Tiếng chuông báo hiệu vang lên hai hồi, ngay đó, phu t.ử mới bước học xá.
Cố Tri Vọng chỉnh giấy bút bàn, ngẩng đầu , lập tức sững .
Phu t.ử mới tới… trẻ thật. Gương mặt trắng trẻo, đôi mắt dài như hồ ly, áo vân sam khoác hờ, cổ áo xộc xệch, phá vỡ hình tượng nghiêm túc, cứng nhắc mà từng gán cho các vị phu tử.
Phía , Trịnh Tuyên Quý dùng cán bút chọc nhẹ lưng , như đoán sự nghi hoặc, nhỏ giọng giải thích: “Phó Cửu Kinh. Không sai , chính là ngươi đang nghĩ tới. Nghe khi đồng ý đến học đường giảng bài, ngay cả Thôi đại nhân cũng tin, đích nghênh đón.”
Cái tên vẻ quen quen, Cố Tri Vọng gãi đầu, nhưng vẫn nhớ nổi.
Trịnh Tuyên Quý thấy phản ứng, bèn nhấn mạnh: “Phó Cửu Kinh đó! Nam cánh Phó gia, phong nghi công tử!”
Vừa đến hai chữ “phong nghi”, Cố Tri Vọng lập tức nhớ .
Trạng nguyên trẻ tuổi nhất từ khi khai quốc đến nay, mười sáu tuổi liên tiếp trúng tam nguyên, vinh danh là “chiết quế thần nhân”.
Khi khoác áo trạng nguyên cưỡi ngựa qua ngự phố, bao nhiêu nữ t.ử vứt bỏ rụt rè, ném khăn tay, gọi vang “phong nghi công tử”.
Phía nam nổi tiếng văn phong thịnh vượng, nhưng để giành danh hiệu thì vượt qua muôn vàn đối thủ, như tranh miếng thịt trong nồi cháo lớn, đủ thấy sự khốc liệt và giá trị của danh hiệu trạng nguyên mà Phó Cửu Kinh đạt .
Mà Phó gia phía nam cũng là một thế gia khó lường. Ông cố của Phó Cửu Kinh từng là thủ phụ triều tiên đế, nguyên lão hai triều, là nhân vật một trong triều đình.
Đương gia hiện tại Phó lão gia tử, từng là thầy của đương kim hoàng đế, tôn kính hết mực, cáo lão về quê từ chín năm .
Phó Cửu Kinh là con trai duy nhất, từng kỳ vọng sẽ sớm trở thành phụ thần, nhưng ai ngờ, khi đắc ý xuân phong năm , từ chối nhận chức quan.
Từ đó, ai còn thấy tung tích .
Cả Phó gia cũng như chìm im lặng.
Dù , ai dám xem thường Phó gia, gia học uyên bác, môn sinh trải khắp thiên hạ.
Cố Tri Vọng hiểu sự kích động trong giọng Trịnh Tuyên Quý, cảm thấy Phó Cửu Kinh đúng là kỳ lạ, nhàn rỗi việc gì đến học đường nhỏ làm phu t.ử vỡ lòng. Người như thế đáng dạy ở Quốc T.ử Giám mới đúng.
Phó Cửu Kinh bắt đầu giảng bài: “Sư rằng tây tân, sư tịch rằng hàm trượng. Học rằng dạy học tại nhà, học bổng rằng quà nhập học.”
Đến đoạn cuối, ánh mắt dừng : “Trịnh Tuyên Quý, nếu thích chuyện như , đoạn tiếp theo ngươi .”
Trịnh Tuyên Quý lập tức tái mặt, lắp bắp: “Đào lý… Đào lý, ở…”
Cố Tri Vọng lặng lẽ dựng thẳng quyển sách, chỉ giấu đó.
C.h.ế.t đạo hữu, c.h.ế.t bần đạo.
Phó Cửu Kinh nhíu mày suốt buổi, chờ Trịnh Tuyên Quý hết ngắt lời: “Quy củ cũ, lên.”
“Phu tử!” Trịnh Tuyên Quý vội chen lời, kéo Cố Tri Vọng xuống nước: “Cố Tri Vọng cũng chuyện!”
Cố Tri Vọng thật bóp c.h.ế.t , đúng là nhựa.
“Cố Tri Vọng…” Phó Cửu Kinh tên, lẽ thấy lạ, thêm vài : “Vậy ngươi hãy giải thích đoạn .”
Cố Tri Vọng tối sầm mặt, chỉ lo Trịnh Tuyên Quý kể chuyện Phó Cửu Kinh, đoạn nào trong sách cũng nhớ nổi.
