Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 72: Tranh cãi nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:00:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bác trai bác gái, đây là quà tặng hai bác, còn của Lục tổng nữa..." Phó Dục Hàn chuẩn quà cho từng .

" đúng đúng, còn quà nữa chứ." Hà Phong Nguyệt vỗ trán, bà phấn khích quá nên suýt quên mất nhà họ Lục cũng chuẩn quà cho Phó Dục Hàn và Đoàn Đoàn.

Khi Phó Dục Hàn và Lục Thanh Dương thấy chiếc vòng cổ to bản , cả hai đều ngẩn .

Lục Thanh Dương nhớ món đồ đều cất trong két sắt của gia đình.

Có một cần tham gia bữa tiệc quan trọng, mới lấy từ trong két . Lúc đó Hà Phong Nguyệt cần ngoài một lát, bà để vòng cổ trong phòng ngủ và còn bắt ở trong đó canh chừng.

Lục Thanh Dương thứ lẽ là món trang sức quý giá nhất của , ngờ bây giờ bà lấy .

Phó Dục Hàn dù hiểu về trang sức cũng sự quý giá của thứ , lẽ tự nhiên là từ chối.

"Bác gái, ý của bác cháu xin nhận, nhưng món đồ quý giá quá, thứ cho cháu thể nhận ."

Hà Phong Nguyệt lắc đầu: "Có quý giá đến mấy cũng chỉ là một món trang sức thôi, Tiểu Hàn cháu cứ nhận . Trước đây bác trai bác gái làm chuyện , chúng xin cháu, mong cháu thể tha thứ."

"Bác gái cần xin ạ, bác làm gì sai." Phó Dục Hàn vội vàng xua tay, đây ba Lục Thanh Dương vốn làm điều gì với cả.

Anh và Lục Thanh Dương tốn nhiều thời gian như mới đến với , âu cũng là do hai cứ lo sợ , tin tưởng tình cảm của đối phương mà thôi.

Nghĩ đoạn, Phó Dục Hàn đưa tay lưng Lục Thanh Dương kéo áo , hiệu gì đó để Hà Phong Nguyệt thu vòng cổ.

Lục Thanh Dương cảm nhận động tác lưng, Phó Dục Hàn thể đang khó xử. Hắn giả vờ cúi xuống trêu Đoàn Đoàn, thực là ghé tai thì thầm khuyên nhủ:

"Mẹ, mới về nhà đầu, đừng làm long trọng quá, làm tự nhiên. Với tặng cái , đến lúc kết hôn thì tặng cái gì?"

Hà Phong Nguyệt nghĩ cũng , nếu làm Phó Dục Hàn thoải mái thì hỏng việc.

bà nghĩ , tặng lúc nào mà chẳng là tặng, kết hôn thì bà tự nhiên sẽ thứ khác để cho.

Hơn nữa bà cảm thấy là phụ thì nên thái độ hơn, thế là bà đưa một ý kiến hơn.

"Tiểu Hàn , chiếc vòng cổ là bác gái thật lòng tặng cho cháu. Hay là thế , bác giữ hộ cháu , cứ để trong két sắt ở nhà. Lát nữa bác đưa chìa khóa cho cháu, cả vân tay, nhận diện khuôn mặt mật khẩu gì đó đều cài hết cho cháu, cháu thấy thế ?"

", còn của bác nữa. Bác gì để tặng, nên tặng ít cổ phần Lục thị cho cháu và bé con nhé!" Lục Khải Vân cũng lấy thư chuyển nhượng cổ phần của .

"Cháu cảm ơn bác trai bác gái nhiều ạ." Lời đến nước , Phó Dục Hàn nếu còn nhận thì thích hợp nữa.

Anh hiểu ý của hai nên cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà nhà họ Lục vẻ đều ủng hộ bọn họ.

Hôm nay họ đến nhà họ Lục định sẽ ở hai ngày, nên mang theo hành lý về.

"Ba , hai trông cháu nhé, con và Phó lên lầu cất đồ đây." Lục Thanh Dương xách hành lý, với một tiếng dẫn Phó Dục Hàn lên lầu.

"Cục cưng, con ở đây với ông bà nội nhé." Phó Dục Hàn qua kéo nhẹ vạt áo Đoàn Đoàn, còn thuận tay tháo mũ của bé xuống.

