Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 30: Phó tổng say rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-11 08:20:01
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn đêm buông xuống, ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu tô điểm chút ánh sáng le lói cho khu biệt thự yên tĩnh .

Trước khu biệt thự, một chiếc xe màu đen khiêm tốn đang chậm rãi chạy , đèn xe chiếu sáng cổng sắt.

Đột nhiên một bóng thon dài loạng choạng xuất hiện mắt.

Một tiếng phanh gấp vang lên, chiếc xe khựng .

Lục Thanh Dương hoảng hốt vội vàng xuống xe, chạy tới đỡ lấy tay Phó Dục Hàn lo lắng hỏi: "Em đụng trúng chứ?"

Phó Dục Hàn nắm lấy cánh tay trả lời mà chỉ từ từ cúi đầu, lướt qua cánh tay rắn chắc đưa tay khoác lên.

Lục Thanh Dương khịt mũi, ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng đối phương: "Anh say ?"

Thân hình trong lòng vững, đôi mắt ngập trong men say trở nên mơ màng, gương mặt trắng lạnh nhuốm màu hồng say lòng , ngay cả đuôi mắt cũng vương vài phần mị ý diễm lệ.

Ánh mắt Lục Thanh Dương tối sầm mang theo thở xâm chiếm mạnh mẽ và nóng bỏng, kìm yết hầu lăn lộn vài cái, giọng trầm thấp khàn khàn: "Còn ? Em bế về nhà nhé?"

Nhà Phó Dục Hàn ở ngay biệt thự bên cạnh, Lục Thanh Dương định bế lên về phía cổng lớn.

"Đưa , về nhà." Phó Dục Hàn chằm chằm , từng chữ một, vì say rượu nên giọng cũng dính dấp hơn vài phần khiến lòng mềm nhũn.

Nếu ánh mắt mơ màng vì say, Lục Thanh Dương còn tưởng đang rõ ràng rành mạch trong lòng hề say.

Thế là ôm lấy Phó Dục Hàn, to gan gọi "vợ", giọng điệu dịu dàng dỗ dành:

"Vợ ơi say , em đưa về nhà ? Lát nữa em việc ngoài, sẽ về ngay thôi, lúc về sẽ mua bánh hoa tươi mà thích ăn nhé."

Cách đây vài cây một tiệm điểm tâm nổi tiếng mạng. Có Lục Thanh Dương mang bánh hoa ở đó về, Phó Dục Hàn cực kỳ thích.

tiệm bánh mở ở phố chợ đêm, ban ngày bán, buổi tối lúc nào cũng đông xếp hàng. Phó Dục Hàn kiên nhẫn đợi nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ thương món đó.

Những lúc bận rộn Lục Thanh Dương sẽ mua cho .

Phó Dục Hàn đang ngà ngà say chẳng thèm để ý gì, chỉ vùi đầu n.g.ự.c Lục Thanh Dương lầm bầm: "Không về nhà..."

Cuối cùng Lục Thanh Dương đành bế đặt ghế phụ.

Chiếc xe lao vun vút biến mất trong màn đêm đen kịt nơi cuối con đường...

Hôm nay Phó Dục Hàn xã giao uống ít rượu nhưng ý thức vẫn còn chút tỉnh táo, để cùng Lục Thanh Dương đến "chỗ cũ" nên định giả say.

Có điều vốn say sáu phần, trong bầu khí tối tăm thực sự nhắm mắt ngủ quên ghế.

Đợi đến khi tỉnh , chiếc xe đang đậu trơ trọi ven đường, trong xe chỉ một , còn đắp áo khoác đen của Lục Thanh Dương.

Phó Dục Hàn bỏ áo khoác , day day ấn đường đau nhức ngoài cửa sổ.

Anh tỉnh rượu kha khá nhưng đầu óc vẫn còn choáng váng.

Đêm quá khuya nhưng đường phố ở đây tối om chẳng mấy , đèn đường cũng yếu ớt, khung cảnh giống như những nơi lũ lưu manh xuất hiện trong phim truyền hình .

Anh xuống xe quan sát kỹ kiến trúc xung quanh, chắc chắn từng tới đây, trong lòng thầm trách bản ngủ say quá.

Thế là lấy điện thoại tìm kiếm, nơi cách nhà mười cây , còn thuộc khu nhà nữa mà là khu làng trong phố của một quận khác, thảo nào trông hẻo lánh thế .

Lục Thanh Dương sẽ nhỉ? Phó Dục Hàn về phía một đoạn, những con hẻm chằng chịt mà trầm tư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-30-pho-tong-say-roi.html.]

