Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 38: Tỏ tình
Cập nhật lúc: 2026-04-11 15:38:13
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trả lời tin nhắn xong, Lục Thanh Dương gửi tin cho Phó Dục Hàn cúi đầu với Đoàn Đoàn: "Cục cưng , chú quần áo cho con nhé? Gọi video cho ba con nào!"
Lúc nãy khi cho Phó Đoàn Đoàn ăn hoa quả, tranh thủ rửa bình sữa cho bé. Chỉ lơ là một chút, nhóc con giật yếm xuống làm khăn lau tay, nước quả chảy làm bẩn hết quần áo.
"Ba..." Đoàn Đoàn lúc đang xé mớ giấy vụn của , liền bập bẹ gọi một tiếng "Ba" chăm chú chơi tiếp.
Lục Thanh Dương thấy đứa bé thèm để ý đến liền đưa tay , hiệu bảo bé đưa giấy vụn cho .
Đoàn Đoàn cũng đơn thuần, một cái tưởng chú chơi cùng nên đưa giấy vụn cho .
Không ngờ Lục Thanh Dương cầm lấy xong liền đè bé quần áo. Miệng bé mếu xệch, tưởng Lục Thanh Dương chơi với còn trả đồ chơi, bé sắp òa lên .
Lục Thanh Dương vội vàng trả đồ, ngờ Phó Đoàn Đoàn giật lấy tờ giấy đầu sang một bên chơi, quần áo cũng cho , trực tiếp ngó lơ luôn.
Lục Thanh Dương nắm lấy tay Đoàn Đoàn, vỗ nhẹ mặt hai cái, thấp giọng dỗ dành: "Cục cưng Đoàn Đoàn, chú sai , trêu con nữa. Chúng gọi video cho ba con nhé?"
Chưa đợi Đoàn Đoàn phản ứng gì thì điện thoại của Phó Dục Hàn gọi tới, Lục Thanh Dương ấn .
Phó Dục Hàn chào hỏi : "Chào buổi tối! Hai chú cháu vẫn ngủ ? Phó Đoàn Đoàn ?"
Nghe thấy tiếng ba, Phó Đoàn Đoàn vội vã vứt đồ chơi bò về phía phát âm thanh. Rất nhanh đó, gương mặt của Phó Đoàn Đoàn chiếm trọn màn hình điện thoại.
Lục Thanh Dương một tay cầm điện thoại, một tay ôm lấy bé trả lời: "Chào buổi tối Phó! Bên hình như đang là buổi chiều nhỉ, làm phiền ?"
"Không phiền, công việc buổi sáng xong . Đoàn Đoàn ăn uống đeo yếm nhỏ ? Có hư, cho chú quần áo ?"
Chỉ thấy nhóc con họ Phó "khanh khách", vươn tay về phía điện thoại đòi bế, cái miệng nhỏ chu lên gọi: "Ba... a."
Phó Dục Hàn : "Được , lát nữa để chú quần áo cho con. Nhóc con ngốc nghếch , trong điện thoại bế !"
"Ba... Chú a." Phó Đoàn Đoàn bò nhặt tờ giấy vụn của , giơ lên khoe với Phó Dục Hàn xong thì dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm vỗ vỗ bụng Lục Thanh Dương.
Lục Thanh Dương thấy động tác của nhóc con là ngay ý gì, kể chuyện lúc nãy cho Phó Dục Hàn .
Sau đó mới nhéo má Đoàn Đoàn, : "Ôi chao ghê gớm , Phó Đoàn Đoàn nhà mách lẻo , chú sai ."
Nhóc mập vỗ thêm mấy cái bụng Lục Thanh Dương, "khanh khách" với Phó Dục Hàn.
Phó Dục Hàn ở bên cũng theo, chuyện với Phó Đoàn Đoàn vài câu định tắt máy.
"Khoan , Phó!" Lục Thanh Dương lên tiếng ngăn cản động tác của , chỉ thấy Phó Dục Hàn với vẻ mặt nghi hoặc.
"Anh Phó, cục cưng nhớ lắm, đang ngoan ngoãn đợi về đấy!" Em cũng nhớ , cũng đang ngoan ngoãn đợi .
Vế Lục Thanh Dương , nhưng Phó Dục Hàn dường như cũng hiểu chút ý tứ. Anh đỏ mặt gật đầu, lúc mới thực sự tắt video.
Lục Thanh Dương thấy vẻ ngượng ngùng của Phó Dục Hàn, ôm lấy Đoàn Đoàn đang ngơ ngác hôn chụt mấy cái, hì hì thành tiếng.
