Sau khi tiễn Lục Thanh Vân rời , Phó Dục Hàn trở về nhà.
Về đến nhà, bắt đầu rà soát từng tin nhắn gửi đến trong hai ngày qua.
Đầu tiên là mở tin nhắn của Sở Thiếu Lê, tên gửi cho đến cả trăm tin, là ảnh mấy trai trẻ ở thành phố A. Thấy hai ngày trả lời, những chẳng phát hiện điều gì bất thường mà còn tiếp tục gửi ảnh.
Phó Dục Hàn lướt qua một lượt, thấy thông tin gì quan trọng liền gõ một dấu "?" gửi cho gã danh sách đen.
Tên tuy chuyện tình cảm đáng tin cậy, nhưng hễ thông tin gì thường sẽ gửi email cho ngay.
Nghĩ , bỏ chặn , gửi thêm một câu: "Còn gửi mấy cái ảnh nữa là chặn luôn đấy."
Sở Thiếu Lê phụ trách việc cử đến Nghĩa Hòa khám bệnh, phía takhông tin tức gì, nhưng Nhan Uyển Bạch phát hiện mới.
[Cảm ơn A Hàn, ly hôn thành công .]
[Chỗ lòi cái mới, gặp mặt cụ thể nhé.]
Phó Dục Hàn tin nhắn của Nhan Uyển Bạch gửi đến từ tối qua, vội vàng trả lời một tin:
[Chúc ngày càng hơn.]
[Sáng mai gặp ở Hải Lạc.]
Hải Lạc là một khu vui chơi trẻ em. Để tránh lộ chuyện quen và khiến Nhan Uyển Bạch gặp nguy hiểm, hai chỉ thể chọn gặp mặt ở những nơi đông hỗn tạp như thế , giả vờ bắt chuyện để truyền tin cho .
Ngoài hai thì chỉ mỗi ông cụ Phó gọi điện đến trách móc chuyện làm.
Phó Dục Hàn gọi , khỏe nên xin nghỉ vài ngày. Chẳng cần ông cụ Phó gì, trực tiếp cúp máy.
"Ba a!" Đoàn Đoàn chơi đồ chơi bên cạnh ngáp một cái, vỗ vỗ bụng .
Phó Dục Hàn tiếng liền cất điện thoại, sang . Thấy nhóc mập vỗ bụng là ngay con đói .
Phó Dục Hàn đồng hồ, phát hiện 2 giờ chiều.
"Con mới uống sữa bao lâu mà đói ? Đừng vỗ bụng nữa, ba pha sữa cho con, lát nữa ngủ cùng con nhé, chịu ?"
"A! Ba ba..." Đoàn Đoàn vui khi ba chê ăn nhiều, tay vỗ bụng càng mạnh hơn.
Phó Dục Hàn buồn chọt chọt bụng con, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn để dỗ dành: "Ba sai , em bé ăn là giỏi!"
Lúc Đoàn Đoàn mới chịu dừng tay, để mặc Phó Dục Hàn bế pha sữa.
Khi Lục Thanh Dương đùng đùng nổi giận lái xe về nhà, phát hiện mất, oán khí bốc lên ngùn ngụt.
vẫn ngoan ngoãn ấn chuông cửa nhà bên cạnh. Nếu đến chậm vài phút nữa thì Phó Dục Hàn tắt chuông ngủ , lúc đó dù đập nát cửa thì Phó Dục Hàn cũng chẳng .
Người cửa vai rũ xuống, vành mắt sưng đỏ, dáng vẻ đau lòng thất vọng. Phó Dục Hàn "chậc" một tiếng, trong lòng vẫn cảm thấy xót xa.
"Mau , mệt lắm , ngủ." Nói xong cũng chẳng thèm để ý phía theo , Phó Dục Hàn xoay định .
Nghe , mắt Lục Thanh Dương bỗng sáng bừng lên, khóe miệng kìm mà nhếch cao. Hắn rảo bước đuổi theo, bế bổng Phó Dục Hàn lên.
"Cậu làm gì thế, thả xuống!" Phó Dục Hàn đẩy n.g.ự.c . Anh già yếu bệnh tật gì, tự mà.
"Không bảo mệt ? Tôi bế ngủ." Lục Thanh Dương tưởng làm phiền nghỉ ngơi, áy náy trả lời.
Cuối cùng, Lục Thanh Dương cũng thuận lợi lên chiếc giường lớn của Phó Dục Hàn và con trai.
