Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 90: Con gái riêng

Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:27:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn biệt thự nhỏ hai tầng mang nét cổ kính, sân trồng đủ loại hoa cỏ cây cối.

Hai chú ch.ó cỏ nhỏ thấy chủ về liền lao vụt , quấn lấy chân chủ c.ắ.n yêu, đuôi vẫy tít như sắp rụng.

Sau đó Đại Bạch và Nhị Bạch chạy đến bên chân Phó Dục Hàn, sủa lên "gâu gâu gâu".

Tuy nhiên Lục Thanh Vân là ruột của Lục Thanh Dương, liệu thể tìm điểm đột phá từ chỗ Lục Thanh Dương nhỉ? Sở Thiếu Lê len lén Lục Thanh Dương, suy tính tính khả thi.

Phó Dục Hàn cạn lời : "Tôi thấy yêu đương nghiêm túc bao giờ, thấy đừng gieo họa cho nữa."

"Tôi thề nghiêm túc mà. Huhuhu lão Phó, đây chỉ là nam thần lạnh lùng thôi, ngờ trai đến thế, yêu c.h.ế.t mất."

Sở Thiếu Lê quên mất rằng trong mộng của thường xuyên đời đem so sánh với Phó Dục Hàn, thương trường còn là quan hệ cạnh tranh.

Phó Dục Hàn xua tay, mặc kệ .

Sau khi Đoàn Đoàn uống sữa xong, Lục Thanh Dương rửa bình sữa.

Sở Thiếu Lê chủ động kể cho Phó Dục Hàn chuyện của Phó Tiêm Vân tối hôm đó, giọng điệu vô cùng hả hê.

Về con Phó Tiêm Vân, Phó Dục Hàn quả thực thích. Cá nhân cho rằng chút khiếm khuyết về mặt tinh thần lẫn sinh lý.

Anh lớn hơn Phó Tiêm Vân 4 tuổi nhưng từ nhỏ thích phá hoại đồ đạc của . Ví dụ như đập c.h.ế.t con rùa vàng nuôi một cách khó hiểu, xé nát bài tập làm xong trong cặp sách.

Nếu lỡ quên khóa cửa, sẽ giày dính đầy bùn đất dẫm lên giường của .

Anh từng mách ông nội hai , nhưng Phó Tiêm Vân hồi nhỏ là một Omega đáng yêu ai gặp cũng thích nên ông nội bao giờ tin . Sau cũng nhắc tới nữa mà tự âm thầm trả thù.

Phó Tiêm Vân dám động một, sẽ trả mười. Về Phó Tiêm Vân còn dám chọc nữa.

Mỗi đối chất, Phó Tiêm Vân sẽ sức lóc, còn Phó Dục Hàn vu oan cho . Phó Dục Hàn nhớ những hành vi mất kiểm soát của Phó Tiêm Vân khi vạch trần mặt thì cảm thấy buồn .

Hơn nữa Phó Tiêm Vân chỉ đối xử với như mà còn làm chuyện tương tự với nhiều cùng trang lứa trong nhà họ Phó. Có thể địa vị của gã trong lòng đám con cháu nhà họ Phó còn ghét bỏ hơn cả Phó Dục Hàn.

Ấn tượng của Phó Dục Hàn về gã chính là: một tay diễn xuất cừ khôi, một kẻ bẩm sinh xa và trạng thái tinh thần bình thường.

Còn về lý do Phó Tiêm Vân đặc biệt nhắm , từng cố tình tìm hiểu, nhưng đoán chẳng qua cũng chỉ là ghen tị chuyện thừa kế mà thôi.

"Gần đây cho điều tra gia đình ông chú hai , nghi ngờ bọn họ đang làm chuyện gì đó mờ ám lưng." Nhắc đến chính sự, sắc mặt Phó Dục Hàn cũng trở nên nghiêm túc.

Sở Thiếu Lê cũng ngạc nhiên. Nói thật thì cái đại gia đình nhà họ Phó làm chuyện gì cũng chẳng thấy lạ.

Thế là gật đầu : "Tôi cũng sẽ giúp điều tra."

Hai trò chuyện phiếm vài câu thì Lục Thanh Dương , còn mang theo một tin tức ngoài dự đoán.

Đó chính là cả nhà Lục Thanh Dương đều đến bệnh viện thăm bọn họ.

Vừa lúc Lục Thanh Dương ngoài rửa bình sữa, nhà gọi điện cho hỏi thăm tình hình của Phó Dục Hàn và Đoàn Đoàn.

