"Em đưa về."
Lục Thanh Dương day day ấn đường đau nhức, hôm nay rõ ràng là một ngày vui vẻ, nhưng hình như làm hỏng chuyện .
"Không cần , ngày mai cứ với ba là việc gấp ." Phó Dục Hàn cầm lấy chìa khóa xe của , thẳng xuống lầu.
Thấy Phó Dục Hàn rời , Lục Thanh Dương vội vàng đuổi theo. Hắn ôm chầm lấy và con, dùng giọng khàn đặc chua xót cầu xin:
"Anh Phó xin , cầu xin đừng . Anh đợi em một chút, sự việc sẽ sớm kết thúc thôi, đến lúc đó em sẽ hết với ?"
"Cậu và đều những việc làm, hiểu thì tạm thời bình tĩnh ." Phó Dục Hàn vùng khỏi tay , giọng bình thản từng thấy.
Nói xong, Phó Dục Hàn xoay bỏ mà hề ngoảnh .
Đi đến cổng lớn, chợt nhớ cửa khóa, tức quá hóa .
Nhìn thấy cửa lớn, Đoàn Đoàn ba đưa nên túm chặt lấy áo n.g.ự.c Phó Dục Hàn, la lên: "Ba ơi? Thỏ?"
Nhìn dáng vẻ nhỏ bé của con, cơn giận của Phó Dục Hàn tan biến trong nháy mắt. Anh xoa đầu con: "Giờ mà còn nhớ cái mũ thỏ con , thôi chúng , đuổi ba Lục của con sang phòng bên cạnh ngủ."
Thế là Phó Dục Hàn bế Đoàn Đoàn trở .
Trước khi đẩy cửa, Phó Dục Hàn do dự mãi . Mãi đến khi Đoàn Đoàn bắt đầu giục, mới mặc kệ tất cả mà đẩy mạnh cửa .
Bước phòng thấy Lục Thanh Dương , Phó Dục Hàn thở phào nhẹ nhõm.
May mà ở trong, nếu cũng chẳng đối mặt thế nào.
Phó Dục Hàn đặt Đoàn Đoàn lên giường, lấy một con thỏ bông cho bé ôm: "Mũ còn phơi khô , cầm tạm thỏ bông của con ."
Con thú bông chính là con thỏ Nhan Uyển Bạch tự tay khâu cho bé. Bé cũng thích lắm, cầm là há cái miệng nhỏ gặm ngay.
Phó Dục Hàn dùng một tay bóp nhẹ hai má Đoàn Đoàn, cho bé gặm: "Phó Đoàn Đoàn, con gặm nữa ? Toàn là nước miếng của con thôi, ba giặt thỏ cho con đấy."
Con thỏ Lục Thanh Dương mới giặt sạch mấy hôm , giờ để bé gặm, nước miếng dính sẽ sinh nhiều vi khuẩn.
Đoàn Đoàn bóp má mở to đôi mắt mờ mịt hiểu chuyện gì: "A? Ba Lục?"
"Thôi , ba Lục của con giờ rảnh giặt cho con , đưa thỏ cho ba nào." Phó Dục Hàn lay chuyển, vươn tay lấy con thỏ.
Thấy thỏ lấy mất, Đoàn Đoàn vươn tay đòi .
Phó Dục Hàn để con thỏ lên bồn rửa tay trong phòng tắm, lúc thì thấy con trai mếu máo.
Phó Dục Hàn vội vàng lấy một con khủng long nhỏ tới. Đây cũng là món đồ chơi Đoàn Đoàn thích thường ngày, nhưng hôm nay bé chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Nửa tiếng , lúc Phó Dục Hàn bế con bỏ , Lục Thanh Dương kiềm chế bản đuổi theo mà xoay phòng huấn luyện trong nhà.
Hắn cần làm chút gì đó để phát tiết, như mới thể đè nén những nhân tố bất trong cơ thể.
Thế là đeo găng tay , đ.ấ.m từng cú thật mạnh bao cát.
Chưa đ.á.n.h mấy phút, tiếng trẻ con loáng thoáng truyền tới tai .
Lục Thanh Dương dừng động tác, cẩn thận lắng . Sau khi xác định đúng là tiếng của Đoàn Đoàn, ném găng tay chạy vội ngoài.
