Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 43: Chưa từng quay về

Cập nhật lúc: 2026-04-12 01:00:13
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày nay, Phó Dục Hàn lặng lẽ quan sát, đèn ở biệt thự bên cạnh bao giờ sáng nữa. Xem tiếp cận đúng là chỉ để vui đùa, chỉ là một trò đùa mà tưởng thật.

Thông tin mà Sở Thiếu Lê tra coi như là một phát hiện nhỏ, Phó Dục Hàn đành tạm thời nén nỗi mất mát trong lòng.

Tài liệu cho thấy nội bộ bệnh viện Nghĩa Hòa phân chia cấp bậc khám chữa bệnh. Dịch vụ khám chữa bệnh tầm trung thì chỉ cần nộp đủ tiền là , khác gì các bệnh viện tư nhân thông thường.

dịch vụ điều trị và phục hồi cao cấp chỉ dành cho giới thượng lưu 35 tuổi, hơn nữa khi khám bệnh bắt buộc ký thỏa thuận bảo mật.

Thỏa thuận bảo mật? Thảo nào Nghĩa Hòa kín tiếng đến .

Tiếc là thể đích đến xem thử, bởi vì bệnh viện quan hệ với Phó nhị gia, nếu e rằng sẽ bứt dây động rừng.

Thế là gọi điện thoại cho Sở Thiếu Lê: "Mấy tin là bạn của ba cho ?"

" , bạn của ba rủ ông cùng nên ông mới lén kể cho chúng . tạm thời đừng với ai đấy, ông dặn chúng giữ bí mật."

"Được, ."

Hai trò chuyện thêm vài câu Phó Dục Hàn cúp máy, lát nữa còn một cuộc họp.

Phó Dục Hàn cầm điện thoại trong tay trầm tư suy nghĩ. Anh nghĩ đại khái Nghĩa Hòa lôi kéo khách hàng bằng cách nào .

Dịch vụ phục hồi cao cấp của Nghĩa Hòa tiếp đón giới thượng lưu, mà bạn bè của họ đương nhiên cũng cùng đẳng cấp. Thông qua sự truyền miệng giữa các khách hàng, họ sẽ thêm nhiều nguồn khách hơn.

Còn về lý do tại công khai quảng bá dịch vụ cao cấp của , đương nhiên là vì những thứ đó thể đưa ánh sáng, cho nên mới dám rêu rao rầm rộ.

Cấy ghép tuyến thể, dịch vụ cao cấp, thỏa thuận bảo mật... Những từ khóa dần dần kết nối thành một tấm lưới lớn, hiện lên rõ ràng trong đầu Phó Dục Hàn. Thế là tìm một , ngụy trang phận định đến Nghĩa Hòa tìm hiểu ngọn ngành.

Cuộc họp cấp cao của Phó thị.

Trong phòng họp rộng rãi sáng sủa kín hai ba mươi , kèm theo đó là những tiếng thì thầm bàn tán xôn xao.

Người tham dự Chủ tịch tập đoàn Phó thị là ông cụ Phó, ngoài còn các cổ đông lớn cùng Tổng giám đốc và Phó tổng giám đốc.

Thứ tự chỗ chú trọng. Trước đây Phó Dục Hàn đều cạnh ông cụ Phó, nhưng hôm nay vì còn cổ phần nên sắp xếp tít phía cùng.

Anh cái thanh nhàn, trong góc lướt chuột xem báo cáo công ty của , nhưng tai cũng quên lắng đám tranh cãi.

"Thưa Chủ tịch, điều tra , vụ thu mua tính khả thi cao, ngài xem đây là kết quả ước tính." Nói xong, Phó nhị gia đưa một tập tài liệu cho ông cụ Phó. Ở công ty đều tự giác gọi ông cụ Phó là Chủ tịch.

"Tài liệu vô dụng. Anh hai chỉ kết quả ước tính, xem mua công ty sẽ gánh bao nhiêu nợ nần?" Phó Thanh Dĩnh lấy một tập tài liệu khác.

Thấy Phó Thanh Dĩnh nhắc tới, sắc mặt Phó nhị gia lạnh , nụ ôn hòa mặt sượng :

"Thu mua công ty thì gánh nợ của đối phương chẳng là quy trình bình thường ? Cô cả cần gì chuyện bé xé to như ."

Nói ông ném cho Phó Hướng Tùng bên cạnh một ánh mắt, chỉ thấy Phó Hướng Tùng cũng dậy dõng dạc :

"Thưa Chủ tịch, cháu đích đến xem công ty . Tuy khoản nợ gánh vác nhiều nhưng dây chuyền sản xuất của họ chính là thứ chúng đang thiếu, hơn nữa kết quả ước tính cũng khả quan."

"Khoản nợ chỉ là nhiều, mấy chục năm nữa cũng thu hồi vốn từ chỗ ." Phó cả cũng đồng ý với chuyện .

...

Ông cụ Phó tiếng bàn luận bên ngày càng lớn thì xua đôi bàn tay già nua hiệu im lặng, âm thanh bên lập tức ngưng bặt.

"Dục Hàn, cháu thấy thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-43-chua-tung-quay-ve.html.]

Ông cụ Phó đột nhiên hỏi một câu khiến Phó Dục Hàn đang trong góc ngẩn , tay dừng động tác.

Hỏi làm gì chứ? Cũng , chỉ là một kẻ làm công ăn lương cao cấp mà thôi.

vẫn trả lời: "Văn phòng Tổng giám đốc còn soạn thảo tài liệu đ.á.n.h giá diện, những chuyện quá sớm ?"

