Phó Dục Hàn cảm thấy bất ngờ với kết luận , nhưng ngẫm thì thấy cũng vài phần hợp lý.
Đoàn Đoàn hai lớn chuyện về thì tưởng đang gọi tên, bé ngây ngô định trèo lên giường.
Bé còn dang tay về phía Phó Dục Hàn, dính gọi một tiếng "Ba" và "Ba Lục".
Lục Thanh Dương xoa xoa khuôn mặt bầu bĩnh của con, chẳng cần con hiểu mà bắt đầu dạy dỗ nghiêm túc:
"Bảo bối, con là một bé ngoan. Hiện tại nhà chúng Omega nào, con khả năng cao sẽ trở thành duy nhất đấy. Sau lớn lên để mấy thằng tóc vàng lừa mất nhé."
Đoàn Đoàn bò qua ôm lấy con thỏ ở đầu giường, đó xuống sát bên hông Phó Dục Hàn.
Nghe Lục Thanh Dương thao thao bất tuyệt một tràng, bé mở to đôi mắt mờ mịt :
"A? Ba Lục a?"
Phó Dục Hàn lắc đầu: "Em mấy cái với thằng bé làm gì, nó hiểu ."
Lục Thanh Dương con hiểu nhưng vẫn cố :
"Thì dạy từ bé chứ, cục cưng nhà đáng yêu thế , lừa mất thì làm ?"
"Cũng , em đúng." Phó Dục Hàn gật gù đồng tình.
Đoàn Đoàn chẳng quan tâm hai đang gì, bé kéo tay áo Phó Dục Hàn, hỏi xin đồ ăn:
"Ba ơi? Sữa! Hịt hịt!"
"Không con ăn no mới về ? Bảo ba con pha sữa , sáng sớm ngày lấy thịt mà ăn."
Lục Thanh Dương thấy dáng vẻ của con thì nhịn , sang giải thích với Phó Dục Hàn.
Lúc nãy mua sữa và đồ nướng, thằng bé cũng nằng nặc đòi ăn, hết cách nên đành đồng ý.
Đoàn Đoàn thông minh lắm, bé to nhất trong nhà là ba, chỉ cần dỗ ba vui vẻ là sẽ đồ ăn.
Thế là bé dang đôi tay ngắn ngủn , ôm lấy eo Phó Dục Hàn.
Ngay khi bé định làm nũng thì sực nhớ lời Lục Thanh Dương dặn là bắt ba bế.
Bé tò mò vươn bàn tay nhỏ xíu chạm bụng Phó Dục Hàn: "Ba ơi? A? Ăn sữa!"
"Chỉ cho con nếm một tí thôi đấy, ăn xong quấy nhé."
Cũng chẳng Phó Đoàn Đoàn hiểu họ gì , chỉ thấy bé gật đầu lia lịa.
Hai dáng vẻ ngoan ngoãn của con, đều bật vui vẻ.
Ngày tháng dần trôi qua, em bé trong bụng cũng lớn dần lên.
Đến tháng thứ tám, Phó Dục Hàn làm gì cũng trở nên bất tiện.
Vì thế Lục Thanh Dương gần như túc trực bên cạnh rời nửa bước.
Buổi tối Phó Dục Hàn thường ngủ ngon, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của Đoàn Đoàn nên để bảo mẫu đưa bé sang phòng bên cạnh ngủ.
Tối hôm đó, Lục Thanh Dương đỡ Phó Dục Hàn tắm xong bước khỏi phòng tắm.
Sau khi đặt lên giường, Lục Thanh Dương mới tắm rửa.
Đến lúc , đèn lớn trong phòng ngủ tắt.
Lục Thanh Dương phát hiện vợ đang lưng , ăn mặc "mát mẻ".
Phản ứng đầu tiên của Lục Thanh Dương là sợ đắp chăn sẽ cảm lạnh.
Đợi gần kỹ mới thấy, chỉ mặc độc một chiếc quần lót màu đen.
Sau khi Phó Dục Hàn nặng nề hơn, những nơi cần thịt cũng tròn trịa hơn khá nhiều, chiếc quần ngắn chẳng che hết những phần da thịt trắng nõn .
Vẻ ẩn hiện mờ ảo khiến cơ thể Lục Thanh Dương lập tức nóng ran.
Kể từ khi hai em bé, chạm .
Nghĩ đến đây, Lục Thanh Dương thở dài, tắt đèn ngủ mới kiềm chế cơ thể mà ôm lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-111-vien-vien.html.]
