Gọi điện thoại xong, lái xe thẳng về nhà.
Xe về đến cổng biệt thự, khựng một chút vì ngạc nhiên phát hiện đèn biệt thự bên cạnh sáng.
Vậy là nãy Lục Thanh Dương theo trai về nhà họ Lục mà đến đây ? Phó Dục Hàn cũng tìm hiểu kỹ, đoái hoài đến thì việc gì chuốc lấy bực .
Phó Dục Hàn liếc cánh cửa lớn đóng chặt bên cạnh cũng dứt khoát đóng cửa nhà .
Về đến nhà, nấu cơm cho và Đoàn Đoàn. Mấy ngày nay học nấu nướng cũng coi như tiến bộ, tuy nhiều lúc nêm nếm mặn nhạt chuẩn lắm nhưng ít nhất còn tình trạng nửa sống nửa chín nữa.
Ngày mai cần tự nấu cơm nữa vì tìm dì giúp việc phù hợp .
Phó Dục Hàn Phó Đoàn Đoàn đang cầm thìa xúc cơm bên cạnh, chỉnh chiếc yếm ăn lệch cho bé.
Đoàn Đoàn một tay cầm thìa, tay bốc điểm tâm ăn vương vãi khắp nơi. Xem Đoàn Đoàn còn nhỏ quá, thích hợp để tự ăn.
Phó Dục Hàn lấy khăn ướt lau cho bé, cầm lấy cái thìa nhỏ trong tay con bắt đầu đút từng miếng.
"Ba ba! Ba ba!" Đoàn Đoàn đang ăn bỗng thốt hai từ liền .
Khoảnh khắc , hốc mắt Phó Dục Hàn đỏ lên, một dòng nước ấm trào dâng từ đáy lòng khiến mắt ươn ướt.
Trước Đoàn Đoàn năng bập bẹ, mỗi chỉ nhả một chữ, giờ lớn hơn chút cuối cùng cũng từ ghép .
Anh nhớ lúc mới đón con từ bệnh viện về, cơ thể bé xíu như mà tiếng vang dội tưởng như vỡ cả trần nhà.
"Bảo bối giỏi quá, ba ở đây." Phó Dục Hàn ôm chặt Đoàn Đoàn, nhẹ nhàng hôn lên bé mấy cái.
Đoàn Đoàn cũng học theo dáng vẻ của Phó Dục Hàn, chu cái miệng nhỏ lên, hôn "chụt" một cái lên mũi .
"Bảo bối, ăn cơm xong ba đưa con thăm chú nhé?" Phó Dục Hàn nhớ sự bất thường của Lục Thanh Dương ở hầm xe nên vẫn định sang xem thử.
Tất nhiên bản , nhưng Lục Thanh Dương chăm sóc Đoàn Đoàn suốt thời gian qua, Đoàn Đoàn sang thăm một chút cũng là lẽ đương nhiên.
Phó Dục Hàn quyết định xong xuôi, đợi con ăn cơm xong bế Đoàn Đoàn khỏi cửa.
Nhìn cánh cửa đóng chặt , Phó Dục Hàn bỗng do dự rút lui. Người "xóa bạn bè đừng làm phiền", sấn sổ tới đó thì kỳ cục quá nhỉ?
Thôi kệ, cứ một cái , coi như chào tạm biệt trực tiếp cũng . Nghĩ , Phó Dục Hàn bấm chuông cửa.
Thực chìa khóa cổng sắt biệt thự của Lục Thanh Dương, đây dám trực tiếp mở cửa nhưng bây giờ nhất vẫn nên ngoan ngoãn bấm chuông.
Rất nhanh đó cửa lớn mở , một bóng mảnh khảnh chậm rãi tới. Trời tối, cửa biệt thự bật đèn nên Phó Dục Hàn rõ là ai.
Đợi nọ đến gần, Phó Dục Hàn mới phát hiện quen. Người tới là một cô gái xinh rạng rỡ, trông vẻ là một Omega.
"Xin chào, xin hỏi tìm ai?" Cô chậm rãi mở cổng lớn, lễ phép hỏi một câu.
Phó Dục Hàn ngẩn hồi lâu, đến khi Omega tỏ vẻ mất kiên nhẫn mới hỏi : "Sao từng gặp cô?"
"Đây là nhà vị hôn phu của , mới chuyển tới mấy hôm . Anh tìm việc gì ?" Omega liếc vài , phát hiện là một Beta tin tức tố mới lơ đễnh trả lời.
"Vị hôn phu... là Lục Thanh Dương?" Phó Dục Hàn thẫn thờ hỏi.
" , nếu việc tìm thì ."
Trong lòng Phó Dục Hàn trống rỗng như ai khoét một lỗ lớn. Anh cúi đầu xoáy tóc của Đoàn Đoàn trong lòng, khẽ một câu "tìm nhầm nhà " đó hoảng loạn bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-45-nguoi-phu-nu-trong-biet-thu.html.]