Đoàn Đoàn lúc cũng hết giận, đang trong lòng Hà Phong Nguyệt chơi đồ chơi mới. Thấy mũ của tay Phó Dục Hàn, bé ngơ ngác kêu một tiếng "A".

Phó Dục Hàn thấy bé cứ chằm chằm cái mũ liền trả : "Cho con ôm đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-72-tranh-cai-nho.html.]

Đoàn Đoàn thấy mũ thỏ nhỏ của , vội vàng chộp lấy ôm lòng.

Trên lầu, phòng ngủ của Lục Thanh Dương.

Lục Thanh Dương lấy quần áo cất tủ. Phó Dục Hàn quan sát nơi một chút, thấy gì khác biệt so với đến nên kỹ nữa.

Thấy Lục Thanh Dương đang lúi húi lấy đồ chơi của Đoàn Đoàn , tới kéo áo nọ:

"Thanh Dương, với chuyện . Quà của ba đắt đỏ quá, đến lúc đó nếu chia tay, sẽ trả hết cho ."

Tay đang dọn đồ của Lục Thanh Dương khựng , mày nhíu chặt, đáy mắt tối tăm khó đoán.

Lục Thanh Dương câu ý gì, là đang báo một ngày nào đó vẫn sẽ chia xa ?

Nghĩ đến đây, sắc mặt Lục Thanh Dương lập tức sa sầm, chằm chằm : "Tại chia tay?"

Phó Dục Hàn sửng sốt, tưởng hiểu lầm ý nên vội giải thích: "Tôi chỉ giả thiết thôi, ý là chia tay."

Lục Thanh Dương hiểu tại đặt giả thiết . Đã "giả thiết", chứng tỏ Phó Dục Hàn chắc chắn từng nghĩ đến chuyện chia tay.

" chúng sẽ chia tay mà đúng ? Anh cần đặt giả thiết kiểu đó, là em làm đủ nên tìm đường lui cho ?"

Phó Dục Hàn sốc khi Lục Thanh Dương đưa kết luận như .

Thế là lắc đầu, áy náy : "Xin , trong lúc vui vẻ thế lời mất hứng. hiểu lầm ý , hề nghĩ đến đường lui gì đó như ."

"Anh nghĩ đến chuyện chia tay đúng ? Anh chia tay xong sẽ thế nào, là vì chia tay xong phủi sạch quan hệ, nên mới trả những thứ ."

"Tôi nghĩ sâu xa như ."

Tư duy của Lục Thanh Dương rơi thế giới riêng của , lời Phó Dục Hàn , im lặng đáp.

Phó Dục Hàn cho rằng yêu đương chia tay là chuyện thuận theo tự nhiên thôi. Anh nghĩ đến chuyện chia tay cũng đơn giản như việc khi ăn cơm thỉnh thoảng nghĩ đến chuyện nghẹn, lôi nhiều vấn đề như .

thể tiếp tục đào sâu chuyện nữa, nếu lát nữa e là hai sẽ cãi to. Vì thế chủ động xuống nước, kéo xuống bên giường.

"Thanh Dương, ." Phó Dục Hàn xoay đầu Lục Thanh Dương đối diện với mới tiếp,

"Xin , nên nghĩ như , nhưng thật sự nghĩ sâu xa thế , hơn nữa chúng sẽ mãi ở bên mà. Hay là lòng tin chúng nên mới lấn cấn chuyện ?"

Nghe Lục Thanh Dương mới hồn, đỏ hoe mắt ôm chầm lấy lòng.

Thực cũng ghét bản , một khi rơi lối mòn tư duy thì luôn cố chấp bám một điểm nhỏ nhặt, đến cuối cùng làm tổn thương tình cảm của cả hai.

"Xin vợ, nên lạnh mặt với , em chỉ là sợ mất thôi." Lục Thanh Dương vùi mặt hõm cổ Phó Dục Hàn, giọng điệu như sắp mếu máo.

Phó Dục Hàn thở dài, nhẹ nhàng vỗ lưng Lục Thanh Dương, im lặng an ủi.

Phó Dục Hàn lẽ do làm đủ, thể đối xử với Lục Thanh Dương giống như cách yêu , nên Lục Thanh Dương mới niềm tin tình cảm .

"Xin ." Phó Dục Hàn cũng một lời xin , quyết định sẽ làm nhiều hơn chút nữa, để Lục Thanh Dương cũng thể cảm nhận tâm ý của .

Loading...