Sáng hôm .
Phó Dục Hàn và Đoàn Đoàn vẫn còn đang ngủ thì Lục Thanh Dương dậy sớm làm bữa sáng. Sau khi làm xong bữa sáng, thấy hai vẫn tỉnh, Lục Thanh Dương bèn phòng em bé.
"Khăn ướt, khăn giấy, tã bỉm mang theo." Lục Thanh Dương bỏ đồ túi, "Quần mang hai cái, áo cần một cái..."
Tối qua lúc ăn cơm, hỏi Phó Dục Hàn sáng nay rảnh , ba chủ động đến thăm họ. Phó Dục Hàn hẹn với bạn khu vui chơi trẻ em.
Hắn nài nỉ Phó Dục Hàn cho cùng, kết quả từ chối thương tiếc.
Hắn vẫn nhớ nguyên văn lời vợ lúc đó: Người là Omega con nhỏ, là Alpha tin tức tố, theo tiện.
Hắn vợ bạn bè là chuyện bình thường, đột nhiên đòi theo cũng nên nhắc nữa.
Thế là dậy sớm, thu dọn đồ đạc ngoài cho vợ con. Hắn định hôm nay sẽ theo từ xa, gần, chỉ giúp xách túi là .
Trẻ con còn nhỏ tuổi, ngoài cần mang theo ít đồ dùng cần thiết. Mười mấy phút , túi đồ và bé căng phồng lên, xem là thu dọn cũng hòm hòm .
Hắn nhấc lên ướm thử, nặng lắm, lớn bình thường xách chắc chắn thành vấn đề. bế trẻ con vốn dĩ dễ mỏi tay, giờ thêm cái túi thì càng tốn sức hơn.
Vừa lát nữa với vợ, sẽ cớ để theo từ xa. Lục Thanh Dương thầm khen ngợi sự thông minh của .
Cất đồ xong, sang phòng ngủ bên cạnh. Lúc bước thì Đoàn Đoàn dậy từ lâu, đang chiếc cũi nhỏ của chơi đồ chơi.
Thấy đến, bé gọi một tiếng "Ba Nục" vội vàng chìa tay đòi bế.
Lục Thanh Dương bế bé lên, lúc Phó Dục Hàn cũng từ từ tỉnh giấc.
Dạo làm nhiều, ngày nào cũng ngủ cùng con. Đêm đến con thỉnh thoảng tỉnh giấc quấy nên chất lượng giấc ngủ của cũng lắm.
Đêm qua con cũng , Lục Thanh Dương dậy bế dỗ dành, còn giải phóng một chút tin tức tố xoa dịu nên con nhanh chóng nín ngay.
Anh cũng ngủ ngon, chỉ là Lục Thanh Dương chắc ngủ ngon giấc nhỉ? Vậy mà còn dậy sớm thế.
Anh đàn ông đang bế con tới, ngờ trông vẻ tinh thần cực kỳ ?
Lục Thanh Dương suy nghĩ của , thật hôm qua phấn khích đến tận ba giờ sáng mới ngủ , đến bây giờ trong lòng vẫn bình tĩnh .
"Em bế con rửa mặt, Phó cũng rửa mặt nhé."
Hôm qua Lục Thanh Dương suy nghĩ kỹ , tuy gọi "vợ ơi", "cục cưng " nhưng vẫn tỏ tình chính thức, cứ gọi vợ mãi cũng thích hợp lắm.
Gọi A Hàn thì ngượng, vẫn là gọi " Phó" thiết hơn.
Phó Dục Hàn ngạc nhiên một cái. Đợi đến khi rửa mặt xong, thấy bàn điểm tâm kiểu Quảng Đông đầy ắp thì càng ngạc nhiên hơn.
"Là mua tự làm thế? Ngon đấy." Phó Dục Hàn cầm một chiếc tiểu long bao lên nếm thử, mùi vị cũng tệ.
"Là sáng nay em dậy gói đấy, Phó thấy ngon là . Cục cưng, ba Lục đút con ăn cơm nhé." Lục Thanh Dương múc một bát cháo nhỏ ninh nhừ, bế Đoàn Đoàn lên đút cho bé.
Phó Dục Hàn bật : "Cậu ăn no hãy đút cho nó, dạo nó ăn thành heo con ."
"Không , cứ cho cục cưng nhà ăn no ."
Gò má Phó Dục Hàn kìm mà đỏ lên, trừng mắt lườm một cái, tên trong miệng lời ngon tiếng ngọt.
thừa nhận rằng, Lục Thanh Dương chắc chắn là một đàn ông thể làm vai trò cha và chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-59-bat-thuong.html.]