"Chậc — đúng là kẻ kỳ quặc." Lầm bầm một câu, cô trong nhà.
Đột nhiên trong đầu cô lóe lên một tia sáng, nhớ tài liệu ba đưa cho, cô là ai !
"An Vũ qua đây ăn hoa quả , ai thế cháu?" Hà Phong Nguyệt bưng một đĩa hoa quả cắt sẵn , thấy An Vũ Tình đẩy cửa liền thuận miệng hỏi.
Nghe , đáy mắt An Vũ Tình thoáng qua vẻ hoảng loạn thất thố nhưng cô cố tỏ bình tĩnh tới đáp: "Người quen ạ, là nhầm nhà. Cháu cảm ơn dì."
Nghe là nhầm nhà, Hà Phong Nguyệt cũng để ý nữa.
"Dì ơi, là cháu mang chút hoa quả lên cho Thanh Dương ăn nhé?" An Vũ Tình tạo thêm cơ hội ở chung với Lục Thanh Dương nên chủ động đề nghị đưa hoa quả.
"Hả? Được thì nhưng dì sợ nó làm cháu thương, tính công kích của nó hiện giờ mạnh." Hà Phong Nguyệt hiếm khi do dự một chút.
Mấy hôm kỳ mẫn cảm của Lục Thanh Dương đột ngột ập tới, khó chịu đến mức đập nát hết đồ đạc trong phòng, còn làm bản thương.
Vì sự an của và những xung quanh, nhà họ Lục đành nhốt phòng cách ly. Là do Hà Phong Nguyệt xót con quá nên hôm nay mới thả .
Kết quả Lục Thanh Dương lén chạy ngoài khiến nhà họ Lục cuống cuồng suýt báo cảnh sát.
Tin tức tố của Enigma cấp cao tính công kích mạnh. Trong kỳ mẫn cảm, nếu đ.á.n.h dấu Omega thì phép thả khỏi nhà.
Nếu vô tình giải phóng tin tức tố làm qua đường thương, cả gia đình và Enigma đó đều chịu trách nhiệm pháp lý.
An Vũ Tình nhận sự do dự của Hà Phong Nguyệt. Trong lòng cô cũng sợ nhưng nghĩ đến mệnh lệnh của ba thể kiên trì, thế là cô bắt đầu năn nỉ Hà Phong Nguyệt:
"Không ạ, hôm nay Thanh Dương đỡ nhiều , sẽ ."
"Được , là dì lên cùng cháu nhé?" Để An Vũ Tình sống ở đây là do bà sắp xếp thỏa đáng, bà nghĩ Lục Thanh Dương khó chịu như nên tìm một Omega giúp đ.á.n.h dấu.
Kết quả Lục Thanh Dương những đ.á.n.h dấu An Vũ Tình mà còn đuổi cô cút ngoài.
Hà Phong Nguyệt con cái nhà khác xảy chuyện gì, đến lúc đó Lục Thanh Dương chịu trách nhiệm pháp luật.
An Vũ Tình lắc đầu từ chối.
Cô khá sợ trạng thái hiện tại của Lục Thanh Dương nhưng nghĩ đến xích sắt tay chân , dù phát điên chắc cũng làm hại .
Nghĩ đến đây, An Vũ Tình yên tâm hơn hẳn, nhất là thể thuận lợi để Lục Thanh Dương đ.á.n.h dấu cô .
Bưng hoa quả lên tầng, cô đến phòng Lục Thanh Dương ngay mà về phòng khách một chiếc váy hai dây màu đỏ, trang điểm đơn giản một chút mới bưng hoa quả .
Hà Phong Nguyệt sợ Lục Thanh Dương xảy chuyện ngoài ý nên khóa cửa, An Vũ Tình dễ dàng .
Trong phòng tối om, tĩnh lặng đến mức chỉ thấy tiếng tích tắc yếu ớt của đồng hồ báo thức đầu giường. Khắp nơi tràn ngập mùi rượu mơ nồng nàn khiến lòng say đắm.
An Vũ Tình cảm nhận luồng tin tức tố Enigma đậm đặc , dù dán miếng dán ức chế Omega cũng vẫn ảnh hưởng đôi chút.
Cô định xé miếng dán ức chế nhưng bóng tối bao trùm khiến cô rợn .
Cô nghĩ đợi bật đèn lên xé cũng muộn nên đưa tay sờ soạng tìm công tắc. Muốn bật đèn lên nhưng một lực mạnh đẩy văng khỏi cửa.
Cô giật nảy , vội vàng điều chỉnh tư thế . Cơ thể miễn cưỡng vững nhưng đĩa hoa quả tay bay vèo ngoài "choang" một tiếng.
Còn kịp phản ứng, ngay đó cửa phòng "rầm" một cái đóng sập .
Nhìn cánh cửa phòng đóng chặt cùng tin tức tố mang tính tấn công áp bức vẫn lờ mờ rò rỉ qua khe cửa, An Vũ Tình sợ hãi xuống lầu.