Ngày hôm .
Phó Dục Hàn thùng đồ tên là t.h.u.ố.c phục hồi AH, chìm suy tư hồi lâu.
"Đây là bất ngờ mà ?"
"Đương nhiên là . Bất ngờ lát nữa mới cho, còn đây là t.h.u.ố.c của ." Lục Thanh Dương ôm Đoàn Đoàn lắc đầu, đưa tờ hướng dẫn sử dụng cho , hiệu để tự xem.
Phó Dục Hàn nhận lấy tờ hướng dẫn sử dụng tiếng Anh . Một thuật ngữ y học chuyên ngành trong phần thành phần hiểu lắm, nhưng phần công dụng thì hiểu rõ.
Sau đó liếc thông tin cơ bản như lô sản xuất, xác nhận t.h.u.ố.c quả thực vấn đề gì mới ngước mắt Lục Thanh Dương:
"Đây chính là thứ — t.h.u.ố.c do bác sĩ Trần nghiên cứu ?"
Lục Thanh Dương gật đầu với vẻ mặt chờ khen ngợi. Cái dáng vẻ đắc ý thường ngày của Đoàn Đoàn lẽ là học từ Lục Thanh Dương mà .
"Được , mua hết bao nhiêu tiền, sẽ trả gấp đôi." Phó Dục Hàn mở xem thử, bên trong là t.h.u.ố.c tiêm.
"Dùng đồ đổi với biểu ca, tốn tiền."
Loại t.h.u.ố.c phục hồi quy trình chế tạo khá phức tạp, chi phí cao nên hiện tại thể sản xuất hàng loạt.
Một thùng nhỏ là một liệu trình, chỉ dùng trong ba tháng nhưng giá tới 50 vạn tệ. Khoan đến chuyện giá cả, chỉ riêng độ khó để mua nó cũng cao, ở nước ngoài mắt tranh mua hết sạch.
Người thể mua thực sự vô cùng ít ỏi.
"Đổi bằng cái gì?"
Thực Phó Dục Hàn thông tin về loại t.h.u.ố.c mới . Chỉ là đó cứ bận rộn xử lý chuyện của Nghĩa Hòa nên quẳng chuyện đầu.
"Không đổi thứ gì đáng giá , đều là mấy thứ bình thường đáng nhắc tới."
Lục Thanh Dương vẫn lắc đầu. Những thứ đều là để trị bệnh cho vợ, tuyệt đối thể dùng để đòi hỏi sự báo đáp, cũng sẽ lấy làm công cụ uy h.i.ế.p vợ .
"Được, cảm ơn nhiều." Phó Dục Hàn đang giận chuyện Lục Thanh Dương nhốt , nhưng tự nhiên cũng sẽ kiểu cách mà đẩy đồ trả .
Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, chìa tay về phía Lục Thanh Dương: "Bất ngờ , mang ."
"Vợ đợi em một lát." Lục Thanh Dương hôn lên má Đoàn Đoàn trong lòng, đưa con cho Phó Dục Hàn gặm c.ắ.n môi vài cái.
Thừa dịp Phó Dục Hàn kịp nổi giận, Lục Thanh Dương vội vàng chạy xuống lầu lấy đồ.
Chẳng bao lâu .
Chỉ thấy Lục Thanh Dương cầm một chiếc chìa khóa nhỏ, kết hợp với vân tay để mở khóa cho . Phó Dục Hàn ngẩn một lúc đặt con xuống giường, nắm chặt nắm đ.ấ.m định đ.ấ.m mặt Lục Thanh Dương.
bàn tay to lớn của Lục Thanh Dương tóm .
Phó Dục Hàn ngước mắt lên, chỉ thấy khuôn mặt còn dịu dàng của Lục Thanh Dương, trong nháy mắt tối sầm . Anh cũng thu nắm đ.ấ.m về.
Người tính khí thất thường như hai bộ mặt, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.
Lục Thanh Dương nhớ tới chú mèo con từng nuôi đây. Trước khi nuôi cho quen thì thể dễ dàng tháo dây buộc, nếu nó nhất định sẽ chạy qua cái cửa sổ vỡ nào đó mà mất, bao giờ tìm nữa.
cũng hiểu con là mèo. Có nhiều cách để giữ chân một , nhưng chỉ nắm điểm yếu sợ tổn thương nhất mới thể giữ chặt , ví dụ như:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-53-thuoc-moi.html.]
"Trên em bé tin tức tố của , nguồn gốc là từ chỗ biểu ca đúng ?"