Phó Đoàn Đoàn đang mếu máo vì ba bế cũng hôn cho bật .
Thay quần áo cho Đoàn Đoàn xong, mang theo tâm trạng phấn khích đặt điện thoại xuống, tắt đèn lớn ôm Đoàn Đoàn ngủ.
Đoàn Đoàn trong lòng buồn ngủ díp cả mắt, miệng vẫn còn lắp bắp lầm bầm: "Chú... Chú, Ba..."
...
Hai ngày , Phó Dục Hàn cuối cùng cũng giải quyết xong công việc, chuẩn về nước.
lúc , một đàn của tên là Thẩm Vân Kỳ tìm tới.
Thẩm Vân Kỳ là quen trong câu lạc bộ khi học đại học ở Anh, nghiệp xong vẫn luôn ở nước ngoài làm việc, bọn họ lâu liên lạc.
Lần Thẩm Vân Kỳ sang Anh nên lập tức liên hệ. Phó Dục Hàn còn tưởng gã hợp tác thương mại gì bàn, kết quả chỉ là đơn thuần ôn chuyện cũ.
Anh khéo léo từ chối vì đang vội về nước, rảnh gặp. Đối phương cũng miễn cưỡng, chỉ vài ngày nữa cũng về nước, đến lúc đó tụ tập cũng muộn.
Anh chút ngơ ngác, bởi vì cảm thấy quan hệ giữa và Thẩm Vân Kỳ cũng chẳng thiết lắm, chỉ là bạn học bình thường thôi, đến mức ôn chuyện xưa.
Ba giờ chiều, tại thành phố A, Lục Thanh Dương ôm Đoàn Đoàn đợi sẵn ở quảng trường lối sân bay từ sớm.
Lục Thanh Dương lúc căng thẳng, vì trong xe để một món đồ đặc biệt, thích .
Phó Đoàn Đoàn mặc một bộ áo liền quần hình khủng long màu xanh lá. Lục Thanh Dương sợ bé nắng nên đội luôn cái mũ áo lên cho bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-38-to-tinh.html.]
Đoàn Đoàn thích đội mũ, hai tay cứ kéo giật mũ xuống, cơ thể còn vặn vẹo trái .
Kết quả bé vô tình chạm lòng bàn tay đầy mồ hôi của Lục Thanh Dương, vẻ mặt ghét bỏ tránh xa, còn dùng bàn tay nhỏ vỗ chú mấy cái.
"Cái đồ nhóc con , còn học thói ghét bỏ chú ." Nói xong, Lục Thanh Dương một tay bóp má bé, giả vờ hung dữ : "Nhóc xa, để xem con còn dám ghét bỏ chú nữa ?"
Phó Đoàn Đoàn bóp má phúng phính phồng lên, trừng mắt to, vươn tay sức đẩy tay , dùng giọng sữa gọi: "Chú... Chú."
Hai đùa giỡn với , khung cảnh ấm áp khiến ngoài ghen tị.
Phó Dục Hàn mặc một bộ vest đen thẳng thớm, từ xa kéo hành lý tới, đập mắt chính là hình ảnh như .
Anh lắc đầu, Phó Đoàn Đoàn là trẻ con thật, còn Lục Thanh Dương là tính tình trẻ con.
"Anh Phó! Cuối cùng cũng tới , mệt ? Để em xách hành lý cho." Nhìn thấy Phó Dục Hàn, Lục Thanh Dương kích động đến mức run lên, ngay cả giọng cũng vô thức cao hơn vài phần.
Nhóc con trong lòng thấy thì mắt sáng rực lên, dùng sức b.ú sữa lao về phía , miệng còn nũng nịu hét lớn: "Ba... Ba."
Động tác suýt nữa làm nhóc con văng khỏi vòng tay Lục Thanh Dương khiến cả hai giật nảy .
Phó Dục Hàn vội vàng đỡ lấy cục bột lao tới như đạn pháo. Vốn định mắng vài câu nhưng nghĩ đến việc con trai ba ngày gặp nên thôi.
Cuối cùng Phó Dục Hàn chỉ đưa tay nhéo cái mũi non mềm của bé, bất lực bỏ qua.
Lục Thanh Dương kéo hành lý cho về phía xe, càng càng tỏ chút bình thường.
Phó Dục Hàn liếc Lục Thanh Dương, phát hiện bên cạnh hồn vía bay , đường hình như còn cùng tay cùng chân, khỏi cảm thấy buồn .
