Ở một bên khác, Phó Dục Hàn đến công ty lâu thì ông cụ Phó gọi văn phòng chủ tịch. Anh ứng phó một chút về văn phòng .
Đi qua phòng nước, phát hiện nhân viên của đang tám chuyện. Nghe hình như là về quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c nơi công sở nên cũng dừng một lát.
"Vãi thật, . Cái gã dê xồm ở phòng Marketing tởm lợm lắm, vợ ở nhà mà còn 'câu cá' khắp công ty."
"Đừng nữa, bà đây sắp nôn . Hôm qua tớ sang phòng Marketing lấy tài liệu, tớ đang đó thì gã sán cạnh. Hai tay chống cằm chằm chằm tớ, còn sờ tay tớ nữa. Mẹ kiếp, thằng ngu đó tưởng ánh mắt thâm tình lắm chắc?"
"Chậc chậc, khắp nơi câu cá giăng lưới. Tiếc là vợ là ai, nếu tớ nhắc nhở ."
...
Hình dung một "câu cá giăng lưới" là ý gì? Phó Dục Hàn hiểu rõ mấy từ lóng mạng lắm nên mở Baidu tra.
Lướt qua vài mục từ mới đại khái hiểu , đơn giản mà thì là gã đàn ông hổ gạ gẫm khắp nơi.
Nghe ý của một trợ lý thì gã đàn ông dường như còn hành động quấy rối cô , khi Phó Dục Hàn về văn phòng liền gọi thư ký xác minh xử lý.
Rảnh rỗi, Phó Dục Hàn ôm Phó Đoàn Đoàn, nghĩ đến ngày mai là chủ nhật liền định nhắn tin cho Lục Thanh Dương, hỏi xem chủ nhật đối phương dã ngoại .
Lúc , mở điện thoại lên thấy hai tin nhắn của Lục Thanh Dương:
[Có đang câu cá ?]
[Đã gửi [Hình ảnh]]
Phó Dục Hàn thấy câu đầu tiên, nhớ tới ý nghĩa tra Baidu thì sững sờ.
Sau đó mở tấm ảnh , là ảnh cắt từ camera giám sát ở nhà hàng Cốc Nhã. Sắc mặt trong nháy mắt lạnh xuống, gõ ba dấu "?" gửi .
Nếu thấy tấm ảnh phía , Phó Dục Hàn còn thể cho rằng Lục Thanh Dương đơn thuần hỏi sông câu cá . ngữ cảnh kết hợp thế , kẻ ngốc cũng đối phương ý gì.
Trước đây hẹn Nhan Uyển Bạch ở nhà hàng Cốc Nhã là ý thăm dò lập trường của Lục Thanh Dương, đó phát hiện tin tức lộ ngoài nên cũng buông lỏng cảnh giác.
ngờ Lục Thanh Dương cố ý giám sát . Tuy là ở quán của , quyền xem camera nhưng trong lòng Phó Dục Hàn vẫn khó chịu.
Điều khiến cảm thấy vui hơn là ý của Lục Thanh Dương chăng đang hổ gạ gẫm khắp nơi?
[Bây giờ ý gì?]
[Gửi cái hình cho ý đồ gì?]
Đợi nửa tiếng Lục Thanh Dương vẫn trả lời tin nhắn, áp suất quanh Phó Dục Hàn càng lúc càng thấp.
[Lục Thanh Dương, chuyện?]
Lại đợi thêm mười phút Lục Thanh Dương vẫn trả lời, Phó Dục Hàn gọi trực tiếp một cuộc, ngờ qua vài giây tắt máy.
Anh gọi thêm mấy cuộc nữa cũng , mấy giây tắt, về chuyển thành "Đang trong cuộc gọi".
Phó Dục Hàn lo lắng xảy chuyện gì cũng chẳng màng tức giận nữa, đang định bảo thư ký tìm điện thoại của Lục Khải Vân hỏi thăm tình hình.
Lúc , Lục Thanh Dương cuối cùng cũng trả lời tin nhắn.
[Không gì.]
Phó Dục Hàn tức quá hóa , gọi một cuộc nữa nhưng kết quả vẫn hiển thị máy bận. Thế là đổi một khác gọi tới, thông máy nhưng mấy giây tắt.
"Đang trong cuộc gọi" — hóa cho danh sách đen . Cái thông báo hiển thị uổng công còn lo lắng Lục Thanh Dương xảy chuyện.
