Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 93: Cố nhân
Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:28:19
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vườn cây ăn quả quá lớn, sơ qua cũng chỉ hai ba mươi gốc cây các loại, Phó Dục Hàn chỉ nhận vài cây trong đó.
"Cây là cây khế ?"
Phó Dục Hàn nheo mắt kỹ, chỉ tay quả khế cây. Nói định vươn tay hái, ngờ chỉ thiếu một chút nữa là với tới.
Thấy định nhảy lên hái, Lục Thanh Dương vội vàng ngăn : "Đừng nhảy! Cỏ đất trơn lắm, để hái cho ."
Lục Thanh Dương vươn tay hái xuống cho , lấy d.a.o nhỏ gọt thành từng múi, còn cẩn thận gọt sạch vỏ mới đút cho ăn.
"Cái vốn cần gọt vỏ cũng ăn , nhưng em ông bác phun t.h.u.ố.c , mang về rửa sạch hẵng ăn tiếp."
Phó Dục Hàn nương theo tay c.ắ.n một miếng, nước quả nhiều, hương vị thanh mát chua chua ngọt ngọt.
Lục Thanh Dương hiếm khi thấy thoải mái đến mức híp cả mắt , ánh mắt tối sầm xuống, hỏi: "Ngon ? Em cũng ăn một miếng."
Phó Dục Hàn c.ắ.n một miếng gật đầu: "Ngon lắm, cũng ăn ưm..."
Nụ hôn bất ngờ ập xuống môi , cơ thể trong nháy mắt rơi một vòng tay ấm áp và mạnh mẽ. Đột nhiên đối phương hôn càng lúc càng mãnh liệt hơn, đầu lưỡi khuấy đảo trong khoang miệng...
Nụ hôn kết thúc, Lục Thanh Dương từ từ buông Phó Dục Hàn , rũ mắt đôi mắt đang vương vấn tình ý, dường như sắp chảy nước của . Lục Thanh Dương cúi đầu mổ mạnh thêm mấy cái nữa mới chịu thôi.
Phó Dục Hàn khẽ đẩy , phát hiện bọn họ đang ở bên ngoài liền vùi mặt lòng Lục Thanh Dương.
Hiện tại vẫn dám xem xung quanh khác .
Lục Thanh Dương quanh bốn phía, thấy đằng đang gánh đồ xuống, thấy bọn họ .
"Anh Phó, tuy em rời khỏi vòng tay em, nhưng em nhắc là bên đường nhỏ hình như xuống."
Phó Dục Hàn vội vàng đẩy , về phía con đường nhỏ, quả nhiên một đàn ông trẻ tuổi đang gánh đòn gánh xuống.
Người đàn ông thấy bọn họ liền vội vàng bỏ đồ xuống chạy tới: "Này... hai các đến trộm quả đấy!"
Đợi đến gần Văn Quảng Bạch mới phát hiện hai ăn mặc chỉn chu, trong lòng càng thêm khẳng định.
"Hai , đây cây ăn quả của núi Ngọc, tùy tiện hái lung tung!"
Lục Thanh Dương tưởng nhầm chỗ, vội vàng chạy qua xem gốc cây đào bên cạnh, cây còn khắc ba chữ to đùng "Lục Thanh Dương".
Lúc mới thở phào nhẹ nhõm, giải thích với Văn Quảng Bạch: "Đây là nhà ông nội , chúng kẻ trộm."
"Ông nội?" Văn Quảng Bạch bắt đầu đ.á.n.h giá hai , càng Lục Thanh Dương càng thấy quen mắt, đột nhiên trong đầu lóe lên hét toáng lên.
"Anh! Anh là Lục ?"
Thấy Lục Thanh Dương vẫn nhận , Văn Quảng Bạch hớn hở tự giới thiệu: "Em là Nam Ba Văn đây, tên thật là Văn Quảng Bạch, Lục quên ?"
Cậu như Lục Thanh Dương cũng nhớ : "Hóa là hả Nam Ba Văn, lâu quá gặp nên nhận nổi."
Văn Quảng Bạch ha hả: "Chứ còn gì nữa, em cũng nhận luôn, nhắc mới nhớ cái tên Nam Ba Văn là do đặt cho em đấy."
Hồi Lục Thanh Dương về đây sống chơi với Văn Quảng Bạch. Thời đó thịnh hành đặt mấy cái biệt danh ngầu ngầu, Văn Quảng Bạch nài nỉ đặt cho một cái.
Lục Thanh Dương thấy trèo cây lội suối giỏi, lúc đó đang học tiếng Anh với Hà Tư Hoa, học đến từ "Number One" bèn đặt cho Văn Quảng Bạch cái tên chệch âm là "Nam Ba Văn".
Nghĩ đến đây, Lục Thanh Dương cũng bật .
"Anh Lục , đằng chẳng đang phát triển khu du lịch ? Dạo đến trộm quả nhà lắm."
Thảo nào lúc bọn họ thôn thấy ven đường đỗ nhiều xe, hóa là phát triển khu du lịch.
"Ủa? Vừa phấn khích quá để ý đến soái ca bên cạnh, đây là..." Lúc Văn Quảng Bạch mới chú ý đến Phó Dục Hàn bên cạnh, lên tiếng hỏi.
Lục Thanh Dương cũng giới thiệu: "Đây là bạn đời của , Phó Dục Hàn."
Phó Dục Hàn nở một nụ lịch sự: "Chào , là Phó Dục Hàn."
