Tại phòng khách, Lục Thanh Dương rửa xong dâu tây, từ trong bếp . Lúc Phó Dục Hàn đang nửa ghế sofa lớn, Đoàn Đoàn rúc trong lòng , hai cha con đang chuyện gì mà trông vẻ vui.
Thấy Lục Thanh Dương tới, Đoàn Đoàn chỉ dâu tây tay , há miệng về phía Lục Thanh Dương: "Ba a! A..."
Lục Thanh Dương đặt dâu tây lên bàn , xoa xoa cái bụng tròn vo của bé. Sau đó Lục Thanh Dương cầm một quả dâu tây lớn lên, đưa đến mặt Đoàn Đoàn: "Cục cưng? Trên tay ba Lục là cái gì nào? Con đúng ba mới cho con ăn."
"A? Ba Lục!" Đoàn Đoàn lắc đầu, vẫn há miệng kêu "a". Thấy Lục Thanh Dương cho ăn, bé bèn đầu sang lay cánh tay Phó Dục Hàn, bắt đầu cáo trạng với ba.
"Ba dạy con nhé, tay ba Lục là dâu tây."
"Dâu... tây, con một xem nào."
"Dâu, dâu a... tây..." Đoàn Đoàn cũng học theo.
"Đoàn Đoàn, là dâu tây." Lục Thanh Dương thấy bé chuyện vất vả như cũng bật . "Dâu, dâu... tây tây."
"Thôi bỏ , dâu tây tây thì dâu tây tây, cục cưng giỏi lắm!" Lục Thanh Dương xoa đầu bé, đưa một quả to cho bé.
Sau đó, Lục Thanh Dương chia hai quả bỏ cái bát nhỏ bên cạnh, giơ ba ngón tay với Đoàn Đoàn: "Phó Đoàn Đoàn, hôm nay con chỉ ăn ba quả thôi đấy." Đoàn Đoàn dùng hai tay ôm quả dâu tây to hơn cả lòng bàn tay , cúi đầu gặm chứ chẳng thèm để ý đến .
Lục Thanh Dương xuống ghế sofa, để đầu Phó Dục Hàn gối lên đùi đút dâu tây cho . "Anh Phó, ngày chắc là bận gì chứ? Có ngoài chơi ? Chỉ hai chúng thôi."
Phó Dục Hàn đang lướt điện thoại, liền ngẩng đầu một cái, chỉ Đoàn Đoàn đang gặm dâu tây : "Chỉ hai chúng chơi? Thế nhóc con ai trông?"
"Gửi sang chỗ ông bà nội là , chúng còn từng ngoài hẹn hò riêng nào."
Nói , giọng điệu Lục Thanh Dương trầm xuống, bày vẻ mặt đáng thương. "Vậy... ." Phó Dục Hàn suy nghĩ một chút, nhớ quả thực từng hẹn hò đàng hoàng với Lục Thanh Dương bao giờ nên cũng đồng ý.
"Tuyệt quá! Đến lúc đó em sẽ đưa ." Lục Thanh Dương vui sướng hôn chụt một cái thật mạnh lên má Phó Dục Hàn. Tiếng hôn lớn đến mức thu hút cả sự chú ý của Đoàn Đoàn, chỉ thấy bé ngơ ngác hai ba, đó chỉ chỉ hai bên má của .
"Phó Đoàn Đoàn con thật là, , ba Lục thơm con một cái." Nói Lục Thanh Dương hôn bé một cái. "Ba ba~ thơm thơm~" Đoàn Đoàn chỉ bên má hôn về phía Phó Dục Hàn. Đợi đến khi Phó Dục Hàn đành hôn bé một cái, bé mới ngoan ngoãn ôm dâu tây của chơi đồ chơi.
Lục Thanh Dương thấy Đoàn Đoàn chơi vui vẻ ở bên cạnh, bèn bế Phó Dục Hàn lên ôm lòng . Sau đó ghé đầu hõm cổ Phó Dục Hàn, thì thầm bên tai : "Anh đang xem gì thế? Cho em xem với."
"Chán quá lướt lung tung thôi." Phó Dục Hàn ôm trong lòng, mũi miệng đều tràn ngập mùi tin tức tố rượu mơ, trong lòng lập tức an tâm hơn nhiều. Nghĩ đến chiều nay, chẳng ngửi chút tin tức tố nào thì thôi , bụng còn đói cồn cào. Phó Dục Hàn thấy tủi , cúi đầu gì nữa.
Lục Thanh Dương đang cùng xem điện thoại với , thấy video màn hình phát hai , tò mò trong lòng. Còn kịp rõ, Lục Thanh Dương cảm thấy cánh tay dường như vệt nước. "Sao thế?" Lục Thanh Dương bật dậy, suýt chút nữa hất đổ cả đĩa dâu tây bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-99-khoc.html.]
