Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 8: Vật của gia chủ

Cập nhật lúc: 2026-04-10 15:19:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhóc con trắng trẻo mập mạp khi nhận quả cherry thì bỏ miệng. Bé nắm chặt trong tay, mở to đôi mắt long lanh quan sát xung quanh.

Phó Dục Hàn đặt con xuống chiếc ghế sofa bên cạnh , lấy yếm nhỏ đeo lên cổ cho bé để tránh nước quả dính quần áo.

Đoàn Đoàn tuy còn nhỏ nhưng thông minh, bé đây nhà nên hề quấy .

Chỗ Đoàn Đoàn ở ngay bên cạnh ông cụ Phó.

Đột nhiên đôi mắt tròn vo láo liên của Đoàn Đoàn dán chặt n.g.ự.c ông cụ Phó. Ở đó một chiếc ghim cài áo bằng vàng mang phong cách cổ điển vô cùng độc đáo.

Phó Dục Hàn chỉnh quần áo cho Đoàn Đoàn xong liền định bế con lên.

Đoàn Đoàn vẫn là trẻ con, thấy cái gì cũng thấy thú vị. Bé đang tò mò về chiếc ghim cài áo của ông cụ Phó nên giãy giụa vươn tay về phía ông.

Phó Dục Hàn nhận hành động của con, sợ ông cụ nổi giận làm con sợ nên định ngăn ngay lập tức.

Không ngờ ông cụ Phó bế lấy Đoàn Đoàn, khóe miệng dường như còn nở nụ ?

Phó Dục Hàn: "?" Có điên ? Vừa nãy còn hung dữ với trẻ con, giờ bế con làm gì? Trả ngay cho ?

Phó Dục Hàn nghĩ lên tiếng, vươn tay định bế con về: "Nhóc con về đây, ba bế nào."

Nghe thấy tiếng ba gọi nhưng nhóc con . Bàn tay mập mạp của bé đang mải mê cạy chiếc ghim cài áo .

Phó Dục Hàn tối sầm mặt mũi, đưa tay định giật Đoàn Đoàn .

Con ơi là con! Cái ghim cài áo đó là bảo vật gia truyền của nhà họ Phó, là một trong những vật tượng trưng cho phận gia chủ. Nếu con cạy hỏng đồ của lão già , lát nữa ông nhất định sẽ trút giận lên đầu hai ba con .

Ông cụ Phó thấy ánh mắt của Phó Dục Hàn liền tỏ vẻ hài lòng: "Đây cũng là con cháu nhà họ Phó, chẳng lẽ tao hại nó ?"

Vừa thấy mấy chữ "con cháu nhà họ Phó", sắc mặt cả phòng đều trầm xuống.

Phó Dục Hàn thật sự khẩy và đảo mắt một cái. Ông già đổi nhanh quá đấy, đây con cháu nhà họ Phó của ông , nó chỉ là con trai của một Phó Dục Hàn thôi.

Phó Dục Hàn tinh mắt thấy Đoàn Đoàn gây chuyện .

Rất .

Vừa nãy Đoàn Đoàn một tay cầm cherry, một tay nghịch ghim cài áo.

Có lẽ một tay thao tác tiện nên bé nhét thẳng quả cherry miệng ông cụ Phó.

Ngay khi Phó Dục Hàn định ngăn cản thì ông cụ Phó ăn quả cherry đó. Ông còn chủ động tháo chiếc ghim cài áo xuống đưa cho Đoàn Đoàn chơi.

Ai cũng nghĩ ông cụ Phó sẽ tức giận, ngờ ông sờ mặt thằng bé lớn:

"Thằng bé khá lắm, hổ là giống của nhà họ Phó. Còn nhỏ mà hiểu đạo lý dũng cảm giành lấy thứ ."

Nói xong ông đổi giọng, lạnh lùng tiếp: "Còn một các sống bao nhiêu năm mà vẫn cứ mang cái dáng vẻ ăn chơi trác táng cầu tiến bộ!"