Thế là chủ động hỏi: "Cậu thế? Khó chịu ở ?"
Tai Lục Thanh Dương nóng lên, lắc đầu hiệu gì chậm .
Rất nhanh đến chỗ xe, hôm nay Lục Thanh Dương lái chiếc G-Class.
"Anh Phó, em đồ tặng ." Lục Thanh Dương đỏ mặt hít sâu một , mở cốp xe .
Phó Dục Hàn ngước mắt lên, chỉ thấy cốp xe rộng lớn giờ đây chất đầy hoa Cát Tường màu hồng và tím, xung quanh còn trang trí thêm một ít hoa hồng chùm.
Bên cạnh đặt một tấm thiệp và hộp quà nhỏ. Phó Dục Hàn từ từ cầm lên, chỉ thấy bên : "Ngôn ngữ của hoa Cát Tường hồng: Chân thành, tình yêu vĩnh cửu".
"A Hàn, xin hỏi thể cho em một cơ hội theo đuổi ?" Ánh mắt Lục Thanh Dương dịu dàng như nước, chằm chằm Phó Dục Hàn, trong mắt tràn đầy sự mong đợi và hy vọng.
Sở dĩ gọi Phó Dục Hàn là "Anh Phó" nữa, là vì dùng phận hậu bối để ở bên cạnh Phó Dục Hàn, mà là bình đẳng, đường hoàng dùng tư cách một Enigma trưởng thành để cầu ái.
Nghe , tay Phó Dục Hàn vô thức túm lấy áo Đoàn Đoàn, mặt hiện lên một tầng ửng hồng nhàn nhạt.
Anh trả lời ngay mà trịnh trọng suy nghĩ một chút mới đáp: "Cậu tuyến thể của hỏng, cũng tin tức tố mà."
Những điều Phó Dục Hàn , thật Lục Thanh Dương từng cân nhắc tới. Năm năm yêu Phó Dục Hàn từ cái đầu tiên, mà đó tuyến thể của Phó Dục Hàn thực hỏng .
Họ đều là kẻ cố chấp, ngay cả ba cũng ủng hộ, cho rằng hành động của quá ấu trĩ, sẽ ngày hối hận.
Lục Thanh Dương hiểu rõ, cân nhắc thiệt hơn là dành cho yêu, còn khi thật sự yêu , những bất hạnh của thì chỉ thấy đau lòng, tình yêu càng thêm sâu đậm.
Lục Thanh Dương dịu giọng xuống: "Nếu để ý chuyện tuyến thể, em sẽ cùng từ từ tìm cách chữa trị, ?"
Phó Dục Hàn lời thì cảm động, nhưng vẫn lắc đầu: "Tôi để ý cái đó, chỉ là sẽ chịu nổi kỳ mẫn cảm đúng ?"
Lục Thanh Dương thở phào nhẹ nhõm, hóa khéo léo từ chối mà là vì lo cho kỳ mẫn cảm của . Hắn vội vàng : "Em , kỳ mẫn cảm cũng khó chịu như lời đồn ."
Phó Dục Hàn khẽ lắc đầu.
Khách quan mà phương diện, Lục Thanh Dương là một , trách nhiệm, bản lĩnh yêu trẻ con, quan trọng nhất là bản cũng thích .
Phó Dục Hàn từng là Alpha cấp S, lúc còn kỳ mẫn cảm, cảm giác dày vò đó khó chịu đến mức nào. Kỳ mẫn cảm của Enigma còn mãnh liệt và khó khăn hơn nhiều, vượt qua thể sẽ vỡ mạch m.á.u mà c.h.ế.t.
Chưa kể đây chỉ là chuyện ngày một ngày hai, mà là đằng đẵng mấy chục năm trời.
Lục Thanh Dương thấy sự giằng xé và do dự mặt , lời thỉnh cầu thất bại , lẳng lặng cúi đầu, ánh mắt cũng ảm đạm .
Đột nhiên, một bàn tay thon dài xoa đầu . Lục Thanh Dương ngẩng đầu lên, là Phó Dục Hàn đang mỉm với : "Theo đuổi ai là quyền của , quyền can thiệp quyết định của ."
Lục Thanh Dương trong nháy mắt vứt bỏ cảm xúc mất mát, tâm trạng hơn nhiều. Nếu A Hàn như , chắc chắn là ý hy vọng theo đuổi .
Lần , Lục Thanh Dương tự an ủi bản chắc chắn là do chuẩn đủ, làm công tác chuẩn là .