[Cho nên bây giờ ý gì? Điện thoại chặn ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-42-khong-lam-ke-bam-duoi-nua.html.]
Phó Dục Hàn chằm chằm màn hình với ánh mắt đầy lửa giận, dường như trừng thủng hai cái lỗ đó.
Không bao lâu , phía Lục Thanh Dương nhắn .
[Không ý gì cả, ba tháng nay cứ treo lơ lửng mãi, chán lắm .]
[Loại như sẽ yêu thương , lụy tình với loại như coi như xui xẻo.]
[Xóa bạn bè, đừng làm phiền.]
Phó Dục Hàn ba tin nhắn , đầu ngón tay khẽ run rẩy. Đáy mắt như nhuốm m.á.u trở nên đỏ hoe, giữa hai lông mày cuộn trào sự hung bạo và thất vọng.
Anh run tay gõ một câu gửi , nhận chỉ là dấu chấm than màu đỏ. "Bốp" một tiếng, Phó Dục Hàn đập mạnh điện thoại xuống mặt bàn.
Đoàn Đoàn đang cúi đầu chơi trong lòng giật , đầu tiên là đỏ mắt, đó há cái miệng nhỏ òa lên.
Phó Dục Hàn vội vàng bế bé dậy dỗ dành: "Em bé , ." Nói xong hôn một cái mới tiếp tục bảo: "Xin , ba hung dữ với con."
Phó Dục Hàn thở dài, lấy khăn giấy lau cho bé: "Không nữa, ngày mai ba đưa con chơi ?"
Đoàn Đoàn lúc mới nín, tủi nhào hõm cổ Phó Dục Hàn.
Buổi tối.
"Lão Phó, bên phát hiện một chút thông tin mới, gửi mail đấy." Sở Thiếu Lê gọi điện thoại tới.
"Được, lát nữa xem, vất vả ."
Phó Dục Hàn đang xem video học vụng về làm đồ ăn dặm cho bé. Bảo mẫu nấu ăn vẫn kịp tìm, hôm nay đành tạm bợ .
Đột nhiên, Sở Thiếu Lê bên chuyển chủ đề: "À, hôm nay thấy ai ?"
Phó Dục Hàn trả lời, thừa nước đục thả câu.
"Thôi , trêu nữa. Hôm nay ba gặp mấy bạn già ở một nông trang quê, đưa ông qua đó thì thấy Lục Thanh Dương."
"Hôm nay? Lúc nào?" Giọng Phó Dục Hàn lạnh một độ.
", hôm nay. Sáng nay thấy nhưng vội về nên chào hỏi."
Được lắm, hóa chơi nhảy nhót tưng bừng, bản còn ở đây lo lắng cái quái gì chứ? Phó Dục Hàn càng nghĩ càng giận.
Tự khó chịu một lúc, Phó Dục Hàn thử tự giải tỏa cho bản .
Thôi bỏ , xóa thì xóa, Lục Thanh Dương đó quả thực làm ít việc và Đoàn Đoàn. Nghĩ kỹ thì và con vẫn luôn chăm sóc.
Phó Dục Hàn chuyển hai triệu tệ từ tài khoản của cho Lục Thanh Dương, còn thêm một lời nhắn chuyển khoản "Cảm ơn sự chăm sóc đây của , đây là phí cảm ơn."
Còn phản kích một câu trẻ con "Đường ai nấy , đừng làm phiền, cảm ơn!"
Sau đó bắt chước Lục Thanh Dương, chặn tất cả phương thức liên lạc của đối phương mới chịu thôi.
Lúc đút cơm cho Phó Đoàn Đoàn, còn lải nhải với bé: "Em bé , sẽ gặp ông chú họ Lục nữa , ba học nấu cơm cho con nhé."
Tuy con hiểu nhưng Phó Dục Hàn vẫn với bé. Bởi vì thời gian qua thằng bé ỷ Lục Thanh Dương, lâu gặp thể sẽ quấy .
Ba ngày tiếp theo, Lục Thanh Dương quả thực liên lạc với Phó Dục Hàn, Phó Dục Hàn cũng lười tìm chuyện vui.
Từ khi mất từng yêu thương, đừng đến việc vun vén tình yêu thế nào, chỉ riêng với con cũng làm đủ , cho nên những lời Lục Thanh Dương cũng sai.
Vừa cũng cần khuyên Lục Thanh Dương từ bỏ nữa. Dù cũng bạch nguyệt quang thực sự của Lục Thanh Dương, nhà họ Lục coi như lỗ vốn .