Lục Thanh Dương tưởng họ Trần Sơ Đồng vô tình nhắc đến nên nhà mới , nhưng nghĩ mãi tại Trần Sơ Đồng chuyện với gia đình.

Hắn gọi điện cho Trần Sơ Đồng, đối phương bảo đến bệnh viện .

"Họ đang đường tới ." Lục Thanh Dương cúp điện thoại, bất lực Phó Dục Hàn .

Phó Dục Hàn xong cũng ngớ . Ba của Lục Thanh Dương đúng là bậc tiền bối từng giúp đỡ , nhưng thực họ thiết lắm, theo lý thì sẽ đến thăm và con trai.

"Bác sĩ Trần trực ca đêm mà? Hôm nay về nghỉ ngơi ? Sao cũng đến?" Đột nhiên Phó Dục Hàn nhận điều , bắt đầu hoảng hốt. Chẳng lẽ Trần Sơ Đồng chuyện của Đoàn Đoàn cho nhà họ Lục ?

Hơn nữa lúc đó hình như nhờ Trần Sơ Đồng giữ bí mật, dù chuyện của Đoàn Đoàn cũng liên quan lớn đến nhà họ Lục.

Nếu nhà họ Lục chuyện thì xử lý thế nào đây? Trong đầu Phó Dục Hàn bắt đầu nổi lên đủ loại suy tính.

Sở Thiếu Lê cha đứa bé là ai nên cũng Phó Dục Hàn đang nghĩ gì. Nghe Lục Thanh Dương nhà đến, trong lòng chút phấn khích bèn thuận miệng hỏi một câu: "Anh trai cũng đến ?"

Câu hỏi khiến cả hai đều với vẻ nghi hoặc.

"Anh quen trai ?" Lục Thanh Dương khó hiểu hỏi, trai bạn như thế từ bao giờ mà nhỉ.

Sở Thiếu Lê xua tay: "Không , quen, chỉ là danh tổng giám đốc Lục lâu nên thấy ngưỡng mộ thôi."

, hả, đến nữa." Lục Thanh Dương gật đầu, cũng hỏi thêm.

Phó Dục Hàn cảm thấy bất thường, tên đừng bảo là nhắm trúng đối thủ một mất một còn Lục Thanh Vân của đấy nhé. Anh thẳng Sở Thiếu Lê hỏi: "Không bảo lát nữa công ty việc ? Sao còn ?"

Sở Thiếu Lê mặt đổi sắc : "Hủy đột xuất , hiện tại tạm thời việc gì."

Hóa đối phương chuyện , nên đây? Phó Dục Hàn rơi đấu tranh tư tưởng.

Lục Thanh Dương chìm đắm trong cảm xúc của riêng nên cũng để ý đến sự lo lắng của Phó Dục Hàn. Hắn điều chỉnh nhịp thở mới nén run rẩy hỏi:

"Anh cha Enigma của đứa bé c.h.ế.t ? Tại là... , vẫn còn là trai tân mà."

Phó Dục Hàn thẹn thùng phẫn nộ là "trai tân" thì nhịn bật "phụt" một tiếng: "Thảo nào kỹ thuật hôn tệ như ."

Lục Thanh Dương phản bác : "Hừ, đương nhiên giữ trong sạch chứ, đây là của hồi môn nhất của đàn ông đấy!"

"Quay chủ đề chính, tại bắt Đoàn Đoàn gọi là ba?"

"Con trai của vợ đương nhiên gọi là ba , xin làm cha dượng của bé ? Khoan ..."

Lục Thanh Dương nheo mắt , ấn đường nhíu chặt: "Rốt cuộc là ý gì?"

Thấy Phó Dục Hàn gì, sốt ruột nắm lấy cánh tay Phó Dục Hàn hỏi nữa.

Phó Dục Hàn do dự một lúc đến tủ lấy tập tài liệu đưa cho Lục Thanh Dương.

Người hôn sờ, chiếm bao nhiêu tiện nghi của , đến nước thì nhất định thể giấu giếm nữa.

Còn về kỳ mẫn cảm thì cứ ráng nhịn nhé, ai bảo cứ năm bảy lượt trêu chọc . Phó Dục Hàn thương hại vỗ vỗ vai Lục Thanh Dương, phần đồng cảm khiến Lục Thanh Dương khó hiểu mấy .

Bên Lục Thanh Dương cầm tập tài liệu, càng xem khóe miệng càng nhếch lên cao, cơ mặt cũng kích động đến mức run rẩy.