Sau bữa cơm, sự kiên trì của Lục Thanh Dương, vẫn theo Phó Dục Hàn đến Hải Lạc.
Phó Dục Hàn vốn dĩ sẽ thực sự ở lâu với Nhan Uyển Bạch, chỉ định truyền tin xong thì ai về nhà nấy.
Đã Lục Thanh Dương cứ khăng khăng đòi theo, thì cứ để dẫn Đoàn Đoàn chơi, còn gặp riêng Nhan Uyển Bạch là .
Đến khu vui chơi trẻ em Hải Lạc, bảo Lục Thanh Dương đưa Đoàn Đoàn cưỡi ngựa gỗ , còn lấy cớ vệ sinh để rời .
Trên đường , nhắn cho Nhan Uyển Bạch một tin, hiệu đến sân thượng gần nhà vệ sinh.
Nhan Uyển Bạch nhận tin nhắn, nhanh bế con lên.
Trước khi đến, Phó Dục Hàn quan sát xung quanh ai. Vì khi thấy Nhan Uyển Bạch đến, trực tiếp tới đón.
Hai chào hỏi đơn giản trao đổi quà tặng cho con của đối phương.
"A Hàn, đây là tài liệu trộm từ phòng nghiên cứu tổng hợp . Bọn họ chắc chắn tiến hành thí nghiệm thế tuyến thể nhưng ngoại lệ đều thất bại cả. Tài liệu ở bên trong, một chỗ ghi chú , là hiểu thôi."
Phó Dục Hàn nhận lấy tài liệu, vỗ vai : "Cậu vất vả , sắp tới định để rời khỏi Nghĩa Hòa. Bởi vì bên điều tra đến đây , còn ở đó e là sẽ gặp nguy hiểm."
Hiện tại những tài liệu Nhan Uyển Bạch tiếp xúc đều quan trọng lắm, đoán chừng là do vẫn đang trong thời gian theo dõi. Phó Dục Hàn sợ phía Nghĩa Hòa sẽ để tiếp xúc với một bí mật, đến lúc đó Nhan Uyển Bạch thể rút chân , cho nên sắp xếp đường lui cho .
"Sở Thiếu Lê, sẽ bảo liên lạc với ."
Nhan Uyển Bạch gật đầu, cũng mức độ nghiêm trọng của sự việc, phía Nghĩa Hòa thể nghi ngờ phận của , bèn dặn dò một câu:
"Anh cũng cẩn thận nhé, hôm đó đến phòng thí nghiệm thấy đang bàn tán, dạo yên bình lắm ."
Phó Dục Hàn một câu "Cậu cũng ", hai tạm biệt .
Phó Dục Hàn gọi điện cho Sở Thiếu Lê, bảo sắp xếp thỏa việc xong thì cầm hộp quà nhỏ về.
Khi chỗ ngựa gỗ, Lục Thanh Dương và Phó Đoàn Đoàn chơi đến quên trời đất.
Ngựa gỗ di chuyển nhờ lớn đạp chân trượt một thanh sắt về phía , 20 tệ chơi nửa tiếng.
Nhóc con túm chặt lấy áo lớn buông, mặt áp lòng Lục Thanh Dương, để lộ một bên mắt long lanh lén lút ngoài, bộ dạng sợ chơi.
Thấy Phó Dục Hàn , Lục Thanh Dương dừng .
Đoàn Đoàn thấy cử động nữa, còn vui la to một tiếng "A".
Phó Dục Hàn tới véo cái má phúng phính của con, lấy con thỏ bông Nhan Uyển Bạch tặng : "Ngựa gỗ vui con? Nhìn xem đây là đồ chơi một bác tặng cho con nè, con thích thỏ nên bác tự tay may cho con đấy."
Đoàn Đoàn thấy thỏ thì vui vẻ nhào tới, áp khuôn mặt nhỏ nhắn lên bụng thỏ cọ lấy cọ để.
"Anh Phó, bạn ?" Lục Thanh Dương lưng , thấy một bèn thắc mắc hỏi.
"Tôi gặp ở nhà vệ sinh, khỏe nên về ."
Lục Thanh Dương gật đầu, cũng để ý lắm, định cầm lấy cái túi trong tay : "Cái nặng lắm, để em đeo cho."
Phó Dục Hàn theo bản năng né , để tài liệu trong , thể cho Lục Thanh Dương thấy .
Nhìn động tác bất thường của Phó Dục Hàn, Lục Thanh Dương liếc cái túi, nheo mắt , nghi ngờ cái túi bỉm sữa .
Bên trong chắc chắn thứ gì đó , nếu thì thể phản ứng lớn như .