Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 103: Truyện tranh

Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:30:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy phản ứng kịch liệt của đối phương, Phó Dục Hàn chút bất ngờ hỏi: "Bộ truyện khá nổi tiếng ở trong nước, em cũng từng xem ?"

"Là bạn em giới thiệu, bảo một nhân vật nam chính trong đó trông khá giống em, em xem thử thấy đúng là giống thật."

Thực Phó Dục Hàn từng xem mấy bộ truyện ngọt ngào ngốc nghếch song nam chủ kiểu . Là Nhan Uyển Bạch giới thiệu cho , ngờ Lục Thanh Dương cũng thích thể loại .

"Không ... bộ truyện , em thế nào nữa." Lục Thanh Dương chằm chằm màn hình điện thoại.

Sau đó Lục Thanh Dương một câu khiến Phó Dục Hàn kinh ngạc:

"Bạn thấy giống là đúng , bởi vì nhân vật tên 'Phó Dật' , thực là lấy nguyên mẫu từ , ngoại hình thể trông giống một chút."

Nói thì bộ truyện là do đầu tư thực hiện. Hai năm nghĩ tình trạng của , sợ làm liên lụy đến Phó Dục Hàn nên dám theo đuổi .

Hắn cứ tưởng cả đời sẽ chẳng còn duyên phận gì với nữa, thế nên mới bỏ một khoản tiền lớn thuê vẽ bộ truyện .

Truyện còn cả bản hoạt hình, kể về câu chuyện của và Phó Dục Hàn.

Bọn họ quen , thấu hiểu và yêu gặp bất kỳ trở ngại nào, đó kết hôn sinh con, nắm tay đến bạc đầu, cuối cùng chôn cất cùng .

Mọi chi tiết trong đó đều do chính , thể là sự tưởng tượng của riêng , ngờ giờ đây tất cả đang diễn trong đời thực.

Phó Dục Hàn xong hồi lâu vẫn hồn, cảm xúc dâng trào khiến .

Trong khoảnh khắc , chợt nhớ tới cuốn tập tranh từng thấy trong phòng ngủ của Lục Thanh Dương, bìa của nó lúc đó thu hút sự chú ý của .

Thế là vội vàng hỏi: "Có em để bộ truyện trong phòng ? Ngay giữa đống chứng nhận ."

Lục Thanh Dương gật đầu, ngạc nhiên hỏi: " , Phó, tìm thấy ?"

Phó Dục Hàn bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào lúc bìa cứ thấy quen quen, hóa khuôn mặt nhân vật truyện tranh đó quả thực tham khảo vài phần dung mạo của hai bọn họ.

"Bốp —" Phó Dục Hàn chạy tới ôm chầm lấy Lục Thanh Dương, hôn chụt một cái thật mạnh, khiến Lục Thanh Dương ngớ .

Phó Dục Hàn ít khi chủ động hôn , hôn nhiệt tình thế càng là đầu tiên.

Lục Thanh Dương thể nhịn , vội vàng đè ngược xuống giường, hôn đến khi đối phương xin tha mới chịu thôi.

Hôn đủ mới bưng cơm đút cho ăn.

Phó Dục Hàn tự ăn nhưng Lục Thanh Dương chịu, phấn đấu để Phó Dục Hàn chẳng động tay việc gì.

Phó Dục Hàn bất lực thở dài: "Anh đồ dễ vỡ, em cần chu đáo quá mức thế , sợ thành con lười mất."

Lục Thanh Dương vẫn tiếp tục động tác tay, hề để tâm : "Lười thì ?"

Hắn vui lòng làm gì đó cho Phó Dục Hàn, chăm sóc Phó Dục Hàn chu đáo là việc nên làm, việc sẽ làm cho đến già.

"Cái ăn thì ăn nhiều một chút, tất cả đều là đồ nhà tự nuôi trồng đấy." Lục Thanh Dương đút cho một thìa cháo thịt nạc rau cải.

Ăn cơm xong thì cũng hai giờ chiều.

Lục Thanh Dương tranh thủ lúc ngủ, tự xách giỏ lớn vườn hái vài cân trái cây mang về.