Cuối cùng, một tiếng "bốp" vang lên làm Phó Dục Hàn giật . Anh hồn ngước mắt sang.

Chỉ thấy đập mạnh tập tài liệu xuống mặt bàn, đó dậy lớn: "Ha ha ha, con của vợ là của Lục Thanh Dương ! Con trai là của , tên Enigma nào khác cả!"

Nói , lao thẳng về phía ——

"Dừng dừng dừng!" Phó Dục Hàn kịp cản thì ôm trọn lòng.

"Huhuhu... Vợ ơi em yêu c.h.ế.t mất, sinh con cho em! Anh vất vả vợ ơi huhuhu... Thảo nào nó đáng yêu như thế, hóa là con của em và ..."

Lục Thanh Dương quỳ một chân xuống đất, hôn lên bụng Phó Dục Hàn ôm eo cọ .

Phó Dục Hàn day day huyệt thái dương đang giật liên hồi, tự nhủ kiềm chế, làm mất hứng của khác. cuối cùng vẫn nhịn tát cho một cái:

"Cậu thể đến cuối cùng hả, đó do sinh!"

"Vợ ơi vợ ơi, yêu c.h.ế.t mất... Hả? Không sinh ?" Lục Thanh Dương đang lảm nhảm một thì khựng , bàn tay xoa lên bụng , "Không chui từ đây ?"

Lục Thanh Dương chỉ mới xem hai tờ xét nghiệm ADN đầu tiên, nội dung phía vẫn xem tiếp.

Phó Dục Hàn thở dài, kéo xuống bên cạnh, lau nước mắt cho cầm tài liệu cùng xem.

Lục Thanh Dương vẫn xem , vợ một chăm con chắc chắn vất vả, thầm tự trách bản : Rõ ràng bao nhiêu bảo con giống , tại kiểm tra chứ? Báo hại vợ chịu khổ nhiều như !

Phó Dục Hàn nước mắt chảy càng lúc càng nhiều, tuy đau lòng nhưng vẫn nhịn .

Lục Thanh Dương thèm quan tâm cái gì, đang lên kế hoạch đăng bài lên mạng xã hội. Dù đó cũng từng đăng ảnh Đoàn Đoàn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-90-con-gai-rieng.html.]

vẫn hỏi ý kiến Phó Dục Hàn: "Tôi thể đăng ảnh và con lên vòng bạn bè ?"

Phó Dục Hàn lắc đầu: "Con thì , thì ."

Hiện tại quan hệ của họ vẫn là gì cả, đăng linh tinh thích hợp. Hơn nữa phía gia đình Lục Thanh Dương... đoán chừng sẽ đồng ý chuyện họ ở bên nhỉ?

Phó Dục Hàn đầu sang định nhắc chuyện với Lục Thanh Dương, nhưng thấy đang hào hứng như nên thôi.

Lục Thanh Dương đăng bài với tốc độ cực nhanh. Trong danh bạ của một đám rảnh rỗi, đến mười phút mà phần bình luận đầy rẫy những dấu chẩm hỏi.

Còn bình luận thẳng thừng:

[Anh Lục, làm giả giấy xét nghiệm quan hệ ba con hả?]

[Cậu lâu nhảy dù, não hỏng , nhường chút .]

[Lão Lục, mà sinh đứa bé đáng yêu thế á, đừng lừa !]

...

"Được Đại Bạch Nhị Bạch, c.ắ.n ." Cố Tất Tiên xổm xuống sức xoa đầu chúng.

"Mấy chú ch.ó khôn thật đấy." Phó Dục Hàn mấy chú ch.ó lập tức im lặng thì tán thưởng.

Hà Tư Hoa đáp: "Rất khôn, ch.ó cỏ ở nông thôn đều như cả."

"Ba ba?" Đoàn Đoàn túm lấy cổ áo Phó Dục Hàn, dùng ngón tay nhỏ chỉ chỉ mấy chú chó, hiệu bảo thả xuống.

Phó Dục Hàn véo cái má phúng phính của bé, trêu: "Phó Đoàn Đoàn, cái gì con cũng tham gia thế hả? Không mang giày xuống đất."

"Ba ba!" Đoàn Đoàn vai Phó Dục Hàn, chu cái miệng nhỏ hừ mạnh một tiếng.

"Đoàn Đoàn ngoan lắm, theo ông cố nhà nào, ông gọi Đại Bạch Nhị Bạch cho con sờ nhé." Hà Tư Hoa xoa má bé .

