Lấy t.h.u.ố.c xoa dịu xong, Phó Dục Hàn thẳng về nhà. Hai hôm nay Thủy Nguyệt xin nghỉ về quê nên đành một trông con.
Cơm tối xong, Phó Dục Hàn đưa Đoàn Đoàn phòng em bé cùng chơi đùa.
Phó Dục Hàn đặt con lên t.h.ả.m tập bò êm ái, ném một quả bóng xa: "Đoàn Đoàn, nhặt bóng cho ba ?"
Đoàn Đoàn bây giờ hiểu một mệnh lệnh đơn giản, liền bò "bạch bạch" tới nhặt bóng. quả bóng quá to so với bé, bé cầm liền rạp xuống dùng đầu ủi quả bóng .
Sau khi ủi bóng đến mặt Phó Dục Hàn, bé giãy giụa vài cái từ từ chống tay dậy.
"Bảo bối giỏi quá!" Phó Dục Hàn hôn mạnh lên má con một cái, vỗ tay khen ngợi.
Đoàn Đoàn khen liền toét miệng khanh khách, cũng học theo dáng vẻ của Phó Dục Hàn vỗ vỗ tay.
Phó Dục Hàn mỉm , định cắt chút hoa quả nhỏ cho con.
lúc , chuông cửa vang lên.
Phó Dục Hàn dậy qua cửa sổ phòng, thấy một mặc áo khoác vàng, dáng hình như là shipper giao đồ ăn.
đặt đồ ăn, Phó Dục Hàn đoán chắc giao nhầm nên để ý nữa. Lúc điện thoại của đổ chuông.
Điện thoại kết nối, đầu dây bên giọng gấp gáp: "A lô chào Phó, đồ của đến , phiền cổng lấy giúp em với."
Phó Dục Hàn ngẩn , nhớ gọi đồ ăn nhỉ?
"Cậu giao nhầm , đặt đồ ăn."
"Không đồ ăn, là dịch vụ chạy việc. Không thể nhầm ạ, địa chỉ... Biệt thự 2, tên Phó Dục Hàn, điện thoại 136277..., đây thông tin của ạ?"
Shipper Phó Dục Hàn đáp "" liền năn nỉ lấy nhanh, nếu đơn của sẽ trễ giờ.
Phó Dục Hàn thấy shipper quả thực đang vội nên xuống lấy.
Đến gần mới thấy là một bó hoa hồng đỏ gói ghém đơn giản mà cao cấp. Còn đợi do dự nên nhận , shipper dúi thẳng tay .
Giao xong, shipper cưỡi xe điện phóng vút , nhoáng cái chẳng thấy đuôi xe , chỉ để Phó Dục Hàn trố mắt Đoàn Đoàn.
Phó Dục Hàn đồ vật trong tay, một bó hoa hồng, một hộp quà nhỏ, giấy nhắn gì cả, tạm thời là ai gửi tới.
Phó Dục Hàn mở hộp quà , bên trong là một tập tài liệu. Anh cầm lên xem, khẽ dòng chữ bên .
"Giấy chuyển nhượng cổ phần? Bên A đồng ý chuyển nhượng vô điều kiện 5% cổ phần của Công ty Cổ phần Tập đoàn Lục thị do nắm giữ cho bên B sở hữu... Bên A Lục Thanh Dương?"
Đọc xong im lặng luôn, tên đầu óc vấn đề ? Tập tài liệu đóng dấu công ty, chỉ cần ký tên thì 5% thực sự sẽ thuộc về .
Hơn nữa cứ thế ngang nhiên để tài liệu quan trọng trong hộp, nếu khác nhặt thì ? là đồ thiếu suy nghĩ, Phó Dục Hàn thầm mắng trong lòng.
"Con trai, con xem ý gì, điên ?" Phó Dục Hàn nhéo má Đoàn Đoàn, vô cùng khó hiểu.
Đương nhiên Đoàn Đoàn thể cho Phó Dục Hàn câu trả lời, mắt bé dán chặt bó hoa hồng , vươn tay định vồ lấy.
Phó Dục Hàn ngăn cản hành động tàn phá của con, rút một bông cho bé chơi.
Đồng thời, đèn biệt thự bên cạnh sáng lên, hiểu Lục Thanh Dương diễn trò để làm gì. món đồ chắc chắn thể nhận, trả cho .
Thế là ấn chuông cửa, nhanh đó Lục Thanh Dương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-48-tiet-lo.html.]
Trong sân bật đèn, từ xa Phó Dục Hàn rõ mặt , chỉ thể nương theo ánh đèn đường lờ mờ bên ngoài thấy bóng đen gần như hòa làm một với màn đêm.
