Đầu óc Phó Dục Hàn trống rỗng một hồi, bấm mạnh lòng bàn tay mới bình tĩnh , trừng mắt Lục Thanh Dương chòng chọc:
"Đưa con cho , đứa bé là của ."
Lục Thanh Dương để ý đến . Nhìn đôi môi khô khốc , vẫn mềm lòng một chút, rót một cốc nước đưa qua: "Uống , nếu thì tự về."
"Choang —"
Phó Dục Hàn vung mạnh tay, chiếc cốc thủy tinh vỡ tan tành đất, ánh mắt lạnh lẽo như g.i.ế.c .
Hiện tại chẳng nghĩ gì cả, chỉ giành con.
Nhà họ Lục chuyện đứa bé, nếu họ cướp quyền nuôi dưỡng thì dám chắc thể tranh .
Anh vất vả nuôi con từ khi còn đỏ hỏn, dựa mà đưa cho họ!
Lục Thanh Dương suy nghĩ của . Nhìn mảnh thủy tinh vỡ đầy đất, sắc mặt dịu chút ít lập tức trở nên âm trầm. Xem vẫn còn quá với , lẽ bẻ gãy móng vuốt sắc bén mới nhỉ?
Lục Thanh Dương tránh mảnh vỡ, rót một cốc nước khác. Lần đưa cho nữa mà bóp lấy mặt trực tiếp đổ miệng.
"Khụ khụ... Buông... buông ... khụ khụ... ... ... uống..."
Phó Dục Hàn sức giãy giụa nhưng hai tay chẳng thể lay chuyển Lục Thanh Dương dù chỉ một chút. Đợi đến khi sặc đến mức nên lời, Lục Thanh Dương mới chịu buông tha.
Nhìn vết hằn đỏ má , Lục Thanh Dương bật khẽ đầy quái dị.
Phó Dục Hàn ho khan vài tiếng, xoa xoa cái cằm đau, mặt vẫn còn vương nét sợ hãi. Anh nghĩ chắc chắn điên , mau chóng bế con mới .
Đợi hồi phục trạng thái, Phó Dục Hàn mới thở hắt một , tự nhủ bình tĩnh, xung đột với kẻ điên :
"Tôi bình tĩnh chuyện với , đồ trả , con trả cho . Chuyện hôm nay sẽ truy cứu, chúng cứ coi như quen ."
Lục Thanh Dương cúi đầu, tay ngừng mân mê chiếc cốc thủy tinh, cũng phản ứng gì, chỉ rũ mắt : "Cho thêm một cơ hội, cho đàng hoàng."
"Cậu — Cậu rốt cuộc làm gì! Tôi coi như quen , và con sẽ cản trở , cũng cần quan tâm đến chúng , cả nhà cùng vui!"
Cơn giận trong lòng Phó Dục Hàn cuối cùng kìm nén mà bùng nổ.
"Anh vẫn cứ như , rõ ràng cho cơ hội để , tại vẫn cứ những lời đó chứ?"
Lục Thanh Dương từ từ ngẩng đầu lên. Chỉ thấy đôi mắt đỏ ngầu, tia hung ác chiếu thẳng khiến lạnh sống lưng.
"Thôi bỏ , dù miệng cũng chẳng lời nào ho, cũng nữa." Nói Lục Thanh Dương vác thốc lên vai, thẳng lên lầu.
"Buông , đồ điên , đưa !" Phó Dục Hàn dùng tay đ.ấ.m mạnh lưng Lục Thanh Dương, hai chân cũng đạp loạn xạ nhưng vẫn dửng dưng như .
Nghe thấy hai chữ "đồ điên", đôi mắt như mất hết màu sắc, chỉ còn sự điên cuồng cố chấp lạnh thấu xương: "Anh những chuyện mà còn ồn ào quá, ngủ ."
Tuyến thể gáy đột nhiên truyền đến cơn đau nhói, ý thức của Phó Dục Hàn dần trở nên mơ hồ từ từ nhắm mắt .
Lục Thanh Dương gương mặt ngủ say ngoan ngoãn của nọ, cuối cùng cũng nở nụ thật lòng. Quả nhiên chiều chuộng quá cũng , thế ngoan hơn nhiều .
...
Hồi lâu , hàng mi Phó Dục Hàn khẽ run, chậm rãi mở mắt . Trong mắt tràn đầy vẻ mờ mịt khi mới tỉnh dậy, theo thói quen đưa tay dụi mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-49-phat-benh.html.]
