Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 51: Giả vờ thâm tình

Cập nhật lúc: 2026-04-12 08:40:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Thanh Dương cắt một đĩa hoa quả mang . Hắn chẳng trông mong Phó Dục Hàn sẽ để ý đến , tự giác cầm xiên gỗ xiên một miếng dưa lưới đưa đến bên miệng .

"Tôi ăn, bế con đây cho ." Phó Dục Hàn dựa đầu giường, đẩy tay Lục Thanh Dương ngoảnh mặt chỗ khác, làm miếng dưa văng cả lên chăn.

Lục Thanh Dương khựng một chút, nhặt miếng dưa rơi vãi ném thùng rác. Nhìn vết nước thấm ướt một mảng nhỏ chăn, sắc mặt sa sầm ngay lập tức.

Vốn định ngày mai sẽ tháo xích cho , nhưng xem tạm thời cần thiết.

"Ăn ." Lục Thanh Dương bưng đĩa hoa quả cắt sẵn đến mặt , giọng điệu đổi nhưng ánh mắt ngày càng lạnh lẽo.

Phó Dục Hàn để ý đến , vật xuống trùm chăn kín mít.

Lục Thanh Dương khối chăn phồng lên, nhe nanh vuốt của kẻ đói khát.

Tốt lắm, giờ đến cũng nữa. , đối phó với kiểu mềm cứng ăn , chỉ cần nắm điểm yếu là sẽ chẳng thể động đậy.

"Bảo bối, thứ hai ." Lục Thanh Dương giả vờ ý cảnh cáo một câu. Hắn làm gì khác, chỉ bên mép giường chỉnh ống tay áo đang xộc xệch.

Trong chăn, Phó Dục Hàn đập mạnh xuống giường. Anh tức đến nổ cả phổi, nếu sợ làm hại Đoàn Đoàn thì đ.á.n.h với một trận .

Anh từng đến đây nên phòng là phòng ngủ của Lục Thanh Dương. Hôm nay lục tung cả phòng mà chẳng tìm thấy một thiết điện t.ử nào.

Cửa sổ cũng đóng kín mít, qua còn thấy gia cố thêm lưới chống trộm.

Chỉ bên ngoài ai phát hiện mất tích để tìm .

Người ở mái hiên thể cúi đầu. Phó Dục Hàn nén cơn giận, thầm niệm vài "tâm bình khí hòa" mới lật chăn lên, giật lấy đĩa hoa quả.

Anh xác nhận nữa: "Ăn xong thì bế con đây?"

Lục Thanh Dương gật đầu, đó như nhớ điều gì liền khoanh tay, như :

"Hoa quả là ăn, nhóc con cũng cho bế, lợi ích hưởng hết, thấy thiệt thòi thế nhỉ?"

Nghe , Phó Dục Hàn lườm một cái. Nếu tại thì ở đây? Hơn nữa hoa quả cũng ăn.

"Cậu làm gì? Nói thẳng ."

Lục Thanh Dương khẽ, kéo lòng. Môi từ từ di chuyển đến bên tai Phó Dục Hàn, nhẹ nhàng : "Bảo bối tự nghĩ ."

"Đừng gọi là bảo bối." Cảm nhận xúc cảm nhột nhạt bên tai, vành tai Phó Dục Hàn đỏ lên, đẩy mạnh .

Anh thật về quá khứ tự tát một cái. Sao thể nhầm đến mức cho rằng gã đàn ông là nam sinh viên ngây thơ đơn thuần chứ? Rõ ràng là con sói xám ăn thịt nhả xương!

"Ồ đúng , bao giờ nghĩ thì bao giờ gặp bảo bối nhé." Cuối cùng, Lục Thanh Dương còn xa bồi thêm một câu.

Phó Dục Hàn siết chặt nắm đấm, hận thể đ.ấ.m cho một cú. Cuối cùng chỉ túm lấy cổ áo Lục Thanh Dương, kéo gần hôn một cái lên má nghiến răng :

"Bây giờ, lập tức bế con đây cho ."

Lục Thanh Dương sờ chỗ hôn, vẫn còn vương chút nước bọt, vẻ mặt lập tức trở nên dịu dàng.

Hắn quỳ một chân giường, nắm lấy tay Phó Dục Hàn, hôn chụt chụt mấy cái như kẻ si tình: "Vợ , em ngoan quá, yêu em c.h.ế.t mất."

Phó Dục Hàn hé miệng, ngẩn một lúc lâu. Cảm giác tê dại từ mu bàn tay lan thẳng đến trái tim khiến nhịp tim dần đập nhanh hơn.

Phó Dục Hàn nhịn tự phỉ nhổ bản , rụt phắt tay về.