"Chào chào , em là Văn Quảng Bạch, cứ gọi em là Nam Ba Văn là ." Bây giờ đều gọi là Nam Ba Văn, tên Văn Quảng Bạch chắc .
Mấy hàn huyên vài câu, Văn Quảng Bạch đồng hồ: "Không tán gẫu nữa Lục, em về nhà nấu cơm cho con đây, chiều em sang tìm nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-93-co-nhan.html.]
"Được, về , bọn hái quả xong cũng về."
Văn Quảng Bạch vội vàng chào hỏi gánh đồ về nhà.
Hai cũng bắt đầu hái quả, Lục Thanh Dương trèo lên cây còn Phó Dục Hàn đón lấy.
Rất nhanh đó, hai cũng trở về.
Lúc về đến nơi, bọn họ cứ tưởng Phó Đoàn Đoàn sẽ quấy , ngờ nhóc con đang trong chậu nước tắm ở giữa sân, thấy bọn họ về còn khanh khách reo lên: "Ba ba? Nha!"
"Hai đứa về đấy ." Hà Tư Hoa đang thêm nước ấm cho Đoàn Đoàn, thấy họ về thì đặt đồ trong tay xuống.
Lục Thanh Dương xách túi quả tới, đặt chiếc giỏ sang bên cạnh.
"Ba Lục!" Đoàn Đoàn sớm chằm chằm đồ trong giỏ của , bây giờ hận thể nhảy vọt khỏi chậu nước.
"Phó Đoàn Đoàn, quả mới chịu gọi ba Lục hả?" Lục Thanh Dương nhéo cái má phúng phính của bé.
Đoàn Đoàn giơ bàn tay múp míp lên dùng sức đẩy tay Lục Thanh Dương .
Thấy đẩy , bé chu cái miệng nhỏ kéo tay Hà Tư Hoa, đó chỉ Lục Thanh Dương mách tội: "Ba a!"
Nhìn đôi mắt to tròn đầy tủi của Đoàn Đoàn, Hà Tư Hoa đ.á.n.h "bốp" một cái tay Lục Thanh Dương: "Cháu đừng véo đau chắt của ông."
"Được lắm cái đồ lanh chanh , con còn tìm viện trợ nữa cơ đấy."
"Ba ba!" Đoàn Đoàn thấy Phó Dục Hàn cũng tới liền vịn thành chậu dậy, dang rộng hai tay về phía .
Lục Thanh Dương túm bé nhấc lên, Phó Dục Hàn cầm khăn lau khô nước cho bé, quấn bé bế trong nhà.
Khoảng hơn bốn giờ chiều, Văn Quảng Bạch mang theo ít hoa quả sang, trong tay còn dắt một đứa bé hai tuổi.
"Mấy thứ đều là do em tự trồng, mang sang cho nếm thử."
Lục Thanh Dương đang rửa hoa quả bên bể nước trong sân, thấy đến thì dừng tay, đón lấy đồ: "Vào nhà , cũng rửa hoa quả xong."
Trong nhà.
Hà Tư Hoa đang tìm t.h.u.ố.c mỡ cho Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn lúc đang ôm bụng nước mắt lưng tròng.
"Quảng Bạch đây ." Lục Thanh Dương rót cho một chén .
Sau đó Lục Thanh Dương hỏi tình hình của Đoàn Đoàn, nhóc con một con muỗi to đốt bụng, Lục Thanh Dương liền nhạo thương tiếc.
Đoàn Đoàn Lục Thanh Dương đang , tủi nhào lòng Phó Dục Hàn.
"Cậu đừng trêu con nữa, nãy muỗi đốt một trận , lát nữa mà thì chịu trách nhiệm dỗ đấy nhé." Phó Dục Hàn vỗ vỗ lưng Đoàn Đoàn, liếc Lục Thanh Dương.
Lục Thanh Dương bĩu môi cũng làm vẻ tủi : "Anh Phó, nãy là Phó Đoàn Đoàn mách lẻo mà, còn dùng ánh mắt hung dữ em nữa."
Phó Dục Hàn thở dài xoa đầu Lục Thanh Dương, cứ cảm giác như đang chăm hai đứa trẻ con .
"Bé con bao nhiêu tuổi ?" Phó Dục Hàn bé gái đang rụt rè bên cạnh Văn Quảng Bạch, hỏi.
"Được 2 tuổi , là con gái em. Nào, Nhiễm Nhiễm chào các bác và em trai con." Văn Quảng Bạch với bé gái bên cạnh.
"Cháu chào hai bác, chào em." Nhiễm Nhiễm đỏ mặt chào hỏi, cô bé chút sợ lạ.
"Đoàn Đoàn đừng nữa, chào chú và chị con." Phó Dục Hàn vỗ vỗ m.ô.n.g Đoàn Đoàn.
Đoàn Đoàn vẫn còn thút thít, đầu Văn Quảng Bạch và Nhiễm Nhiễm, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn giơ tay lên vẫy vẫy.
"Chào Đoàn Đoàn nhé!" Văn Quảng Bạch cũng vẫy tay với bé.
"Được , ông cố lấy t.h.u.ố.c mỡ đến đây. Ba Lục bôi cho con nhé, nữa ." Lục Thanh Dương đón lấy Đoàn Đoàn, lau nước mắt cho bé.
Không ngờ Đoàn Đoàn gật đầu với , còn chủ động vén áo lên chỉ nốt muỗi đốt .
"Cái thằng bé !" Phó Dục Hàn ấn nhẹ trán Đoàn Đoàn.
Nhìn cảnh tượng , tất cả đều bật vui vẻ.