Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 29: Tranh chấp

Cập nhật lúc: 2026-04-11 08:19:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong siêu thị bày bán đủ loại mặt hàng, kiểu dáng đa dạng phức tạp khiến hoa cả mắt.

Lúc đang là giờ tan tầm nên vẻ khá đông.

Lục Thanh Dương đặt nhóc con lên cổ, hai tay giữ lấy eo của Đoàn Đoàn.

Phó Dục Hàn cũng cao một mét tám mươi hai nhưng từng bế con như bao giờ.

Còn Lục Thanh Dương cao gần một mét chín, Phó Đoàn Đoàn bao giờ khác ở góc độ cao như thế nên nhất thời cảm thấy vô cùng mới lạ.

Bé con cũng thông minh, sợ ngã nên dùng đôi tay nhỏ như ngó sen ôm lấy đầu Lục Thanh Dương, rạp đỉnh đầu .

Phó Dục Hàn bên cạnh, vui mừng vì con trai yêu thương thầm ghen tị cho bản lúc nhỏ.

Hồi đó đừng công kênh như thế , chỉ đơn giản là Phó Hải Đạo ôm một cái thôi, ông nào cũng ghét bỏ đẩy .

Ban đầu còn tưởng làm sai điều gì, mới Phó Hải Đạo chính là một tên khốn nạn.

Mẹ của Phó Dục Hàn là đại tiểu thư của một gia đình quyền quý tại thành phố B. Lúc đó Phó Hải Đạo đang công tác ở thành phố B thì gặp , vì thêm sự ủng hộ trong cuộc cạnh tranh giành quyền thừa kế Phó thị nên mới tiếp cận bà.

Tuy nhiên thói trăng hoa của ông ở thành phố A ai cũng . Để lừa gạt , Phó Hải Đạo diễn một vở kịch "lãng t.ử đầu quý hơn vàng" ngay mặt bà.

Ông giả vờ gặp yêu , tỏ cắt đứt mối quan hệ cũ và tạo cái mác chỉ chung thủy với một bà.

Mẹ cũng chẳng yêu thương gì Phó Hải Đạo, nhưng lúc đó đến tuổi xung quanh hối thúc nên bà cũng nghĩ cứ kết hôn đại , kết hôn vun vén đàng hoàng là .

Nào ngờ kết hôn đầy hai tháng Phó Hải Đạo lộ rõ bộ mặt thật. Bắt một kẻ quen thói kiêu xa dâm dật ham chơi như ông về nhà đúng giờ quả thực còn khó chịu hơn là g.i.ế.c ông .

Thêm đó lúc bấy giờ ông cụ Phó thừa kế tuyệt đối sẽ chọn từ đời con trai mà sẽ chọn từ đời cháu trai, cho nên dù Phó Hải Đạo nhận bao nhiêu sự ủng hộ từ thế lực bên ngoài cũng vô dụng.

Con cái đều sốt ruột, cũng làm loạn một thời gian nhưng ai dám phản kháng, bởi vì quyết định là do tất cả các tộc lão của gia tộc họ Phó đưa .

Thế nên Phó Hải Đạo cũng chẳng thèm diễn nữa. Mẹ Phó Dục Hàn cũng lười để ý đến ông , đằng nào bà cũng chẳng yêu ông , nhân tiện bà dọn khỏi nhà họ Phó, còn ai giục giã chuyện chồng con càng tự do vui vẻ.

chuyện hỏng ở chỗ ngay đầu tiên bà và Phó Hải Đạo quan hệ thai. Bà chịu dọn về nhà họ Phó, đứa bé cũng là về nhà ba đẻ sinh.

Phó Hải Đạo vốn dĩ chẳng quan tâm con , nhưng khi Phó Dục Hàn là Alpha cấp cao thì lập tức nghĩ ngay đến lời ông cụ Phó : Người thừa kế nhà họ Phó sẽ sinh từ đời cháu của ông.

Ông lập tức bắt con Phó Dục Hàn dọn về, thực hiện kế hoạch nuôi dạy con gà nòi của . Hành vi biến thái đến mức trực tiếp tiêm t.h.u.ố.c bổ não kích thích phát triển cho Phó Dục Hàn khi mới hơn một tuổi.