Anh còn tin cái tà thuật của tên , nếu cứ tiếp tục tin thì khi mất cả con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-51-gia-vo-tham-tinh.html.]

"Đừng giả vờ thâm tình nữa."

Nhìn bàn tay trống rỗng, nụ của Lục Thanh Dương cứng . Hắn ngước mắt Phó Dục Hàn, nhân tố hủy diệt trong lòng lén lút trỗi dậy.

Lục Thanh Dương tặc lưỡi. Cái miệng mọc thì đấy nhưng chẳng lời ý . Giờ cung phụng đồ ăn thức uống cho , quá bao dung ?

Ngày kỳ mẫn cảm bùng phát, những lời nên . Hắn cầm điện thoại định nhắn tin xin nhận sai thì ý thức mơ hồ.

Việc đầu tiên khi tỉnh tìm Phó Dục Hàn xin . Kết quả phát hiện chặn và xóa phương thức liên lạc của , còn nhận khoản chuyển khoản với ghi chú "thù lao".

Tin tức tố mới định suýt chút nữa thì bùng nổ.

Thế là canh chừng suốt một tuần nhưng cuối cùng chẳng gặp . Cảm xúc kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng phun trào, chứng rối loạn hưng cảm lâu tái phát giờ ập tới dữ dội.

Hắn điên cuồng nghĩ những ý tưởng lệch lạc, và bây giờ thực sự thực hiện .

Nội tâm dường như chia cắt thành hai phe đen và trắng.

Phe bóng tối ngừng hạ thấp giới hạn của bản , nghĩ rằng Phó Dục Hàn chuyện thì nghĩ cách làm nữa là xong.

Chỉ cần chiếm hữu như thì sẽ mãi mãi ở bên cạnh .

phe ánh sáng sức bảo rằng làm thế là sai trái. Yêu là cho , là mong đối phương vui vẻ hạnh phúc chứ tuyệt đối cưỡng ép chiếm hữu.

Lục Thanh Dương cảm thấy điên thật , cứ tiếp tục thế chắc tâm thần phân liệt mất.

Hắn đ.ấ.m mạnh cái đầu đang đau như búa bổ, một lời mà ngoài.

"Này..." Phó Dục Hàn thấy định gọi , nhưng tiếng đóng cửa "rầm" một cái khiến im bặt.

Phó Dục Hàn thở dài, thầm mắng trong lòng khổ dâm mà điên mới xót xa cho kẻ giam cầm . Nếu thâm tình như lời thì tại mấy hôm những lời đó?

Hơn nữa thái độ của Lục Thanh Dương đối với đứa bé, đoán lý do giam cầm là vì con:

Lục Thanh Dương phát hiện đứa bé là con nên đoạt về nhà họ Lục. nuôi con lâu như , cũng khả năng tiếp tục nuôi dưỡng nên Lục Thanh Dương khó lòng cướp con từ tay .

chỉ thể tìm cách tiếp cận từ phía , làm mềm lòng . Đợi đến khi lừa , giành quyền nuôi con thì sẽ đá thương tiếc.

Phó Dục Hàn quyết định tạm thời giả vờ phục tùng, hư tình giả ý với Lục Thanh Dương tìm cách đưa con trốn thoát.

Chỉ là lúc nãy hình như chọc giận Lục Thanh Dương , hôm nay chắc gặp con nữa , Phó Dục Hàn thở dài thườn thượt.

Không ngờ đợi mấy phút cửa đập vang, Phó Dục Hàn tưởng Lục Thanh Dương .

Ngoài cửa truyền đến giọng của một phụ nữ trung niên: "Thưa phu nhân, quấy rầy một chút. Ông chủ dặn bế em bé sang, thể ạ?"

"Vào ."

Nghe thấy tiếng con, Phó Dục Hàn thở phào nhẹ nhõm. Anh nhận giọng , chắc là bà bảo mẫu .

Chỉ là... Phó Dục Hàn nheo mắt, chắc chắn nghĩ: "Phu nhân" là đang gọi ?

Bảo mẫu , thấy dây xích tay cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, đưa Đoàn Đoàn cho mới cung kính : "Thưa phu nhân, ông chủ bảo nhắn với là tối nay 11 giờ ngài mới về, bảo cần đợi cửa."

"Tôi phu nhân của ai cả, gọi Phó là ." Phó Dục Hàn đón lấy con, mày nhíu chặt hơn.

Lục Thanh Dương coi là vợ thật đấy ? Hắn về thì liên quan gì đến ? Tốt nhất là đừng về để đỡ phiền lòng.

Bảo mẫu khựng nhưng phản ứng nhanh, khẽ cúi : "Vâng thưa Phó, xin hỏi còn dặn dò gì nữa ạ?"

Phó Dục Hàn xua tay, hiệu cho bà ngoài.

Loading...