Phó Dục Hàn gõ nhẹ ngón tay, trong lòng âm thầm khinh bỉ ông cụ Phó. Rõ ràng là tính tình trẻ con cứ thích đạo lý cao siêu, thực chất là mặt dày dùng đứa trẻ để oai.

"A! A a! Khanh khách..." Chiếm đồ chơi, nhóc con toét cái miệng nhỏ đỏ hồng khanh khách.

Ngay khi Đoàn Đoàn định bỏ thứ đó miệng, Phó Dục Hàn vội vàng quát lớn: "Phó Đoàn Đoàn!"

Sau đó lập tức bế Đoàn Đoàn về, xòe tay mặt con: "Trả ghim cài áo ."

Đoàn Đoàn vốn dĩ cũng chỉ thấy lạ lẫm, chơi một lúc chán nên ném thẳng ghim cài áo tay ba.

Phó Dục Hàn đưa ghim cài áo trả cho ông cụ Phó.

Ông cụ Phó lắc đầu, ghim cài áo coi như quà gặp mặt cho đứa bé và bảo Phó Dục Hàn giữ hộ.

Phó Dục Hàn chẳng thèm lấy cái thứ , vội vàng ném trả để tránh ánh mắt của đám như nuốt chửng Đoàn Đoàn.

Tuy nhiên thấy khinh thường chiếc ghim cài áo như càng cho rằng Phó Dục Hàn đang khiêu khích bọn họ: Thứ các là thứ chẳng thèm lấy.

Trong chốc lát, mức độ thù hận của đối với hai cha con Phó Dục Hàn tăng lên.

Còn về phần Phó Đoàn Đoàn, bắt đầu đề phòng, ai trở thành Phó Dục Hàn thứ hai ?

Không ai Đoàn Đoàn là con ruột của Phó Dục Hàn. Họ đều tưởng là sản phẩm của thụ tinh ống nghiệm hoặc kỹ thuật khác, bởi vì tuyến thể của hỏng nên khả năng sinh sản trực tiếp.

Trước đây ông cụ Phó và Phó Hải Đạo đều sắp xếp cho Phó Dục Hàn xem mắt. Đối tượng đa phần là những ly hôn con, trong đó cả A, B và O.

Vốn dĩ vì chuyện thừa kế nhà họ Phó và thái độ nhắm mắt làm ngơ của ông cụ Phó cái c.h.ế.t của , Phó Dục Hàn gây gổ căng thẳng với gia đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-8-vat-cua-gia-chu.html.]

Thêm đó là những chuyện xem mắt phiền phức nên gần một năm nay từng về nhà cũ.

đây cũng là đầu tiên Đoàn Đoàn đến nơi .

Hơn nữa Phó Đoàn Đoàn còn con sinh trong giá thú. Lần đầu tiên đến ông cụ Phó công nhận cao như , làm vui vẻ cho ?

Quan trọng nhất là ghim cài áo của gia chủ nhà họ Phó thể đưa cho một đứa trẻ con?

Vốn dĩ con cái của ông cụ Phó tranh chấp lợi ích, huống chi đám cháu chắt cũng đấu đá tranh giành ngầm.

Những mặt đều mang tâm tư riêng, đại sảnh vốn đang yên tĩnh bỗng chốc vang lên tiếng bàn tán.

Người nổ phát s.ú.n.g đầu tiên là Phó Thanh Dĩnh - con gái cả của ông cụ Phó. Bà năm nay 42 tuổi, tính cách xưa nay luôn mạnh mẽ quyết đoán.

"Thưa cha, chiếc ghim cài áo là một trong những vật tượng trưng của gia chủ, là bảo vật gia truyền. Sao thể đưa cho một đứa trẻ lai lịch bất minh chứ!"

là một Omega, tìm một chồng ở rể phận bối cảnh gì.

Theo lẽ thường ông cụ Phó tuyệt đối thể đồng ý. Trong mắt phong kiến như ông, Omega là nguồn tài nguyên liên hôn cực kỳ quan trọng.

rể 20 năm từng là thủ khoa khối Tự nhiên của một tỉnh lớn về thi cử, là "hàn môn quý tử" thực thụ.