Sau đến mặt ông cụ Phó đòi công bằng, ông cụ Phó trực tiếp dùng gia pháp với Phó Hải Đạo thì mới chấm dứt màn kịch .

Phó Dục Hàn thở dài một , thu cảm xúc tự kéo khỏi dòng hồi ức... đó mới sang bên cạnh đẩy một chiếc xe mua sắm.

Lục Thanh Dương suy nghĩ của , nếu sẽ đau lòng c.h.ế.t mất, kiểu gì cũng công kênh lên cao mỗi ngày.

Hai đang đùa giỡn bên cạnh suy nghĩ trong lòng , bọn họ đang ha hả vui vẻ.

Sau khi an , đôi chân ngắn của Phó Đoàn Đoàn sức đạp lung tung. Lục Thanh Dương đá trúng cũng giận, ngược còn thật lòng khen ngợi bé con sức, Phó Đoàn Đoàn càng nước lấn tới.

Phó Dục Hàn đẩy xe mua sắm tới, thấy bàn chân nhỏ an phận của con thì nắm lấy vỗ nhẹ một cái. Anh giơ tay chọc chọc má Phó Đoàn Đoàn, : "Phó Đoàn Đoàn, con mà nghịch ngợm đá chú nữa, coi chừng ba đ.á.n.h đòn đấy."

Tuy Phó Đoàn Đoàn hiểu ý nhưng giọng điệu của ba đúng, bé cũng dám lắc lư nữa mà ngoan ngoãn rạp đầu Lục Thanh Dương, mở to đôi mắt tròn xoe quan sát khắp nơi.

"Đặt Phó Đoàn Đoàn xuống ." Phó Dục Hàn mở cái ghế nhỏ xe đẩy , hiệu cho Lục Thanh Dương đặt con trong.

Lục Thanh Dương thì nâng Đoàn Đoàn lên tung hứng hai cái mới đặt xuống, hôn Đoàn Đoàn một cái : "Thỏ con của chúng xe nào!"

Dạo Phó Đoàn Đoàn thích bộ đồ thỏ con , mỗi ba mặc đồ thỏ con là bé sẽ toét miệng khanh khách, còn ôm bộ đồ thỏ buông.

Có thể bé tưởng lớn gọi là thỏ con là đang khen , cho nên bé vui vẻ thấy rõ.

Sau khi đặt Đoàn Đoàn vững, Lục Thanh Dương nhận lấy xe đẩy, cùng Phó Dục Hàn về phía khu vực rau củ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-29-tranh-chap.html.]

Nhìn lướt qua, sạp bày biện đủ các loại rau củ.

Phó Dục Hàn nấu ăn cũng chẳng mấy khi bếp, những thứ thể gọi tên cũng nhiều, chỉ mấy loại thường gặp nhất như cải thảo, ớt, khoai tây...

Hai mua một ít rau và thịt.

"Cái là bí đỏ ? Rất giống, nhưng nhỏ thế ?" Phó Dục Hàn đưa tay so sánh, phát hiện thứ còn nhỏ hơn cả lòng bàn tay .

Lục Thanh Dương liếc một cái, nhặt hai quả bỏ xe đẩy, trả lời: "Cái gọi là bí đỏ Beibei, mua hai quả về hấp lên ăn, dẻo thơm, và nhóc con chắc chắn sẽ thích."

Phó Dục Hàn gật đầu. Bé con đang trong xe thấy đồ mới bỏ thì tưởng là đồ chơi của , liền đưa tay cào.

tay bé ngắn quá cào tới, cả bắt đầu vặn vẹo trái . Lục Thanh Dương vội vàng ngăn bé , thì thầm bảo cái chơi .

Đột nhiên, bên cạnh truyền đến một giọng :

"Tôi thể đừng cái điện thoại rách nát đó nữa , bảo siêu thị khó khăn thế ! Nhìn chồng nhà xem, bế con chọn rau, thì cái gì cũng làm, là về nhà quách !"

Hai về phía phát âm thanh, đó là một đôi vợ chồng trẻ. Người đang lẽ là Omega, n.g.ự.c còn địu một đứa bé, im bên cạnh là Alpha.