Chưa đợi ông cụ Phó gì, Phó Hướng Tùng bên cạnh thấy câu thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, đây chẳng đang vô dụng ?

"Anh cả đừng quên, cũng lệnh của văn phòng Tổng giám đốc đấy."

Phó Dục Hàn đảo mắt ngay tại chỗ, giọng điệu châm chọc đáp trả: "Tôi chỉ phụ trách kết nối với bộ phận thị trường thôi, chuyện đưa đ.á.n.h giá thế làm đến lượt lo chứ?"

Phó Hướng Tùng siết chặt nắm đấm, sắc mặt sầm xuống, nghiến răng nhả từng chữ đáp trả: "Anh cũng trách nhiệm cùng bàn bạc chứ?"

Văn phòng Tổng giám đốc bộ phận độc lập quản lý việc . Theo lý mà , Phó Dục Hàn là Phó tổng giám đốc thì trách nhiệm cùng tham gia bàn bạc, chỉ là — Phó Dục Hàn Phó Hướng Tùng ngu thật ngu giả, thế mà chủ động dâng cán d.a.o cho kẻ địch?

Phó Dục Hàn khoanh tay buồn : "Tôi đúng là trách nhiệm, nhưng ngài Phó Tổng giám đốc đây hình như cho tham gia nhỉ? Mấy cuộc họp quan trọng gần đây của văn phòng Tổng giám đốc dường như cũng hề thông báo cho ?"

Ông cụ Phó bên cạnh hai đấu khẩu qua , rốt cuộc cũng sa sầm mặt mày. Nghe ý tứ của Phó Dục Hàn chẳng đang toạc là quyền lực của cô lập ?

Công ty thiết lập chức vụ chứng tỏ nó tác dụng, đầu thể bằng lòng thấy quyền lực của chức vụ đó vô hiệu hóa.

Hơn nữa Phó Dục Hàn tầm thường, trực giác đầu tư nhạy bén, ở đó ông cụ Phó mới thực sự yên tâm.

Ông để Phó Dục Hàn xuống chức, một là vì tuyến thể của hỏng, thể làm thừa kế nhà họ Phó. Hai là nghĩ Phó Dục Hàn quá lời, mài dũa bớt nhuệ khí của .

Ý định của ông cụ Phó là để Phó Dục Hàn tiếp tục bán mạng cho Phó thị, chứ chèn ép khỏi tập đoàn.

"Hướng Tùng, chuyện Dục Hàn là thế nào?"

Phó Hướng Tùng liền bắt gặp ánh mắt đầy áp lực của ông cụ Phó. Trán gã rịn lớp mồ hôi lạnh li ti, sắc mặt trắng bệch, gã cúi đầu cố tỏ bình tĩnh đáp:

"Xin, xin Chủ tịch. Cháu nghĩ cả chăm con nhỏ, chắc là bận rộn nên gọi ."

"Ngẩng đầu lên trả lời." Ông cụ Phó gã với ánh mắt soi mói bồi thêm một câu, "Không ."

Phó Hướng Tùng vội vàng dậy xin . Gã mới lên chức lâu, vị trí còn vững. Bớt một Phó Dục Hàn thì vẫn còn một đám chị em khác tranh giành với gã, cho nên bây giờ gã vẫn dám làm càn.

Ông cụ Phó bảo gã xuống với Phó Dục Hàn một câu: "Cháu là cả, chuyển về khu văn phòng Tổng giám đốc , hỗ trợ nó nhiều ."

Những xung quanh cứ tưởng ông cụ Phó khôi phục quyền lực cho Phó Dục Hàn, liền ném về phía những ánh mắt thù địch.

Chỉ Phó Dục Hàn là sa sầm mặt mày, thấy ánh mắt của cũng hiểu họ đang nghĩ gì.

Hành động của ông cụ biến thành cái bia ngắm cho trút giận, làm thể là nâng đỡ chứ? Chẳng qua chỉ là đòn cảnh cáo đối với những hành động nhỏ nhặt gần đây của mà thôi.

Tính chất công việc ở văn phòng Tổng giám đốc thế nào chắc? Có sang đó thì cũng chỉ là một làm công bận tối tăm mặt mũi. Chức vụ hiện tại của đang thoải mái, ngày nào cũng thanh nhàn, tại làm cái bao trút giận chứ?

"Thưa Chủ tịch, như hợp lý lắm ? Trong hợp đồng tuyển dụng hề ghi như ." Khóe môi nhếch lên một nụ lạnh, ánh mắt sâu thẳm thẳng ánh mắt soi mói của ông cụ Phó, "Tôi chỉ làm những việc trong phạm vi trách nhiệm của thôi."

"Mày chuyện kiểu gì đấy? Hướng Tùng là em trai mày, phận làm cả thì đây là trách nhiệm của mày!"

Phó nhị gia chướng mắt cái thái độ của Phó Dục Hàn. Vừa thấy lời lẽ bất kính của , ông liền nhảy dựng lên, tranh thủ ghi điểm mặt ông cụ Phó.

"Mẹ chỉ sinh , tính là em trai kiểu gì của chứ? Nếu ông hài lòng thì cứ việc sa thải ."

"Được , cứ ." Ông cụ Phó thấy hai chữ "sa thải" thì sợ Phó Dục Hàn sẽ tự ý từ chức thật, nên cũng nhắc chuyện nữa.

Cuộc họp cứ thế trôi qua trong những cuộc thảo luận đầy mùi t.h.u.ố.c súng.

Loading...