"Loảng xoảng —" Tiếng kim loại va chạm vang lên trong phòng ngủ yên tĩnh.
Ý thức Phó Dục Hàn ùa về, bật dậy tứ chi của , chỉ thấy tay chân đều xích .
Để tránh cho thương, vòng sắt cổ tay cổ chân còn bọc một lớp nhung mềm mại cao cấp.
Phó Dục Hàn dùng sức giật mạnh sợi xích mấy cái nhưng nó chẳng hề sứt mẻ. Nhìn kỹ mới phát hiện đây là xích khống chế dùng trong kỳ mẫn cảm, tác dụng chính là để ngăn cản Enigma và Alpha làm thương khác.
Loại xích làm từ vật liệu đặc biệt, dù lấy kìm cộng lực cũng cắt nổi, bắt buộc dùng chìa khóa và vân tay mới mở .
Phó Dục Hàn tạm thời từ bỏ ý định phá xích, trong đầu nhanh chóng suy tính kế sách.
Chưa đợi nghĩ sâu hơn, Lục Thanh Dương đẩy cửa bước , tay còn bưng cơm nước.
"Tỉnh thì ăn cơm." Lục Thanh Dương đặt cơm canh lên tủ đầu giường, rót một cốc nước mang tới.
Phó Dục Hàn thấy đến liền bật dậy, mặc kệ dây xích vướng víu túm lấy cổ áo , hung hăng chất vấn:
"Cậu xích làm gì? Còn mau thả ! Còn nữa, làm gì con ..."
Lục Thanh Dương một tràng câu hỏi, những giận mà còn lên đầy cuồng nhiệt: "Xích mới ngoan hơn chứ! Bảo bối lời nào, mau ăn cơm ."
"Cút! Lục Thanh Dương điên , rốt cuộc làm gì con ?" Phó Dục Hàn nụ của mà sởn cả gai ốc.
"Anh em bé , đương nhiên là cho ăn ngon uống kỹ dỗ dành . Nhắc mới nhớ..." Lục Thanh Dương khựng một chút xa hôn lên tai một cái, thì thầm:
"Em bé ngoan hơn nhiều đấy. Là 'bé lớn', cũng nên học tập con mới ."
Cơ thể Phó Dục Hàn run lên, cố giữ bình tĩnh : "Cậu mang con đến đây cho xem."
Anh còn tin Lục Thanh Dương nữa. Lời và hành động của kẻ đều vô cùng quái dị điên cuồng, câu nào là thật câu nào là giả.
Lục Thanh Dương thấy dáng vẻ tin tưởng của cũng sa sầm mặt mày, nhưng vẫn nhẫn nhịn phát tác. Hắn lẳng lặng sang phòng em bé bên cạnh bế đứa trẻ sang.
Đứa bé vốn tưởng là tổn thương, khi bế thì đầu đeo một chiếc bờm thỏ con, đang toét miệng ha ha. Vừa thấy , bé liền vô tư lự nhào tới gọi "Ba ba".
Phó Dục Hàn vén áo con lên kiểm tra một lượt mới thở phào nhẹ nhõm, xem Lục Thanh Dương quả thực làm hại đứa bé.
Lục Thanh Dương hành động của , vui : "Anh kiểu gì thế? Tôi sẽ làm hại thằng bé."
Phó Dục Hàn xoay đưa lưng về phía , để ý đến .
"Ba ba! Ch... ú!" Đoàn Đoàn ngã lòng , kéo tay sờ lên con thỏ nhỏ đầu , bộ khen ngợi.
Phó Dục Hàn cũng nương theo bàn tay nhỏ của con sờ sờ, khen vài câu: "Bờm tóc lắm, bảo bối cũng ."
Đột nhiên, một cơ thể ấm nóng từ phía áp tới, ôm chặt lấy cả và con.
Phó Dục Hàn thử giãy giụa nhưng càng khảm sâu lồng n.g.ự.c rắn chắc vạm vỡ của đàn ông. Lưng dán chặt lồng n.g.ự.c ấm áp của Lục Thanh Dương, còn thấy cả tiếng tim đập trầm mạnh mẽ .
"Lục Thanh Dương, buông ." Phó Dục Hàn thúc cùi chỏ n.g.ự.c Lục Thanh Dương, cố gắng đẩy nọ xa.
"Đừng lộn xộn, nếu sẽ mang con ngay lập tức." Giọng nửa đe dọa nửa cảnh cáo từ từ vang lên lưng.
Mùi rượu mơ nặng nề đè lên Phó Dục Hàn khiến dám giãy giụa nữa.