Cậu đành thẳng: “Phu tử, con .”
Phó Cửu Kinh nhạt: “Ngươi cũng thành thật. Vậy thì cùng .”
Bị phạt với Cố Tri Vọng chẳng là gì, chuyện thường ngày. Cậu dậy định phía , nhưng Trịnh Tuyên Quý kéo , dẫn thẳng ngoài học xá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thi-ra-ta-la-thieu-gia-gia-cua-hau-phu/chuong-45-phu-tu-moi.html.]
Cố Tri Vọng vẫn hiểu rõ tình hình, trốn học ngay mặt phu tử? Nghe thấy .
Trịnh Tuyên Quý khi rời khỏi học xá còn tiện tay mang theo cả sách vở của hai . Thấy , Cố Tri Vọng càng thêm nghi hoặc, ai đời trốn học mà còn mang theo sách? Phu t.ử cản nổi ?
“Quy củ mới, Vọng ca.”
“Ca cái đầu ngươi. Vừa bán thì trơn tru lắm.” Cố Tri Vọng giờ phút thật sự ưa nổi .
Làm bạn bè thì hợp tính, hoặc chí ít… hợp kiểu “hôi”.
Trịnh Tuyên Quý mặt dày hổ: “Huynh là cùng hoạn nạn.”
Cố Tri Vọng đành theo sân, tán cây. Vừa yên cảm nhận ánh mắt từ bốn học xá xung quanh đổ dồn về phía .
… Ai cùng Trịnh Tuyên Quý “hoạn nạn” thì cứ hoạn , chứ chịu nổi làm trò cho thiên hạ thưởng thức.
Cậu định chuồn thì một nam nhân mặc hắc y ( đồ đen) chặn .
“Tiểu công t.ử định ?”
Người từng gặp qua.
Trịnh Tuyên Quý giới thiệu: “Tùy tùng của Phó phu tử, Phó Sơn.”
Loại hạ nhân chủ nhân tin tưởng đến mức cho mang họ, thường là cận nhất.
Cố Tri Vọng thu bước chân, tươi rói: “Sơn thúc, con … nhà xí.”
Gặp ai cũng , miệng ngọt như mía lùi, mặt mũi trắng trẻo, ánh mắt linh động, thế nào cũng là một tiểu công t.ử ngoan ngoãn vô hại, chẳng ai ngờ từng hoành hành ngang ngược.
Lần đầu gặp, ai cũng dễ vẻ ngoài đ.á.n.h lừa. Sau mới , đúng là “quỷ”.
Phó Sơn mặt đổi sắc: “Vậy tiểu công t.ử cứ .”
Cố Tri Vọng trong lòng mừng thầm, hai bước thì Phó Sơn tiếp: “ tiểu công t.ử nhớ sớm. Nếu hôm nay thuộc xong bài, thì về nhà.”
“… Con đột nhiên nữa.” Cố Tri Vọng ngoắt , rút sách từ tay Trịnh Tuyên Quý.
Phó Sơn mỉm : “Vậy hai vị tiểu công t.ử học xong thì gọi . Ta kiểm tra xong mới về.”
Hắn vài bước, hiên, rõ ràng là giám sát.
Cố Tri Vọng dùng sách che mặt, thì thầm: “Phó phu t.ử luôn…… như ? Có cá tính thật.”
Câu “biến thái” phía nuốt .
Trịnh Tuyên Quý nhỏ giọng than thở: “Giờ thì ngươi hiểu chúng sống khổ thế nào chứ.”
Phó Sơn ho nhẹ hai tiếng, hai lập tức im lặng, cầm sách bắt đầu học thuộc.
Học đường mỗi canh giờ đều một nghỉ uống , phần lớn học sinh sẽ ngoài thư giãn.
Cố Tri Vọng sĩ diện, vây xem lúc đang học, nên nghiêm túc bắt đầu thuộc bài.
Cậu ngu, tốc độ học thuộc cũng chậm. Chỉ là nghỉ học hơn một tháng, vài đoạn khó hiểu khiến tiến độ kéo .
Dù , vẫn thuộc xong bộ nội dung cần học trong ngày khi chuông điểm.
Trịnh Tuyên Quý thì nước mắt, vốn mất mặt một nên mới kéo Cố Tri Vọng theo, ai ngờ cuối cùng vẫn bỏ .
Khi Cố Tri Vọng học xá, Thôi Chương vẫy tay gọi. Hai một một góc tường phía thiện đường (nhà ăn).