Ông cụ Phó vốn định mời thầy bói về phán bát tự của họ hợp để khuyên con gái bỏ cuộc.

Không ngờ thầy phán trai nghèo trời phù hộ, là mệnh đại phú đại quý.

Phúc vận của ông thể phù hộ cho nhà họ Phó thịnh vượng suy tàn trong 20 năm tới. Vì lời của Phó Thanh Dĩnh thường ông cụ Phó lọt tai vài phần.

lên tiếng, Phó lão đại cũng cam chịu lạc hậu liền hùa theo ngay: " thưa cha, em cả lý. Thứ cho Phó Dục Hàn giữ còn hợp, huống chi là đứa con trai lai lịch bất minh của nó?"

...

Đủ loại âm thanh phản đối vang lên.

Ông cụ Phó nhắm mắt dưỡng thần, mặc kệ những mạnh ai nấy .

Ông sắp tám mươi tuổi , khuôn mặt tang thương đầy nếp nhăn, hai bên tóc mai bạc trắng, vẻ hăng hái thời trẻ sớm sương gió mài mòn.

Đợi gần xong, ông mới từ từ mở đôi mắt đục ngầu nhưng vẫn sắc bén , trầm giọng hỏi quản gia : "Mấy giờ ?"

"Thưa ông, bốn giờ rưỡi chiều, nhà bếp chuẩn xong bữa tối ạ."

Ông cụ Phó gật đầu, xua tay với ông : "Dặn dò xuống chuẩn dùng bữa ."

Nói xong ông nhấp một ngụm mới trả lời vấn đề của đám : "Nói suông vô ích, tất cả dựa bản lĩnh mà lấy, chuyện cần nhắc nữa."

Lời thốt , đám nãy còn ồn ào bỗng chốc im bặt dám ho he tiếng nào.

Đặc biệt là sắc mặt Phó Hướng Tùng tối sầm ngay lập tức.

Phó Dục Hàn mỉa mai một tiếng. Mấy thứ cũng như , dựa năng lực của thì chỉ cần , nhà họ Phó chắc chắn sẽ là của .

Chỉ điều vẫn tiếp quản cái mớ hỗn độn thối nát đến cực điểm của nhà họ Phó .

...

Sau bữa tối, Phó Dục Hàn định bế con ngay. Tuy nhiên lúc khỏi cửa phòng thì dượng cả gọi . Người dượng chính là vị thủ khoa năm xưa - Mục Nguyên Tu, hiện tại là bác sĩ chuyên gia vô cùng nổi tiếng trong nước.

Tuy nhiên Phó Dục Hàn cho rằng chuyện gì cần giao lưu với ông .

Mục Nguyên Tu giả vờ vỗ vai , nhanh tay nhét một thứ túi . Làm xong tất cả, Mục Nguyên Tu lặng lẽ một cái xa.

Phó Dục Hàn ngước mắt bóng lưng đang rời , thò tay túi cảm nhận thử, là một chiếc USB.

Phó Dục Hàn lộ vẻ mặt trầm tư suy nghĩ...

Mọi giải tán gần hết, trong thư phòng.

Ông cụ Phó đang cầm bút luyện chữ, quản gia bên cạnh mài mực cho ông.

"Xoẹt..." Mực quá đậm, một nét chấm trong chữ "Thịnh" trông thiếu hài hòa.

Ông cụ Phó lắc đầu gác bút lông xuống, tự thở dài : "Haizz! 20 năm , quả nhiên thiên ý khó trái! Nhà họ Phó nảy sinh dấu hiệu lụi bại ."

"Ông chủ cần lo lắng quá, trời phù hộ vẫn còn đó. Nay thêm phú quý mới sinh , vận khí của nhà họ Phó nhất định sẽ ngày càng hơn."

"Mong là ."

Ông cụ Phó đến cửa sổ, ngước bầu trời. Người thực sự trời phù hộ thật là một khác!

Loading...