Quả nhiên mấy ngày truyền đến tin tức Phó cục trưởng Lý xử lý.
Thẩm Thiên Xuyên bên cũng kết quả điều tra. Hóa vị Phó cục trưởng Lý là họ hàng xa của Lý Văn Quân, Lý Văn Quân cũng sẽ gặp chút rắc rối .
Bên tiếp tục giao nhiệm vụ cho , Lục Thanh Dương dạo cũng rảnh để ý đến việc đó, bởi vì gần đây đang lo lắng.
Ví dụ như hiện tại...
"Tôi ăn, mau mang ."
Phó Dục Hàn lúc đang ghế sofa, thấy Lục Thanh Dương bưng đồ tới cho thì bực bội đẩy .
"Ở đây là món thanh đạm, buổi trưa cũng ăn bao nhiêu, ít nhất cũng ăn một chút chứ?" Sau đó Lục Thanh Dương đặt đồ lên bàn .
Phó Dục Hàn đầu thèm để ý đến .
"Chúng đến bệnh viện khám xem nhé? Em lo cho ."
Lục Thanh Dương thở dài, định đưa tay sờ trán Phó Dục Hàn nhưng gạt cái "bốp".
"Không , làm việc của , đừng làm phiền nữa." Phó Dục Hàn tâm trạng cáu kỉnh là do tác dụng phụ của việc tiêm t.h.u.ố.c điều trị.
Tình trạng Trần Sơ Đồng với đó , đến bệnh viện kiểm tra thì kết quả cũng thôi.
Lục Thanh Dương bàn tay hất của , trong lòng càng thêm lo lắng. hiện tại chỉ thể im lặng bưng đồ .
Cảm nhận tiếng động bên cạnh biến mất, Phó Dục Hàn vùi mặt gối tự trách bản , tác dụng phụ của t.h.u.ố.c càng ngày càng lớn .
Cả buổi chiều hôm đó, Phó Dục Hàn chẳng làm gì cả, ngay cả con cũng trông, cứ dài giường mãi.
Có lẽ vì buổi sáng hung dữ với Lục Thanh Dương vài câu nên giận chăng? Cho nên cả buổi chiều chẳng thèm chuyện với .
Căn phòng chút trống trải, tin tức tố của Lục Thanh Dương nhạt, dán sát gối của mới ngửi rõ .
Tin tức tố ít quá căn bản đủ, hơn nữa bụng đói, vẫn ?
Phó Dục Hàn túm lấy gối của Lục Thanh Dương, hung hăng cấu véo vài cái, trong mắt ầng ậc nước.
Nửa tiếng , cuối cùng cũng chịu nổi nữa, mạnh mẽ hất chăn , chân trần chạy khỏi phòng.
kết quả là cả căn biệt thự trống hoác, chẳng một ai. Thế là vội vàng chạy sân bên ngoài, trong sân cũng .
Anh bãi cỏ về phía gara, mới phát hiện xe của Lục Thanh Dương còn ở đó. Chắc là Lục Thanh Dương đưa Đoàn Đoàn lái xe rời trong lúc ngủ quên .
Không đưa thì thôi, đưa con ngoài cũng đường bảo với một tiếng!
Phó Dục Hàn phịch xuống bãi cỏ, vặt vài bông hoa hồng Lục Thanh Dương trồng, hậm hực xé từng cánh hoa.
Vừa xé hung hăng lẩm bẩm một :
"Còn về là nhổ sạch hoa hồng của đấy! Cho ôm gốc hoa mà mấy ngày, ! Phải cả tháng."
"Tôi xin là chứ gì, giận thật đấy ? Phiền c.h.ế.t !"
...
Anh đó suốt một tiếng đồng hồ, trong lúc đó liên tục cổng xem động tĩnh gì , kết quả đều .
Ngồi mệt , vật bãi cỏ luôn.
Nắng chiều vẫn còn chói mắt, đành nhắm mắt , trong cơn mơ màng ngủ lúc nào .
Lúc Lục Thanh Dương lái xe về thấy thì giật nảy , tưởng Phó Dục Hàn xảy chuyện gì.
Phản ứng , vội vàng ôm Đoàn Đoàn lao nhanh đến bãi cỏ, lay Phó Dục Hàn gấp gáp gọi:
"Anh Phó! Anh tỉnh !"
Phó Dục Hàn đang mơ , lay nên mơ màng tỉnh dậy.
Sau đó sức dụi mắt, đợi mắt thích ứng với ánh sáng mạnh mới mở .
