Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 24: Hoa cát tường hồng

Cập nhật lúc: 2026-04-11 08:18:06
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Đoàn Đoàn cuối cùng cũng xuất viện.

Sáng sớm tinh mơ, Phó Dục Hàn thu dọn xong đồ đạc, chờ Sở Thiếu Lê đến đón.

Thủy Nguyệt cũng đến từ sáng sớm, giúp xách đồ.

Còn Lục Thanh Dương, Trần Sơ Đồng sợ pheromone mãnh liệt của ảnh hưởng đến Đoàn Đoàn nên đẩy phòng cách ly Enigma, tối qua chắc là về nhà .

Phó Dục Hàn cũng làm phiền , lúc thì cả hai đều cần tĩnh tâm suy nghĩ mới là đúng đắn.

Trần Sơ Đồng tuy nghỉ ca ngày nhưng cũng đến phòng bệnh, dặn dò Phó Dục Hàn những việc cần chú ý tiện thể ôm Phó Đoàn Đoàn một cái.

"Lời hôm đó, suy nghĩ thế nào ?" Trần Sơ Đồng ôm Đoàn Đoàn bộ đồ con thỏ, thuận miệng hỏi một câu.

Phó Dục Hàn thì dừng động tác tay, chút do dự từ chối: "Bác sĩ Trần, xin , tìm khác , chuyện của bé con sẽ nghĩ cách ."

Phó Dục Hàn rõ nếu từ bề nổi thì đây là một cuộc giao dịch cực kỳ bất công. Sự "bất công" đối với mà là đối với nhà họ Lục.

Mười mấy tuổi ông cụ Phó hỗ trợ để giúp nhà họ Phó xử lý chuyện công ty.

Anh hiểu rõ sự bất công chỉ là tạm thời, nếu thực sự đạt điều gì đó thì cái giá trả tuyệt đối chỉ là những gì thấy bên ngoài.

Hơn nữa đó là chuyện riêng của Lục Thanh Dương, chỉ tay năm ngón cũng , chi bằng tiến hành theo phương thức giao dịch, ít nhất cũng là danh chính ngôn thuận.

Trần Sơ Đồng gật đầu miễn cưỡng mà chỉ một câu: "Mặc dù nhưng chuyện pheromone của đứa bé và tuyến thể của , lời hứa của vẫn giữ nguyên."

"Ý gì đây? Cho dù làm chuyện thì vẫn sẽ giúp đứa bé ?" Phó Dục Hàn nheo mắt, khó hiểu hỏi.

Trần Sơ Đồng gật đầu. Anh vốn dĩ nghĩ sẽ làm khó bệnh nhân, hơn nữa đứa bé cũng quan hệ huyết thống với Lục Thanh Dương.

Phó Dục Hàn xin vì bản suy nghĩ thiển cận, ngẫm nghĩ một chút vẫn : "Tôi sẽ trực tiếp mà chỉ thể bóng gió khuyên nhủ một hai câu, còn Lục Thanh Dương quyết định thế nào là chuyện của ."

Trần Sơ Đồng kinh ngạc , vội vàng : "Phó tổng cần miễn cưỡng, bất luận là đứa bé thì đều sẽ nghiêm túc điều trị."

Phó Dục Hàn lắc đầu. Anh cảm thấy miễn cưỡng, chỉ là trong lòng chút khó chịu mà thôi.

Nếu lời thực sự hữu dụng thì nguyện ý thử một , dù hai cũng bất kỳ khả năng nào. Thà rằng để thỏa hiệp ngay từ bây giờ, còn hơn để Lục Thanh Dương cứ cố chấp như đến mức mất cả tính mạng.

Sở Thiếu Lê đợi ở lầu, Trần Sơ Đồng vỗ vỗ vai cũng thêm gì nữa.

Phó Dục Hàn chào tạm biệt ôm đứa bé rời .

Thời điểm cuối xuân, những ngày mưa dầm âm u lạnh lẽo qua , đó là nắng ấm gió nhẹ.

Phó Dục Hàn ngoài cửa sổ, đường cây xanh rợp bóng, dòng xe cộ tấp nập ngừng, vài vẻ vội vã qua vỉa hè bên cạnh.

"Đợi một chút." Phó Dục Hàn lên tiếng. Hai tiếng gửi tin nhắn cho một .

Sở Thiếu Lê dừng tay đang định khởi động xe, đầu đầy khó hiểu.

"Đến ." Phó Dục Hàn xong thì ôm Đoàn Đoàn xuống xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-24-hoa-cat-tuong-hong.html.]