Anh sơ qua các cửa hàng gần đó, phát hiện bao nhiêu quán, chỉ vài quán ăn khuya và cửa hàng tạp hóa, hình như còn một quán bar tên là Mưa Rừng.

Anh nhớ tin nhắn "07" gửi cho Lục Thanh Dương.

Đã là chuyện bí mật ở chỗ cũ thì để lộ, hai gặp mặt chắc chắn sẽ chọn nhà riêng của ai mà sẽ chọn nơi thể đ.á.n.h lạc hướng tầm mắt khác.

Cho nên Phó Dục Hàn lý do để đoán rằng nơi Lục Thanh Dương đến nhất chính là quán bar, ngay khi định theo chỉ dẫn bản đồ tới quán bar Mưa Rừng...

Mấy tên côn đồ lêu lổng khoác vai tới, thấy Phó Dục Hàn, chúng dừng huýt sáo trêu ghẹo.

"Yo... , một ở đây thế ?"

"Đi với các ? Các mời cưng uống rượu."

...

Phó Dục Hàn lạnh lùng liếc mấy , tắt điện thoại, trong lòng kế hoạch.

Anh cúi đầu, khóe miệng nhếch lên nụ lạnh, trong đầu nghĩ cả vạn cách dạy dỗ mấy tên nhưng hiện tại bọn chúng còn ích với .

Vì thế biểu lộ mặt, chỉ dùng giọng điệu vài phần hoang mang luống cuống : "Tôi lạc đường, đến quán bar Mưa Rừng."

"Anh Vương , khéo kìa, đến Mưa Rừng, cùng đường với chúng đấy." Tên tóc vàng bên cạnh bỉ ổi như thể tưởng tượng cảnh chiếm .

Kẻ gọi là Vương nở nụ đầy tà ý, giả vờ thiện với Phó Dục Hàn: "Đến Mưa Rừng mà lạc , để bọn đưa nhé."

Vị trí của Mưa Rừng hẻo lánh kín đáo, tận cùng trong một con hẻm nhỏ.

Từ xa Phó Dục Hàn thấy biển hiệu đủ màu sắc. Trên tường ngoài của quán lác đác vài đang dựa hút thuốc, khung cảnh trông cũ nát và lộn xộn, chẳng hề ăn nhập với cái tên văn nghệ lãng mạn Mưa Rừng chút nào.

Ngay lúc Phó Dục Hàn đang suy nghĩ xem khi gặp Lục Thanh Dương thế nào để giống như đang theo dõi.

Lúc , một bàn tay heo nái đầy dầu mỡ từ từ sờ lên thắt lưng ...

Phó Dục Hàn theo bản năng hất , đợi phản ứng , xoay đá bay lão Vương sờ tay .

Lão Vương đá bay ngã xuống đất, tức đến đỏ tía tai, mặt mày dữ tợn vặn vẹo mắng to: "Cái đồ tiện nhân , dám đẩy ông đây, mày chán sống !"

Phó Dục Hàn mặc kệ bọn chúng, đưa tay định đẩy cửa .

Chưa kịp thì lão Vương lệnh: "Tụi bay bắt lấy nó cho tao!"

Phó Dục Hàn lạnh lùng liếc mấy kẻ đang vây quanh , dừng động tác đẩy cửa, thả lỏng nắm đ.ấ.m chuẩn nghênh chiến.

Mấy tên ép sát gần...

Mấy dựa tường thấy thì ngừng hút t.h.u.ố.c vội vàng tránh xa vài bước, hai nhanh chóng chạy trong quán bar.

"Bịch..." Kèm theo tiếng va chạm trầm đục, tên tóc vàng tay tiên đá bay ngoài.

Phó Dục Hàn xoay cổ tay, hai chân siết chặt, đó dồn lực tóm lấy nắm đ.ấ.m của một tên khác đang lao tới, cổ tay dùng sức vặn mạnh, chỉ thấy tiếng "rắc" giòn tan của xương cốt gãy.

Tên đó đau đến méo xệch mặt mày, vung chân định đá về phía Phó Dục Hàn, Phó Dục Hàn chỉ đành đưa chân đỡ.

Cùng lúc đó, một tên côn đồ tức giận đến mụ mị đầu óc rút từ trong n.g.ự.c một con dao, hung hăng đ.â.m về phía Phó Dục Hàn...

"Bịch..." Phó Dục Hàn còn kịp phản ứng thì một quyền cước sắc bén xé gió lướt qua mặt , chỉ thấy kẻ cầm d.a.o đ.á.n.h bay ngoài với tư thế cực nhanh.

Phó Dục Hàn chuẩn cơ hội, đột ngột tay cùng với xuất hiện bên cạnh, chỉ vài ba chiêu giải quyết xong những kẻ còn .

Loading...