Cơn đau thấu tim truyền đến từ cổ khiến ý thức của lập tức tỉnh táo .
"Đau... Thanh Dương..." Tay Phó Dục Hàn dùng sức giãy giụa. Cổ tay trắng nõn sạch sẽ siết hằn lên những vệt đỏ, kỹ khuôn mặt đầm đìa nước mắt.
Mùi rượu mơ hòa quyện cùng hương trúc xanh thanh đạm xộc thẳng mũi .
Cơ thể đang phát sốt càng lúc càng nóng bỏng khiến cảm giác đau đớn tạm thời tê liệt, ý thức của cũng dần trở nên mơ hồ.
Ngoài cửa phòng, Thủy Nguyệt định gõ cửa thì thấy động tĩnh bên trong, cô đỏ mặt bế Đoàn Đoàn xuống lầu.
Đoàn Đoàn cánh cửa phòng ngày một xa, tay nhỏ chỉ về phía phòng ngủ: "Ba ba? Ba ba?"
Thủy Nguyệt nhẹ nhàng vỗ vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của bé, lắc đầu : "Bảo bối , các ba của con đang bận, dì đưa con ngắm hoa nhé!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé trở nên nghiêm túc, cao giọng sữa non nớt gọi: "Ba ba!"
Lúc hai ba mà bé đang nhớ thương đang ở trong phòng "thảo luận nhân sinh".
Căn phòng kéo rèm cửa nên tối sầm .
Không qua bao lâu, trong cơn mê loạn điên đảo, Lục Thanh Dương khôi phục chút lý trí. Tuy nhiên lúc kỳ mẫn cảm vẫn đang khống chế não bộ.
Thế là cố tình giở trò xa dụ dỗ: "Bảo bối nên gọi là gì?"
"Ông xã..."
...
Không qua bao lâu, lớp sương mù bao phủ ý thức từ từ tan , Phó Dục Hàn chậm rãi mở mắt .
Cơ thể mệt mỏi rã rời, Phó Dục Hàn theo bản năng nhắm mắt định ngủ tiếp. Kết quả eo đàn ông phía ôm chặt lấy, Phó Dục Hàn lập tức tỉnh táo .
Anh sực tỉnh, định vùng dậy dậy.
"Ưm ——"
Cơ thể như xé thành hàng chục mảnh, đau nhức chịu nổi.
Nhiệt độ ở tuyến thể còn tan hết thì đợt sóng nhiệt mới ập tới.
Mấy ngày nay Phó Dục Hàn phân biệt ngày và đêm, cũng đút cho bao nhiêu t.h.u.ố.c dinh dưỡng.
Cuối cùng đến ngày thứ năm, tuyến thể của Phó Dục Hàn còn phát nhiệt nữa, từ từ tỉnh táo .
Ánh nắng len lỏi qua khe hở rèm cửa kéo kín, hắt lên chiếc giường lớn màu đen.
Phó Dục Hàn nhấc cánh tay đau nhức lên dụi mắt. Anh quanh, phát hiện trong phòng chỉ một , khắp nơi đều nồng nặc mùi rượu mơ hòa quyện với mùi trúc xanh lên men.
Anh cố gắng rời giường nhưng cơ thể đau như rã , dùng chút sức lực nào.
Mặt Phó Dục Hàn lập tức đỏ bừng và nóng ran. Anh vô thức c.ắ.n chặt đôi môi đỏ như sắp rỉ máu, vùi đầu trong chăn dám động đậy nữa.
Lúc Phó Dục Hàn cảm thấy cửa đẩy . Rất nhanh đó cảm nhận chăn của lật lên. Anh vốn định giả vờ ngủ, kết quả bế bổng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-67-ban-nang.html.]
"Vợ tỉnh ?"
Lục Thanh Dương giúp vén những sợi tóc lòa xòa trán. Nhìn những vết đỏ chi chít khắp , yết hầu khẽ chuyển động ở nơi ai thấy, đôi mắt thâm trầm dấy lên những cơn sóng ngầm.
Phó Dục Hàn dùng giọng khản đặc đau rát bảo đưa tắm.
Lục Thanh Dương rót cho một cốc nước, đó mới bế phòng tắm như bế một con búp bê vải rách nát.
"Tôi tự tắm là , ngoài ." Phó Dục Hàn đẩy cánh tay Lục Thanh Dương, hiệu cho buông .
Lục Thanh Dương cúi đầu ghé sát trong lòng. Phó Dục Hàn theo bản năng rụt , nhưng Lục Thanh Dương vươn một tay bóp lấy cằm hung hăng hôn xuống.
Đợi đến khi lưỡi Phó Dục Hàn tê dại đến mức mất cảm giác, Lục Thanh Dương mới buông .
"Vợ ngoan lời nào, cơ thể em vẫn khỏe hẳn đúng ?" Lời tuy là câu hỏi nhưng ngữ khí cho phép từ chối.
Phó Dục Hàn ngẩng đầu lên, chỉ thấy đôi mắt đàn ông đỏ ngầu và lộ vẻ hung ác chằm chằm . Tim thót , cơ thể theo bản năng run lên một cái.
"Lục Thanh Dương, ... Ưm..."
Anh định chuyện thì Lục Thanh Dương bịt chặt miệng . Mùi rượu mơ đặc trưng của bao phủ lấy , khiến kìm mà rùng .
Chỉ thấy nọ bật , trong mắt là sự bệnh hoạn và điên cuồng mà Phó Dục Hàn từng thấy bao giờ.
Đợi đủ , Lục Thanh Dương mới mấp máy đôi môi mỏng lạnh lùng: "Vợ ngoan, quên nên gọi là gì ."
Nói , Lục Thanh Dương mặc kệ phản ứng của mà bế trở phòng ngủ.
"Khoan ! Lục... Lục Thanh Dương... Thả xuống ."
"Vẫn nên gọi là gì ?" Lục Thanh Dương đặt xuống giường, c.ắ.n vài cái lên đôi môi đang sưng đỏ.
...
Lần là đ.á.n.h dấu , Phó Dục Hàn ngất nhưng còn ý thức tự chủ nữa, cơ thể vẫn đau đớn.
Một thời gian khi đ.á.n.h dấu, con quỷ tin tức tố chi phối, Enigma và Alpha sẽ ý thức tự chủ. Tất cả hành vi cử chỉ đều chỉ đang tuân theo bản năng sinh học.
Lúc khi Enigma đ.á.n.h dấu , chỉ vùi đầu lòng Enigma của , thút thít : "Ông xã... đau..."
Rõ ràng là Enigma cố ý giở trò xa chọc cho , cuối cùng giả nhân giả nghĩa an ủi: "Bảo bối nín , ông xã ở đây , sợ sợ."
"Ông xã, em con..."
Alpha tin tức tố kiểm soát đang tuân theo bản năng tự nhiên. Anh con và cứ ngỡ đứa bé là do chính mang nặng đẻ đau.
Giờ thấy con , chỉ cảm thấy thật thất trách vì trông con cẩn thận, liệu ông xã trách mắng .
"Bảo bối ngoan, bây giờ ông xã đón con về." Nói Lục Thanh Dương định dậy ngoài nhưng Phó Dục Hàn kéo : "Đừng ."
"Nghe lời nào, em ở yên đây một lát." Lục Thanh Dương dỗ dành một lúc, Phó Dục Hàn cuối cùng cũng chịu buông .
Đợi Lục Thanh Dương khỏi cửa, Phó Dục Hàn vùi trong chăn, run rẩy phát tiếng nức nở như tiếng động vật nhỏ đang rên rỉ.
Hu hu hu... Ông xã cần nữa .