Lục Thanh Dương xoay mặt Phó Dục Hàn , chỉ thấy trong đôi mắt thâm trầm , từng giọt nước mắt trong suốt đang rơi xuống. Thấy Lục Thanh Dương , vội vàng đầu , giọng nghẹn ngào " gì".
Tim Lục Thanh Dương chợt nhói lên, dùng đầu ngón tay chai sần lau giọt nước mắt đó. Sau đó cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt tuấn tú , mùi rượu mơ an thần từ từ quấn lấy cơ thể Phó Dục Hàn. Nụ hôn mang theo bất kỳ d.ụ.c vọng nào, ngược còn kèm theo thở ấm áp, vụn vặt rơi mặt Phó Dục Hàn, khiến tuyến thể của bỗng dưng nóng lên nhè nhẹ.
Bầu khí quấn quýt ám ngày càng đậm... Vài phút , Lục Thanh Dương thấy cảm xúc của định mới buông , giọng điệu hỏi han càng thêm dịu dàng: "Nói cho em làm ?"
"Chiều nay đói, hơn nữa và con ngoài mà với ." Giọng điệu Phó Dục Hàn bình tĩnh, nhưng phối hợp với đôi mắt sưng đỏ , trông tủi đến mức khiến tim Lục Thanh Dương vỡ nát.
Nghe đến đây Lục Thanh Dương mới vỡ lẽ, thảo nào đồ ăn trong tủ giữ nhiệt vẫn còn nguyên, hóa là căn bản . Nhất thời buồn đau lòng, đó nhéo nhéo má : "Có xem tin nhắn em gửi hả? Hửm?"
Phó Dục Hàn chậm chạp mở khung chat của hai , chỉ thấy vài tiếng Lục Thanh Dương gửi hai tin nhắn: [Anh Phó, em làm đồ ăn cho , để trong tủ giữ nhiệt ]
[Em đưa con ngoài một lát]
"Điện thoại thông báo tin nhắn, thấy." Tỉnh dậy xong Phó Dục Hàn chỉ mải hờn dỗi, chú ý xem tin nhắn, đỏ mặt giải thích.
Lục Thanh Dương lắc đầu, áy náy : "Là của em, em nhất định sẽ trực tiếp với ?" Phó Dục Hàn lúc cũng nhận của , vẻ mặt đầy hối hạng xin : "Xin... xin ... trưa nay nên hung dữ với , tưởng giận nên mới thèm để ý đến ."
Hơn nữa suốt một thời gian dài như , Lục Thanh Dương đối xử với thể là chu đáo tỉ mỉ, bản làm làm mẩy như thế thực sự là nên. Lục Thanh Dương xuống giường, ôm lòng hôn mạnh mấy cái: "Em làm thể để ý đến chứ, nghĩ ? Lần phạt mới ."
"Cậu phạt thế nào? Dù cũng đ.á.n.h ." Phó Dục Hàn lắc đầu, giữ thái độ kiên quyết phản đối. Lục Thanh Dương , sức hôn một dấu lên mặt Phó Dục Hàn: "Em kẻ bạo hành gia đình, nhưng mà... đ.á.n.h thì vẫn đánh." Nói , vỗ "bốp" hai cái thật kêu m.ô.n.g Phó Dục Hàn.
"Cậu làm cái gì mà đ.á.n.h chỗ đó của !" Mặt Phó Dục Hàn đỏ bừng ngay lập tức, ôm lấy m.ô.n.g trừng mắt một cái đầy hung dữ. Nghe tiếng thì to, thực Lục Thanh Dương chẳng hề dùng sức. Phó Dục Hàn đau thì đau, chỉ là cảm thấy hổ.
Lục Thanh Dương đầy ẩn ý, hình phạt của : "Cuối tuần là ngày 20 tháng 5, em phạt hẹn hò với em, tối hôm đó mặc bộ đồ em bảo."
"Cậu cứ mãi, còn chẳng là quần áo gì." Phó Dục Hàn thuận thế trong lòng Lục Thanh Dương. "Xem tài liệu em gửi là ngay thôi." Nói Lục Thanh Dương lấy điện thoại , mở tập tin lên.
Phó Dục Hàn thấy liền vùi đầu lòng Lục Thanh Dương, hổ đến mức dám nữa, nghiến răng nghiến lợi : "Sao loại quần áo hả? Cái thể gọi là quần áo, chỉ là hai mảnh vải thôi."
Lục Thanh Dương hề d.a.o động: "Ở đây mười bộ, là đồng ý đấy nhé."
"Cậu chơi , rõ ràng là sắm vai nhân vật cơ mà!" "
Anh Phó mới là chơi , tiêu đề xem, đây chính là sắm vai nhân vật mà."
"Cậu..."