Phó Dục Hàn Omega hiểu lầm quan hệ giữa và Lục Thanh Dương, nhưng vợ chồng cãi , cũng cần thiết đính chính, thế là kéo Lục Thanh Dương lẳng lặng lùi xa vài bước.

Thấy xung quanh đều về phía họ, sắc mặt Alpha lập tức tối sầm : "Em ồn ào cái gì ở đây? Vốn dĩ là em đòi siêu thị, ngày nào cũng vô lý gây sự em thấy phiền ?"

"Hả?! Tôi phiền? Không siêu thị thì nhà tiền thuê bảo mẫu mua thức ăn chắc? Nhịn đói c.h.ế.t cả lũ nhà , dám bảo phiền? Có bản lĩnh thì cả nhà đừng ăn cơm nấu nữa!"

"Sao em lắm chuyện thế, làm, để em ở nhà nấu bữa cơm thì làm ?"

Nghe thấy lời của Alpha, Omega tức đến mức khuôn mặt vặn vẹo: " đúng đúng, chỉ làm, chẳng lẽ công việc chắc?"

Thấy Alpha gì, càng tức giận, đỏ hoe mắt lớn tiếng mắng: "Nếu Nghĩa Hòa cho phép làm nghiên cứu tại nhà, cả nhà đều hít gió tây bắc mà sống !"

"Ngày nào cũng giặt giũ nấu cơm cho cả nhà , trông con, còn tranh thủ thời gian làm việc, sắp điên . Cái đồ khốn nạn yêu đương AA nhà , ly hôn !"

Hai đang hóng chuyện ở bên cạnh thấy hai từ "Nghĩa Hòa" và "nghiên cứu" thì lập tức dỏng tai lên ngóng.

Không trách bọn họ nhạy cảm, chủ yếu là do gần đây cả hai đều đang điều tra tin tức về bệnh viện đó.

"Câm miệng, Nhan Uyển Bạch, khuyên em chuyện với nhà tôn trọng một chút. Em ở nhà nấu cơm thì làm , ở giữa chốn đông la lối cái gì!" Nói Alpha định tát một cái, nhưng một bàn tay to lớn và dày dặn hơn giữ chặt lấy cổ tay.

"Đánh đúng ." Lục Thanh Dương nhướng mắt u ám , cảm giác áp bức ập tới.

"Liên quan gì đến mày, buông ông đây !"

Lục Thanh Dương hất mạnh tay gã . Tên Alpha loạng choạng suýt ngã, nhưng dáng vẻ cao lớn chân dài của Lục Thanh Dương, gã cũng dám làm càn nữa.

Alpha chỉ lườm Omega một cái cháy mắt, phất tay áo một câu: "Sáng mai Cục dân chính." Rồi bỏ .

Omega bóng lưng xa của gã, nước mắt lã chã rơi xuống, nhỏ lên đầu đứa bé đang sợ hãi trong lòng. Thân hình bỗng chốc yếu ớt, suýt chút nữa vững.

Hai thấy vội vàng tới, Phó Dục Hàn nhanh chóng đỡ lấy , hỏi một câu: "Vị , chứ?"

Lục Thanh Dương lấy từ trong túi đồ và bé một gói khăn giấy đưa cho Phó Dục Hàn, Phó Dục Hàn rút vài tờ đưa cho Omega.

Omega cúi đầu nức nở một hồi, nhận lấy khăn giấy một câu "Cảm ơn".

Phó Dục Hàn mấp máy môi an ủi, nhưng cảm thấy gì cũng thích hợp. Bởi vì trong mắt Omega , bọn họ là một gia đình ấm áp.

Một "gia đình ấm áp" khuyên giải ấm áp như , chút gì đó như đang mát.

Cuối cùng, Phó Dục Hàn chọn cách vỗ vỗ vai , vẫn vài câu an ủi.

"Cảm ơn."

Đợi Omega , cũng chính là Nhan Uyển Bạch bình tĩnh một chút, lời cảm ơn còn xin phương thức liên lạc của Phó Dục Hàn, là khi nào rảnh sẽ mời hai ăn cơm.

Loading...