Người hôm nay cứ nhắc đến xoài mãi, nếu hôm nay ăn , tối về chắc chắn sẽ thầm hối hận cho xem.

Còn cả nhóc con ở nhà nữa, gửi ở nhà ông bà nội cả ngày, nếu mang chút đồ ăn về dỗ dành thì chắc cũng quậy tưng bừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-103-truyen-tranh.html.]

Lục Thanh Dương mang trái cây về thì Phó Dục Hàn cũng tỉnh.

Hai vệ sinh cá nhân đơn giản xuất phát đến địa điểm tiếp theo.

...

Một mảng mây trắng xốp mềm mại che bớt một phần ánh nắng chiếu xuống những dãy núi nhấp nhô trải dài bất tận.

Những cây cao lớn vươn thẳng lên trời xanh, một con đường đèo quanh co dốc chạy xuyên qua cánh rừng .

Hai bên đường trồng đầy hoa hồng gỗ đỏ rực, xe cộ đường thưa thớt, chỉ một chiếc xe màu đen đang lao vun vút.

Trong xe, Phó Dục Hàn những đóa hồng nở rộ dọc đường, kìm lời khen ngợi: "Con đường thật đấy."

Lục Thanh Dương thầm nhướng mày, khen khiến cũng vui lây.

Xung quanh đây thực khá nhiều dân sinh sống, con đường là lối gần nhất để họ thành phố.

Trước vốn đường vì hai chịu nhường đất ruộng để làm đường.

Là do Lục Thanh Dương lúc thành lập câu lạc bộ chi đủ tiền nên con đường mới xây dựng thành công, đó câu lạc bộ vẫn luôn bảo trì con đường .

Ba cây hoa hồng đều là do hai tuần đích chọn, đó cùng công nhân trồng xuống.

Chính là vì ngày hôm nay.

, chỉ trả lời một câu: "Đoạn đường đến câu lạc bộ đều trồng đấy, thích là ."

"Em cũng tham gia trồng hoa hồng ?" Phó Dục Hàn đột nhiên lên tiếng.

Phó Dục Hàn nhớ mấy hôm Lục Thanh Dương mang một cây hoa về, còn trồng cạnh cây hồng leo .

Hơn nữa hôm đó lúc tắm, nghĩ đến việc Lục Thanh Dương lâu chạm , liền cảm thấy tuyến thể trống vắng.

Lúc đó Lục Thanh Dương tắm xong, quần áo treo trong phòng tắm vẫn còn vương vấn mùi tin tức tố của .

Thế là Phó Dục Hàn ma xui quỷ khiến thế nào cầm quần áo Lục Thanh Dương lên ngửi thử.

Cuối cùng phát hiện gai hoa hồng dính đó.

"Sao ?" Lục Thanh Dương sửng sốt, khó hiểu hỏi.

"Anh thần cơ diệu toán mà." Phó Dục Hàn tất nhiên thể cho sự thật.

Lục Thanh Dương tin lời , cứ như đứa trẻ tò mò hỏi cho nhẽ.

Thậm chí khi xe đến câu lạc bộ, Lục Thanh Dương vẫn nhất quyết , bám theo hỏi cho bằng .

"Được , cho em chứ gì." Phó Dục Hàn làm phiền đến hết cách, đành thành thật khai báo.

Cuối cùng Phó Dục Hàn vẫn nhịn mà mỉa mai Lục Thanh Dương một câu:

"Chậc, còn tưởng em bồ nhí bên ngoài nên mới còn hứng thú gì với nữa chứ."

Lục Thanh Dương kêu oan ầm ĩ: "Làm gì ai khác! Em chỉ nghĩ là thể mạo phạm như thôi."

Nói còn sang trách ngược : "Biết thế em chẳng nhịn, em nhịn khổ sở thế nào , ngày nào cũng niệm kinh Phật mới ngủ đấy."

Vợ ngày nào cũng mặc cái váy ngủ lấp ló, ai hiểu nỗi khổ thấy mà ăn cơ chứ.

Loading...