Trong phòng, Phó Dục Hàn đang nhẹ nhàng vỗ lưng Đoàn Đoàn, nhỏ giọng dỗ dành.
"Được , nữa nào, mai ba mua cho con hai cái nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-77-tu-minh-ve-nha.html.]
"Bé ngoan lời, mai ba giặt sạch thỏ bông đưa cho con ?"
...
Phó Dục Hàn dỗ dành hồi lâu nhưng Đoàn Đoàn vẫn nín, tiếng ngược càng lúc càng to hơn.
Anh nổi nóng, tinh thần suy sụp hét lên một tiếng: "Phó Thính Linh, đừng nữa!"
Lục Thanh Dương bước thì thấy câu , vội vàng tới hỏi: "Sao ?"
Phó Dục Hàn trả lời câu hỏi của mà chỉ Đoàn Đoàn đang sấp lóc giường, hiệu bảo xem con, còn thì xuống sô pha.
Lục Thanh Dương tình trạng của hai cũng chẳng còn tâm trí mà nghĩ chuyện .
Hắn bế Đoàn Đoàn lên, khuôn mặt đến đỏ bừng , tim thắt đau đớn.
Lục Thanh Dương giải phóng một chút tin tức tố trấn an: "Bé ngoan , sợ sợ, ba và ba Lục đều ở đây ."
Nghe tiếng xé gan xé phổi của con, Phó Dục Hàn cũng đau lòng thôi, gục xuống lưng ghế sô pha lén con một cái.
Thấy con từ từ nín mới yên tâm, đó dậy định ngoài.
Lục Thanh Dương thấy liền giữ : "Anh Phó, ?"
"Không gì, ở đây trông con ." Phó Dục Hàn rời khỏi phòng.
Lúc Phó Dục Hàn xuống phòng khách, ba Lục cũng vặn bước khỏi phòng. Họ thấy tiếng trẻ con , vốn định lên lầu xem tình hình thế nào.
Kết quả thấy Phó Dục Hàn xuống một , họ khó hiểu hỏi han.
Phó Dục Hàn áy náy việc gấp , họ quan tâm vài câu mở cổng lớn cho .
Lục Thanh Dương đang dỗ con thì thấy xe của Phó Dục Hàn lái , vội vàng bế con chạy xuống lầu.
Đợi đến khi chạy tới cổng lớn thì ngay cả khói xe cũng chẳng còn thấy nữa.
"Ba, ba ba?" Đoàn Đoàn trong lòng cũng sai , lúc im lặng bắt đầu đòi tìm ba.
Lục Thanh Dương nhớ tình huống , đoán rằng lẽ Phó Dục Hàn dỗ lâu mà Đoàn Đoàn chịu nín.
Thế là bế con về phòng khách, đặt lên ghế sô pha chuẩn dạy dỗ:
"Phó Thính Linh, ba Lục chuyện đàng hoàng với con. Bình thường con làm sai chuyện gì, chỉ cần con một cái là ba con hết giận. ba chăm con dễ dàng, con thể vì ba dễ tính mà bắt nạt ba, ?"
Nghe giọng điệu nghiêm khắc của Lục Thanh Dương, Đoàn Đoàn đỏ hoe mắt nấc lên từng cơn, cũng dám nữa.
Ba Lục thấy cháu như cũng xót ruột nhưng họ bước tới can thiệp.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt Phó Dục Hàn, Lục Thanh Dương mềm lòng thở dài, hạ giọng đầy áy náy:
"Thôi bỏ , xin bé con, ba con giận chủ yếu là vì ba Lục chứ liên quan đến con. Hôm nay tâm trạng ba Lục nên hung dữ với con, ba Lục xin con."
Hắn dang tay ôm Đoàn Đoàn lòng, Đoàn Đoàn cảm nhận tin tức tố của cũng ôm lấy cổ .
Ba Lục lúc mới tới hỏi xem chuyện gì.
"Không gì ạ, ba nghỉ , con đưa bé con ngủ đây."
Hai mở miệng định hỏi tiếp nhưng thấy sắc mặt Lục Thanh Dương nên cũng thôi.
Cuối cùng họ chỉ quan tâm vài câu để Lục Thanh Dương bế Đoàn Đoàn về phòng.