Phó Dục Hàn phắt về phía . Chỉ thấy lười biếng dựa ghế sofa với nụ chạm đến đáy mắt, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
"Cậu làm gì?"
Lục Thanh Dương khẽ nheo mắt, vẻ mặt trở nên khó lường, giọng điệu trả lời chút lơ đãng:
"Thuốc tin tức tố chắc là do thu thập trong mỗi kỳ mẫn cảm hàng tháng để chế tạo nhỉ. Nếu như một tháng bảo họ thu thập thì sẽ thế nào đây? Ba Phó..."
"Cậu... cái gì?" Phó Dục Hàn hiểu rõ sự đe dọa trong lời của , thở trở nên dồn dập nặng nề.
"Hửm? Tôi cần suy nghĩ ... Ba Phó đừng kích động thế chứ." Lục Thanh Dương chọc chọc khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoàn Đoàn trong lòng: "Con đúng ? Bảo bối."
Thấy đứa bé hiểu gì chọc , Lục Thanh Dương cũng vui vẻ theo.
Cơ thể Phó Dục Hàn căng cứng, đốt ngón tay trắng bệch vì siết chặt, khí thế tỏa dường như thể đập tan cả tảng đá lớn.
"Nó cũng là con của , hà tất làm khó nó như ?"
Nụ mặt Lục Thanh Dương cứng , vẻ mặt ngơ ngác trong giây lát. Khoảnh khắc đó kịp phản ứng với ý nghĩa trong câu , bất giác lẩm bẩm:
"Cái gì gọi là con của ? Anh chịu để bảo bối gọi là ba ? Ý là chịu làm vợ hả?"
Phó Dục Hàn còn lý trí để suy nghĩ về lỗ hổng trong lời của . Lúc cho dù là mặt con trẻ, cũng kìm nén cơn giận nữa:
"Sao? Đã thừa nhận nó là con , thì cần gì tốn công tốn sức cướp nó từ tay ?"
Lục Thanh Dương càng nghệ mặt , cướp con lúc nào chứ? Đột nhiên bắt hai chữ "thừa nhận", tại dùng từ "thừa nhận"?
Lục Thanh Dương bật dậy nắm lấy cổ tay Phó Dục Hàn, nheo đôi mắt đen . Đáy mắt lướt qua tia sáng nguy hiểm, giọng khàn: "Vợ ngoan, rõ cho ý em là gì ? Anh cướp con bao giờ?"
Phó Dục Hàn cố gắng vùng nhưng phát hiện tay hề nhúc nhích, suýt chút nữa thì buột miệng c.h.ử.i thề:
"Lục Thanh Dương, cần đạo đức giả thế ? Không cướp con thì khóa làm gì? Tôi rõ với nhà họ Lục các , đừng hòng cướp quyền nuôi dưỡng Đoàn Đoàn."
Lục Thanh Dương lắc đầu, kinh ngạc hiểu đưa kết luận như .
"Tôi cần quyền nuôi dưỡng Đoàn Đoàn, chỉ thích , kết hôn với thôi mà."
Phó Dục Hàn khẩy một tiếng, chẳng thèm tin mấy lời đường mật của . Anh sớm đoán Lục Thanh Dương sẽ như .
Kết hôn xong sẽ chuyển con xuống danh nghĩa của cả hai, qua một thời gian thì tìm lý do ly hôn. Sau đó vu khống ngược đãi con cái, là quyền nuôi con sẽ thuận lợi về tay .
Nhìn dáng vẻ rõ ràng là tin của Phó Dục Hàn, ánh mắt Lục Thanh Dương tối sầm : "Tại cứ nghĩ xa đến thế? Tôi ở bên cạnh lâu như , chẳng lẽ thích ?"
"Cậu thích mà gửi cho loại tin nhắn đó, còn mắng xứng yêu !" Phó Dục Hàn vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện .
"Tôi thừa nhận thả thính là sai, nhưng bao giờ xứng yêu. Vốn dĩ định xin nhưng hôm đó đến kỳ mẫn cảm nên ngất . Lúc tỉnh thì xóa , tìm thấy ."
"S... Sao thể, rõ ràng là xóa ..."
Nghe những lời , cả Phó Dục Hàn sững sờ. Nếu xác nhận mặt là Lục Thanh Dương, còn tưởng nhận nhầm .
Bởi vì những gì Lục Thanh Dương và những gì nhớ, sự khác biệt chỉ là một chút.