Đoàn Đoàn thấy lạ cũng sợ, đôi mắt tròn xoe đảo quanh khắp nơi.

Đột nhiên, thấy Lục Thanh Dương xách đồ tới, bé lập tức phấn chấn hẳn lên, hét lớn: "Nụ ba!"

Lục Thanh Dương tới, thấy Đoàn Đoàn áp mặt vai Phó Dục Hàn đến mức ngấn cả thịt mỡ cằm, nhịn :

"Nhóc mập con làm gì đấy? Hôm nay nhiệt tình với ba Lục thế , ba đoán chắc chắn là con việc nhờ ba ."

"Ba a!" Đoàn Đoàn giơ bàn tay nhỏ chỉ chỉ mấy chú ch.ó đất và Phó Dục Hàn bên cạnh.

Thấy Lục Thanh Dương ngơ ngác, Phó Dục Hàn giải thích: "Nhóc mập xuống đất sờ chó, con giày nên cho xuống."

Lục Thanh Dương làm bộ tiếc nuối lắc đầu: "Vậy thì ba chịu , ba cũng dám trái lời ba của con."

"Được , nắng to mau nhà thôi."

Trong nhà.

Lục Thanh Dương rửa sạch vải thiều mang bàn . Lúc ba đang ghế sofa gỗ đỏ trò chuyện, Đoàn Đoàn vịn bàn chơi đùa với mấy chú chó.

Thấy Lục Thanh Dương tới, Cố Tất Tiên trừng mắt : "Thằng nhóc trách nhiệm gì cả, con lớn thế mà cũng đường cầu hôn Tiểu Phó."

Chẳng chút phong thái nào của Cố Tất Tiên ông cả. Năm đó ông là trong quân đội, Hà Tư Hoa là thư ký bên cạnh lãnh đạo.

Hôm đó lãnh đạo đưa Hà Tư Hoa đến thị sát, ông thấy Hà Tư Hoa thích mê mệt. Nói là làm, ông báo cáo lãnh đạo ngay bắt đầu sự nghiệp theo đuổi .

Hà Tư Hoa dùng khuỷu tay huých nhẹ, lườm ông một cái : "Ông Cố , ông phê bình nó thì cứ phê bình, đừng kể chuyện của chúng mặt con cháu."

Lục Thanh Dương liếc sắc mặt Phó Dục Hàn, vội vàng phản bác: "Ông bác, ông đừng linh tinh, cháu chỉ là chuẩn xong đồ thôi."

Phó Dục Hàn thấy vội vàng giải thích như bèn lắc đầu với hai cụ: "Ông bác ơi ạ, là do gần đây hai cháu đều bận quá nên quên mất chuyện ."

"Vậy là ." Hà Tư Hoa gật đầu, rót cho họ một chén : "Cây là do ông bác các cháu trồng đấy, Tiểu Phó nếm thử xem."

Phó Dục Hàn bưng lên nhấp một ngụm, nếm kỹ khen ngợi: "Vị tươi mới và thanh mát, giống như cảm giác đầu xuân cơn mưa ."

"Ha ha ha, uống ngon là ." Thấy của khen, Cố Tất Tiên cũng lớn.

"Ông ngoại, bọn cháu đến thực hỏi hai ông một chút chuyện." Lục Thanh Dương giữ Đoàn Đoàn đang chơi với chó, thẳng vấn đề.

"Ái chà chà, thảo nào thiếu gia Lục chịu về thăm hai lão già chứ." Cố Tất Tiên liếc một cái, giọng mỉa mai.

Nhìn bạn đời tính tình như trẻ con, Hà Tư Hoa lắc đầu : "Ông Cố thật là, các cháu cứ hỏi . mà bao nhiêu năm , chuyện chúng cũng chỉ là chuyện nơi thôn dã thôi."

"Ông ngoại thể kể cho cháu về Lý Văn Quân ạ? Bố cháu bảo ông quen ông ." Lục Thanh Dương bế con đặt lên ghế sofa, sắc mặt trở nên nghiêm túc.

"Lý Văn Quân... cái tên quen thật." Hà Tư Hoa nheo mắt suy nghĩ.

"Là Lý Văn Quân hả? Chẳng thanh niên từng làm trợ lý bên cạnh ông mấy tháng hồi đó ?" Cố Tất Tiên nhớ .

"À đúng , nhớ , là ..." Hà Tư Hoa Lục Thanh Dương hỏi chắc chắn là lý do riêng nên truy hỏi nguyên nhân mà từ từ kể cho .