Đợi nọ thẳng tới gần sát , Phó Dục Hàn mới phát hiện khóe môi vết cắn, bên còn đang rỉ máu.
Mũi Phó Dục Hàn khẽ động, mùi m.á.u tanh thoang thoảng cùng mùi rượu mơ ập mặt. Anh giật Lục Thanh Dương nhưng thấy nọ đang nở nụ khó hiểu, chằm chằm khiến tim đập thót một cái.
Phó Dục Hàn vô thức lùi hai bước.
Lục Thanh Dương hành động của , sắc mặt cũng lạnh xuống. Hắn giật lấy Đoàn Đoàn trong tay , lạnh nhạt một câu " " đầu , chẳng quan tâm phía theo kịp .
"Đứng ." Phó Dục Hàn rảo bước đuổi theo bế Đoàn Đoàn. "Trả đồ cho , đưa Đoàn Đoàn cho , ."
Lục Thanh Dương một tay bế con, một tay túm lấy cổ tay Phó Dục Hàn, cúi đầu ngửi nhẹ cổ đứa bé, khóe miệng nở nụ như nắm chắc phần thắng: "Hóa bảo bối là tin tức tố của ."
Tuy Lục Thanh Dương đang nhưng Phó Dục Hàn thể cảm nhận sự đe dọa trong lời của , siết chặt nắm đấm.
"Vào tùy ." Lục Thanh Dương từ từ buông cổ tay , bế đứa bé nhà.
Đoàn Đoàn lâu gặp nhưng thể cảm nhận tin tức tố an tỏa từ , bé ôm cổ Lục Thanh Dương hôn "chụt" một cái: "Ch... ú... Ch... ú!"
Lục Thanh Dương cuối cùng cũng nở nụ dịu dàng như ngày thường, hôn bé một cái: "Nhóc con, còn từ ghép ? Có nhớ chú ?"
"Ch... ú!" Giọng sữa của Phó Đoàn Đoàn to hơn, vui Lục Thanh Dương.
Lục Thanh Dương tưởng Đoàn Đoàn lớn hơn chút nên thích gọi là nhóc con, bèn xoa đầu bé đáp: "Được , là em bé ngoan, nhóc con."
"Ch... ú!" Giọng Phó Đoàn Đoàn cao thêm một tông, còn tinh quái lắc đầu thật mạnh với Lục Thanh Dương.
Lục Thanh Dương trầm tư một lát mới hỏi : "Có đang trách chú lâu quá ?"
Chỉ thấy Phó Đoàn Đoàn nữa mà nghiêng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh .
Lục Thanh Dương bật nhưng đáy mắt tràn ngập tia sáng lạnh lẽo nham hiểm: "Bảo bối ngoan hơn ba con nhiều. Bảo bối yên tâm, chú, ba con và con ngày nào cũng sẽ ở bên ."
Đoàn Đoàn hiểu lơ mơ nhưng cản trở việc bé vui vẻ vỗ tay.
Lục Thanh Dương nắn bàn tay nhỏ của bé, chỉ hai bên cạnh, thì thầm dỗ dành: "Bảo bối lát nữa theo họ phòng nhé, chú chuyện với ba con một chút."
Phó Dục Hàn ngoài cửa cuối cùng cũng đẩy cửa bước , Lục Thanh Dương liền thu nụ .
"Mọi đưa bé phòng , chuyện với Phó tổng." Lục Thanh Dương lệnh cho hai đang đợi lệnh bên cạnh.
Quản gia và dì Vương nhanh chóng bước tới, đón lấy đứa bé bế lên lầu.
"Cậu làm gì? Trả con cho !"
Phó Dục Hàn lo lắng đuổi theo nhưng chặn .
"A..." Cằm Phó Dục Hàn truyền đến cơn đau nhói, Lục Thanh Dương bóp chặt, ngẩng đầu mắt nọ.
Chỉ thấy Lục Thanh Dương vô cảm : "Anh tưởng sẽ làm gì, tưởng sẽ làm hại thằng bé ? Đó cũng là con của , trong lòng trở nên như thế hả? Hửm?"
"Bùm —" Hình như thứ gì đó vỡ vụn trong đầu Phó Dục Hàn.
Mặt mày Phó Dục Hàn trắng bệch, m.á.u như đông cứng , cố gắng giữ cho giọng run rẩy: "Cậu, hết ?"
"Anh xem?" Lục Thanh Dương l.i.ế.m vệt m.á.u nơi khóe môi, nở nụ tàn nhẫn.