Phó Dục Hàn cố ý mặc như thế , thấy Lục Thanh Dương phản ứng gì, còn cố tình nhích dán chặt .
Lục Thanh Dương theo bản năng lùi một chút.
"Ông xã, ..." Người phía bám riết buông.
Lục Thanh Dương thở hắt một nặng nề, nắm lấy tay gỡ , trầm giọng cảnh cáo:
"Vợ ngoan nào, em bé đang lớn dần , đừng quyến rũ em."
"Có em chê ? Bụng và đùi là thịt mỡ xí." Giọng Phó Dục Hàn trở nên tủi .
Lục Thanh Dương thở dài, thảo nào.
Vừa lúc đỡ vợ từ phòng tắm , mặc kín mít mới cho .
Lúc đợi giường cũng tắt đèn lớn mới dám mặc đồ mát mẻ, còn dám đối diện trực tiếp với .
"Vợ , vất vả như , em hận thể gánh vác , thể chê chứ?"
"Đừng nghĩ lung tung, em mãi mãi yêu ." Lục Thanh Dương dịu dàng dậy, hôn lên môi Phó Dục Hàn.
"Không chê là , ông xã , ... em..."
Nói , Phó Dục Hàn trở tay nắm lấy tay .
Trong bóng tối, đôi mắt Lục Thanh Dương đỏ ngầu, cố gắng kiềm chế định rút tay về.
Cuối cùng, Lục Thanh Dương vẫn kìm mà đưa tay lên mũi, hít hà thật sâu.
Lục Thanh Dương suýt chút nữa thì phát điên, ôm chặt lấy trong lòng mà hôn ngấu nghiến.
Đêm vẫn còn dài...
Phó Dục Hàn đau đến tỉnh giấc sáng sớm tinh mơ, bắp chân chuột rút đau điếng khiến buộc lay Lục Thanh Dương dậy.
"Thanh Dương, chuột rút, đau quá..."
Lục Thanh Dương đang ngủ say bỗng giật tỉnh dậy, vội vàng đỡ Phó Dục Hàn lên.
"Sẽ đau một chút, ráng nhịn nhé."
Nói , Lục Thanh Dương đặt chân chuột rút của thẳng, đó từ từ kéo duỗi , một tay ấn ngược bàn chân về phía .
"Đau quá chồng ơi... đừng kéo nữa..."
"Đau... chuột rút đau quá... huhu..."
Lục Thanh Dương mà xót xa vô cùng nhưng vẫn dám buông tay.
Một phút , cơn chuột rút của Phó Dục Hàn mới dịu , cả ướt đẫm mồ hôi lạnh, mắt đỏ hoe ngã lòng Lục Thanh Dương.
Lục Thanh Dương thầm tự trách bản lúc , dù điên cuồng cỡ nào cũng nên dùng biện pháp an . Bây giờ vợ đau đớn thế , tim cũng đau như cắt.
đến nước , Phó Dục Hàn kiên trì lâu như , thể những lời nản lòng .
Thế là lau mồ hôi cho , dịu giọng an ủi:
"Chỉ còn hơn một tháng nữa là kết thúc đau khổ , đến lúc đó cứ việc nghỉ ngơi, em sẽ cùng tẩm bổ sức khỏe."
Phó Dục Hàn thở phào một mới gật đầu.
Sau đó như nhớ điều gì, : "Sắp đặt tên cho con , cứ để con theo họ Lục , em hỏi xem ba ý kiến gì ."
Lục Thanh Dương lắc đầu: "Vợ , quá trình vất vả nhất là , họ gì là do quyết định."
"Hơn nữa ba , tên tuổi tùy thích. Ý em cũng , dù đặt tên con là Cẩu Đản Thiết Trụ thì em cũng ý kiến."
Phó Dục Hàn lườm một cái:
"Sao mà gọi là Cẩu Đản Thiết Trụ , cứ lấy họ Lục , chắc chắn sẽ để con mang họ Phó nữa ."
Lời đến nước , Lục Thanh Dương cũng phản bác nữa.
Cuối cùng, hai vắt óc suy nghĩ mới đặt cho con một cái tên gọi ở nhà thật là Viên Viên, ghép với Đoàn Đoàn thành ý nghĩa "Đoàn Đoàn Viên Viên" (Sum vầy).
Còn về tên chính thức thì hai vẫn quyết định .