Nhìn thấy Lục Thanh Dương và Đoàn Đoàn, vui mừng định dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-98-mot-minh.html.]
nghĩ đến việc ngoài mà với , lưng xuống, còn nhích xa Lục Thanh Dương một chút.
Lục Thanh Dương thấy như thì dở dở , đặt Đoàn Đoàn xuống đất xuống bên cạnh Phó Dục Hàn.
"Nắng to thế trong nhà ngủ?"
Phó Dục Hàn thấy nhưng nhắm mắt làm ngơ.
Lục Thanh Dương những cánh hoa vương vãi đất , cũng vặt trụi bao nhiêu bông hoa .
Lục Thanh Dương nửa xuống bên cạnh Phó Dục Hàn, ôm lòng mới dịu giọng giải thích:
"Vừa nãy em đưa con ngoài, thấy đang ngủ nên gọi dậy. Em mua đồ thích ăn về , chúng trong xem nhé?"
Lúc Phó Dục Hàn mới đầu rúc lòng Lục Thanh Dương, chọc chọc n.g.ự.c hỏi:
"Ồ... thế, lâu ?"
"Ba hôm nay nông trang, hái nhiều dâu tây về, gọi em về nhà lấy một ít cho và con."
Đoàn Đoàn vốn đang một bên chơi đồ chơi, thấy hai ngủ mà rủ , bé "bạch bạch" bò tới, nhào thẳng lên lưng Phó Dục Hàn.
"Ba ba?"
Phó Dục Hàn đầu liền bắt gặp cái mũ chống nắng hình khủng long to đùng của Đoàn Đoàn, tâm trạng ủ dột tan biến sạch, nhịn bật :
"Cục cưng ai mua cho con thế? Sao to thế ?"
Đoàn Đoàn ôm đầu lắc lắc, nhưng bé phát hiện sờ mãi thấy đầu , ngơ ngác về phía Lục Thanh Dương:
"Ba a, mũ a?"
Phó Dục Hàn ngược chút bất ngờ: "Ây chà, nhóc con 'mũ' cơ đấy?"
Lục Thanh Dương thấy dáng vẻ nhỏ bé của Đoàn Đoàn cũng theo, giải thích:
"Là cả đặt làm riêng cho con đấy, to nhưng nặng , từ 'mũ' cũng là dạy con ."
Phó Dục Hàn "ồ" một tiếng, kéo vành mũ của Đoàn Đoàn, quan sát kỹ một chút :
"Anh vẻ thích những đồ vật to lớn nhỉ? Lần cái ô to đùng cũng là của ."
Cái mũ đặt làm riêng cũng giống như chiếc ô lớn , đều do Lục Thanh Vân đặt làm từ cùng một xưởng sản xuất.
"Anh phát hiện mỗi gặp em, ổng đều mặc vest giày da ? Anh em chút gánh nặng thần tượng, ổng bảo che ô to thì mưa sẽ hắt tí nào ."
Phó Dục Hàn gật đầu thấu hiểu: "Hiểu , thảo nào trong giới đều đồn là Tổng giám đốc Lục lạnh lùng bá đạo cấm dục, lúc nào cũng quên giữ gìn hình tượng."
"Không ... Anh Phó, ai đồn thế?" Lục Thanh Dương kinh ngạc.
"Anh ngoài cái miệng độc địa thì những cái khác thể là phù hợp, chỉ thể là chẳng liên quan tí nào."
Anh trai ... lạnh lùng bá đạo cấm d.ụ.c á?
Ổng chỉ thích làm màu thôi, cái Lục Thanh Dương phỉ báng , mà là do chính Lục Thanh Vân tự với .
Nói đến đây, Lục Thanh Dương khẽ nheo mắt , vẻ mặt đột nhiên trở nên cao thâm khó lường, bên môi nhếch lên nụ như như :
"Anh Phó... vẻ tán thưởng em, thế, thích kiểu lạnh lùng bá đạo cấm d.ụ.c đó ?"
Phó Dục Hàn chạm ánh mắt ý của , mí mắt giật giật, đột nhiên dự cảm chẳng lành:
"Cậu làm gì?"
Lục Thanh Dương lơ đãng :
"Anh còn nhớ mấy hôm thua cược ? Phải mặc bộ đồ em chỉ định ."
"Cậu trông rợn đấy, nữa, gì?" Phó Dục Hàn khẽ lùi một bước.
"Cũng mấy ngày nên mặc thôi, đúng ... em gửi cho một kịch bản, nghiên cứu kỹ một chút xem thế nào nhé?"
Nói , Lục Thanh Dương mở điện thoại gửi ngay tệp tài liệu qua.