Phó Dục Hàn nhét Đoàn Đoàn cho , bản sang phía bên cách xa nôi em bé: "Nếu rảnh rỗi thế thì dỗ nó ngủ ."
"Tuân lệnh." Lục Thanh Dương theo bản năng giơ tay chào kiểu quân đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-56-ba-luc.html.]
Phó Dục Hàn động tác chào tiêu chuẩn của , nhướn mày, ném cho Lục Thanh Dương ánh mắt dò xét và nghi ngờ.
Anh đoán sai, phận của e là cũng giống như Thẩm Thiên Xuyên.
Lục Thanh Dương phản ứng , khựng . Thôi xong , thế mà chẳng chút đề phòng nào với vợ cả, nếu thật sự làm nhiệm vụ thì tiêu đời .
"Được , hỏi đến cùng . Nhiệm vụ hiện tại của là dỗ đứa nhóc còn đang chơi ngủ ." Phó Dục Hàn chỉ Phó Đoàn Đoàn đang phấn khích nhảy nhót lung tung bên cạnh.
Tuy tò mò nhưng phận của thể tùy tiện tiết lộ, cho nên cũng hỏi nhiều.
Đoàn Đoàn nãy còn ngáp ngắn ngáp dài, giờ thấy Lục Thanh Dương liền hớn hở hẳn lên.
"Ba Chú!" Đoàn Đoàn túm lấy tay áo , chỉ đống đồ chơi xếp hình t.h.ả.m cạnh giường, hiệu bảo Lục Thanh Dương chơi cùng .
Phó Dục Hàn Đoàn Đoàn gọi Lục Thanh Dương thì phì thành tiếng. Hóa nhóc con cũng thông minh phết, gọi "chú" cũng chẳng gọi "ba", còn gọi kiểu chiết trung nữa chứ.
"Con , là gọi ba Lục , học theo ba nào... Ba... Lục."
"Ba Nục..."
"Không đúng, ha ha ha, con ngọng n với l , là Ba... Lục..."
"Ba... Nục... Nục..."
"Là Ba... Lục nhé."
...
"A ha!" Cuối cùng Đoàn Đoàn gọi , vô tư lự kêu lên một tiếng cho qua chuyện.
Lục Thanh Dương bên cạnh nhắm mắt, véo má một cái, hiệu "suỵt", thì thầm thương lượng với Đoàn Đoàn: "Ba ngủ , chúng đừng làm ồn ba nhé?"
"Ba! Ba Nục."
"Được , Ba Nục thì Ba Nục ." Lục Thanh Dương như nhận mệnh mà dỗ con ngủ.
Phó Dục Hàn thực ngủ, chỉ nhắm mắt dưỡng thần. Nghe hai còn động tĩnh gì, hé mắt thử thì Lục Thanh Dương bắt quả tang.
Lục Thanh Dương từ từ tiến gần Phó Dục Hàn, thấy từ chối liền ôm chầm lấy lòng.
Con ngủ, chỉ thể hạ thấp giọng hết mức: "Vợ ơi, em buồn quá huhu..."
Nghe , Phó Dục Hàn cũng mở mắt, chỉ hỏi một câu:
"Cãi với nhà ?"
Lục Thanh Dương vùi đầu cổ , hít hà mấy thật sâu mới "ừ" một tiếng, kể lể tỉ mỉ chuyện xảy hôm nay.
Nói xong, còn bồi thêm một câu: "Ba em bảo em về nhà nữa..."
Phó Dục Hàn giọng tội nghiệp phía lưng, trong lòng xót xa nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn : "Đáng đời."
"Em làm bây giờ? Vợ ơi vợ ... em đáng đời." Lục Thanh Dương ghé môi tuyến thể của Phó Dục Hàn, tủi hung hăng đe dọa.
"Không , nhưng ngày mai thể về đó một chuyến nữa, chuyện cho rõ ràng, cảm giác và nhà vấn đề..."
Phó Dục Hàn đẩy mặt , cảm nhận một chiếc lưỡi ấm nóng từ từ l.i.ế.m lên lòng bàn tay .
Lời của Phó Dục Hàn ngừng bặt, cả cứng đờ, vành tai bỗng chốc đỏ bừng.
Người vẫn dừng , cảm giác ươn ướt nóng hổi từ từ trườn từ lòng bàn tay lên bắp tay , đó leo lên gáy.
Cơ thể Phó Dục Hàn mềm nhũn, ngã lòng đàn ông...