau-ha-tam-gap.html.]
Tạ Thời Quan vươn tay nâng cằm y lên, ghé sát : “Biết quy củ tắm gáp của bổn vương ?”
Thẩm Khước buộc ngẩng mặt lên, nhưng vẫn cụp mắt xuống, y nhẹ nhàng lắc đầu, tim đập nhanh đến khó hiểu.
Hơi nước mờ mịt, Thẩm Khước liếc đôi mắt phượng màu hổ phách của Tạ Thời Quan, mày rậm mi dài, xương mày cao, sống mũi thẳng tắp, mang một nét phong tình dị vực khó tả.
Lại thấy đôi môi mỏng mấp máy, bỗng cất lời: “Xuống đây.”
Thẩm Khước ngơ ngác .
“Bảo ngươi xuống nước,” Tạ Thời Quan , “Miệng , tai ngươi cũng điếc ?”
Thẩm Khước kinh hãi, lưng toát một tầng mồ hôi lạnh.
Y tự thể khiếm khuyết, nếu cởi áo xuống nước, khó mà đảm bảo Vương gia sẽ phát hiện điều khác thường của y.
Trong phút chốc, y nghĩ đến tên tiểu nô xinh đuổi khỏi phủ, đó chỉ thương ở chân, nếu nghỉ ngơi đàng hoàng thì vẫn thể chữa khỏi, mà Vương gia còn dung thứ, huống chi thể của y là bẩm sinh, vứt cũng vứt .
Tạ Thời Quan cứ thế lẳng lặng y chằm chằm, y tìm bất kỳ lý do nào để từ chối, cũng gan từ chối.
Thẩm Khước căng cứng cả da đầu, cuối cùng cũng lề mề cởi áo ngoài.
Tạ Thời Quan kiên nhẫn đợi một lát, thấy y mãi mới cởi xong áo ngoài, liền nhướng mày.
Thẩm Khước mất kiên nhẫn.
“Bổn vương thấy ngày thường ngươi kẻ lề mề, hôm nay ấp a ấp úng như ?” Tạ Thời Quan nghiêng gần, bên tai y: “Có cần bổn vương hầu hạ ngươi đồ ?”
Thẩm Khước hoảng sợ, vội vàng hiệu: “Ti chức dám!”
“Chỉ là ti chức phận thấp kém, đây là hồ tắm của Vương gia, ti chức sợ làm bẩn cả hồ nước .”
Tạ Thời Quan gì, chỉ y, đó khóe miệng cong lên, mặt thoáng hiện vài phần ý .
Chợt đột nhiên nắm lấy cổ chân Thẩm Khước, một tay kéo y trong nước.
Thẩm Khước tuy bơi một chút nhưng cũng giỏi, kéo, đầu chúi thẳng xuống nước, sặc mấy ngụm mà vẫn dậy .
Vương gia bèn tiến lên, một tay túm lấy cổ áo y, tay ôm lấy eo nọ.
Ngực Thẩm Khước phẳng lì, khác gì nam nhân bình thường, nhưng khi ôm cứng rắn như vẻ ngoài, mà mềm mại đến bất ngờ.
Thẩm Khước hít một , mới nhận đang Vương gia ôm, y dám trực tiếp đưa tay gỡ tay Vương gia , đành đầu , ướt sũng Tạ Thời Quan một cái.
Đó là một ánh mắt cầu xin.
Tim Tạ Thời Quan lỡ một nhịp, ngờ cảm nhận một phong vị khác lạ từ y.
Vương gia vẫn buông tay, mà cứ y chằm chằm, giấu thịt hết, trông rõ ràng gầy gò, nhưng ôm cảm giác .
Mà Thẩm Khước thì khẽ run rẩy, đầu cúi thấp, gần như vùi cả trong nước.
Thấy y quẫn bách như , Tạ Thời Quan mới bụng buông tay, miệng còn quên trêu chọc: “Mấy ngày nay ngươi nghỉ ngơi quá độ , thịt đều còn săn chắc, giống đàn bà .”
Hắn cố ý để xem phản ứng của y.
Quả nhiên, Thẩm Khước căng thẳng, giấu , mấy giơ tay lên chẳng hiệu gì: “Thuộc hạ… thuộc hạ…”
“Lại phạt ngươi,” Tạ Thời Quan điểm dừng, bèn chuyển chủ đề: “Lại đây lau cho bổn vương.”
Thẩm Khước như đại xá, cuối cùng cũng thở phào một , chậm rãi về phía , nhặt chiếc khăn tắm khay bên hồ, cẩn thận lau cho Tạ Thời Quan.
Vương gia mặc cho y tùy ý làm, một lúc lâu cũng gì thêm.
Thẩm Khước nhanh lau xong nửa cho , đang do dự nên tiếp tục xuống thì bỗng Tạ Thời Quan lên tiếng hỏi: “Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi ?”
Y sợ đến mức tay run lên, vội đến mặt Vương gia, hiệu : “Hai mươi sáu ạ.”
“Quả thực nhỏ.”
Ngay đó Vương gia : “Phàm là hầu trong vương phủ, bất kể phận cao thấp, chỉ cần đến tuổi là thể tự do cưới gả, cũng ràng buộc các ngươi. Thân vệ trong phủ trạc tuổi ngươi, nhiều cưới vợ sinh con, cũng ít tiền lệ. Còn ngươi thì , để ý ai ?”
Thẩm Khước lập tức chú ý đến cách xưng hô của , giọng điệu của Tạ Thời Quan cũng dịu dàng hơn lúc nãy ít, như thể thật sự đang tâm sự với y.
Y suy nghĩ một lát trả lời: “Nếu Vương gia ngày đó ban ơn mua ti chức về phủ, thì tuyệt đối ti chức của ngày hôm nay. Ti chức chỉ nguyện cả đời ở bên Vương gia, dám suy nghĩ nào khác.”
Thẩm Khước dùng sức lau, cộng thêm nóng ẩm ướt trong hồ tắm, mặt y nhanh chóng đỏ bừng.
Tạ Thời Quan cong môi, đưa tay xoa mái tóc ướt sũng của y, như đang trêu đùa một con thú cưng trong nhà: “Ngươi cũng lợi dụng ghê, ngươi già yếu bệnh tật, cũng bổn vương nuôi ngươi cả đời ?”
Thẩm Khước vội vàng cúi đầu: “Ti chức dám.”
Tôi tớ trong phủ, nếu tuổi tác cao thể làm việc, sẽ cho chút bạc đuổi . Nếu mắc bệnh nặng, tự nhiên sẽ đuổi khỏi phủ cho về nhà, mặc cho tự sinh tự diệt, làm gì chuyện dám để Vương gia nuôi công.
Y lời , để Vương gia bắt bẻ, cũng bây giờ nên vài câu khéo léo để tỏ lòng trung thành với Vương gia.
lòng y càng rối, tay chân càng lóng ngóng, hai tay giơ lên lơ lửng, cũng nên gì.
Thẩm Khước ngơ ngác trong nước, Tạ Thời Quan cũng đợi y, tự ngâm tắm gáp, coi y như vô hình.
Đêm hôm đó, lúc Vương gia bảo y trở về tiểu viện, Thẩm Khước gần như là chạy trối chết.