Lý Văn Quân là con trai một bạn của Cố Tất Tiên, hiện giờ chắc là đang làm việc ở Sở Công an tỉnh B. Trước đây từng làm việc bên cạnh Hà Tư Hoa một thời gian với tư cách là trợ lý.

Người quả thực năng lực xuất chúng, tâm tư khôn khéo, nhưng ông cảm thấy tâm đủ thuần khiết nên lúc đó giữ bên cạnh nữa.

Nghe con đường quan lộ của thuận buồm xuôi gió, hiện tại tuổi còn trẻ, mới 50 tuổi làm Giám đốc Sở Công an tỉnh.

"Ông ngoại, tại ông tâm tư ông thuần khiết ạ?" Phó Dục Hàn nắm bắt một điểm mấu chốt.

"Quá mức hám danh lợi. Cậu xác định rõ vị trí của , làm việc lúc nào cũng chỉ nghĩ làm để leo lên cao hơn."

Lý Văn Quân tâm tư như thì nhiều quyết sách đưa tự nhiên chỉ để làm màu cho , thực tế thì hại nhiều hơn lợi cho dân. Hà Tư Hoa ngần ngại bày tỏ sự khinh miệt đối với hành vi .

"Ông ngoại, thế còn bố ông thì ạ?" Lục Thanh Dương cũng tò mò ghé sát hỏi.

"Ba tên là Lý Bách Xuyên, còn chuyện cụ thể thì cháu hỏi ông bác cháu ." Hà Tư Hoa lắc đầu, hiệu rõ lắm.

Gia thế Cố Tất Tiên hiển hách, phất lên từ triều đại .

Nhà họ Cố gia nghiệp lớn, đến đời cha ông và đời ông thì đều nhân vật lớn trong giới chính trị, thương nghiệp và quân sự. Cha ông chính là một nhân vật lớn trong quân giới.

Nhắc đến cha Cố Tất Tiên thấy vui. Đánh lui quân địch kết thúc chiến loạn xong, bảo ông là cửa mới ?

Nghĩ đến cái vẻ mặt "hóa mày cửa mới " của những kẻ đó, Cố Tất Tiên liền thổi râu trừng mắt tự mắng:

"Một lũ khốn kiếp! Cố Tất Tiên tao mà cần cửa ? Năm đó tao thao trường, chẳng thằng nào dám solo với tao cả. Hơn nữa vị trí của tao còn to hơn cả lão già nhà tao đấy."

"Được , lão Cố, chuyện qua ông giận cái gì chứ." Hà Tư Hoa rót cho ông một cốc nước, vuốt lưng an ủi.

Lý Bách Xuyên thực là con trai của đồng đội hy sinh của cha Cố Tất Tiên, sống ở nhà họ Cố mãi cho đến khi trưởng thành mới chuyển ngoài.

Sau kết hôn với một tiểu thư nhà giàu, sinh hai con trai, nhưng mười năm Lý Bách Xuyên qua đời .

Nghe Cố Tất Tiên , Hà Tư Hoa cũng nhớ :

"À đúng . Vị Lý Bách Xuyên với vợ hình như còn thường xuyên đ.á.n.h cãi , nửa đêm lôi ông bác cháu can ngăn."

Về nguyên nhân vợ chồng cãi là vì Lý Bách Xuyên hình như ngoại tình, còn sinh một đứa con gái riêng, mà vợ ông cũng nhiều nhân tình bên ngoài.

Hai ngứa mắt với hành vi của đối phương, suốt ngày cãi khiến nhà cửa yên.

Chuyện nực là, vợ chỉ ngoại tình mà còn nhòm ngó cả Cố Tất Tiên, chạy đến khiêu khích Hà Tư Hoa một cách khó hiểu.

Hà Tư Hoa lúc đó tức giận tuyên bố với Cố Tất Tiên: "Nếu ông còn qua với Lý Bách Xuyên thì chúng ly hôn."

Nhắc đến chuyện Hà Tư Hoa thấy cạn lời: "Theo ông thấy thì cả hai đều chẳng thứ lành gì, nên ông bảo lão Cố hạn chế qua với họ."

" thứ lành gì, nhưng nhắc đến con gái riêng... Ông ngoại, ông xem trong ảnh giống tên Lý Bách Xuyên ?" Phó Dục Hàn lấy một tấm ảnh đưa cho Hà Tư Hoa.

Loading...