Sở Thiếu Lê ngoài cửa xe, chỉ thấy đàn ông cao lớn tuấn tú đang ung dung chậm rãi tới, trong lòng ôm một bó hoa màu hồng lớn.

Hắn mặc đồ thường ngày mặc mà diện một bộ vest sẫm màu thẳng thớm, khí chất ưu nhã tôn quý ập mặt. Mà đôi mắt u tối thâm sâu hàng lông mày rậm đều đang tập trung một duy nhất.

Công ty của Sở Thiếu Lê ở gần đây, xem lát nữa cần nữa vì đến đưa tiễn Phó Dục Hàn. Sở Thiếu Lê nhếch môi như như , nghịch vô lăng lơ đãng nghĩ.

Bên ngoài cửa xe.

"Chúc mừng xuất viện, đây là quà xuất viện tặng và bé con." Yết hầu Lục Thanh Dương trượt lên xuống, lông mi vô thức rung rung mới khẽ run tay đưa hai hộp quà nhỏ đang cầm cho .

Phó Dục Hàn liếc hộp quà gói ghém tinh xảo , tuy bất kỳ logo nào nhưng chắc chắn đồ chơi. Anh đoán khả năng là thứ gì đó quý giá nên do dự nên nhận .

Lục Thanh Dương sự do dự của Phó Dục Hàn, hít sâu một , tay ôm hoa bất giác co một chút mới khàn giọng : "Chỉ là chút lòng thành thôi."

Đưa xong, Lục Thanh Dương dời ánh mắt chan chứa thâm tình mà cúi đầu chào hỏi Đoàn Đoàn trong lòng Phó Dục Hàn: "Chào buổi sáng nhé bé con, chúc mừng bé con xuất viện, hy vọng con thể lớn lên khỏe mạnh bình an và vui vẻ."

Mà Đoàn Đoàn cũng hồi phục sức sống, ngửi thấy mùi pheromone thoang thoảng thì "khúc khích" nhào tới.

Lục Thanh Dương cũng thuận thế đưa hoa cho Phó Dục Hàn, trịnh trọng chăm chú :

"Tặng , hoa là do em tự học cách gói, thể hảo một chút nhưng hy vọng đừng chê."

"Xin , hôm đó là do em quá sỗ sàng, hy vọng thể tha thứ cho em. Còn nữa, em xin cho em một cơ hội theo đuổi , ?"

Nói xong khựng một chút, vô thức c.ắ.n môi tiếp: "Anh cần vội vã đáp , chỉ là... thể giữ vị trí cha của đứa bé cho em ?"

Phó Dục Hàn sự căng thẳng và mong chờ ẩn sâu trong đáy mắt đàn ông, trong lòng cũng dâng lên một tia rung động.

Một lúc lâu , thở dài một , nhận lấy bó hoa cát tường hồng .

Đây là loài hoa thích nhất, bởi vì pheromone của chính là hương hoa cát tường. Mỗi khi ngửi thấy mùi hương , nhớ đến những thời gian ấm áp bầu bạn bên thuở nhỏ.

Suy nghĩ bay xa... khi đó mới 4 tuổi, vẫn rời .

Có một ngày, cô giáo với các rằng con cái là kết tinh tình yêu của cha . Anh hiểu nên về nhà hỏi , mỉm giải thích câu cho .

"Mẹ ơi, nhưng bố yêu con." Cậu bé khi đó giải thích xong vẫn hiểu, cho rằng câu là sai, ít nhất đối với thì nó bình thường.

Anh chỉ nhớ lúc đó ngẩn thật lâu, mới hỏi tại nghĩ bố yêu .

"Mọi đều , ngay cả bố cũng thế ạ!" Cậu bé ngây ngô trả lời.

Mẹ cũng im lặng hồi lâu mới dịu dàng xoa đầu : "Con , ai đó yêu thương đương nhiên đáng vui mừng, nhưng ai đó yêu thương cũng cần buồn bã, đó chỉ là vấn đề của cha con chứ vấn đề của con."

"Còn về tình yêu, đợi con lớn lên sẽ ăn mặc chỉnh tề, ôm bó hoa thật lớn về phía con, lúc đó con sẽ hiểu thôi."

"Đó là yêu ạ?" Cái đầu nhỏ của Phó Dục Hàn vẫn hiểu.

"Không, đó là lòng, lòng một thì khó, nhưng yêu lâu dài mới thấu lòng ." Mẹ với .

Giờ đây lời ứng nghiệm, quả thực ôm bó hoa tươi thắm về phía .

Loading...