Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 10: May mà ông đây không phải làm màu mà là giỏi thật
Cập nhật lúc: 2026-04-10 15:20:28
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mưa vẫn hề nhỏ , nước đọng mặt đất ngày càng nhiều.
Trong lòng Lục Thanh Dương còn ôm hai nên cũng dám nhanh, đoạn đường bình thường chỉ mất năm phút, mất gần mười phút mới đến nơi.
Nhà họ Lục vốn gốc ở đây. Từ đời ông nội của Lục Thanh Dương đến vùng đất lập nghiệp, cả gia đình bọn họ mới chuyển đến theo.
Tuy nhà cổ lâu đời như nhà họ Phó, nhưng căn nhà của nhà họ Lục cũng là một bất động sản đắt đỏ trong khu biệt thự của giới siêu giàu .
Mưa quá lớn, dù cửa mái hiên che chắn nhưng nước mưa hắt ướt đẫm cả sàn nhà. Vì khi đến cửa, Lục Thanh Dương đặt xuống mà mật mã trực tiếp cho Phó Dục Hàn, nhờ mở cửa giúp.
Biệt thự ba tầng, đúng như lời Lục Thanh Dương , lúc trong phòng khách một bóng .
Phó Dục Hàn còn đang do dự xem nên chào hỏi nhà họ Lục . Dù thì cha của Lục Thanh Dương cũng là bậc cha chú còn ơn với , chào hỏi là điều nên làm.
Chỉ là quấy rầy họ lúc muộn thế , theo thói quen coi trọng lễ nghi của họ, chắc chắn sẽ tốn công sức tiếp đãi . Vì thế Phó Dục Hàn dập tắt ý định chào hỏi ngay bây giờ.
Lục Thanh Dương thì chẳng quan tâm nhiều đến thế, cởi áo mưa kéo thẳng lên phòng ở tầng ba.
Trong phòng ngủ rộng rãi.
"Anh Phó, đây một lát nhé, em lấy chút đồ cho ."
Nói xong, Lục Thanh Dương khỏi phòng ngủ.
Phó Dục Hàn đặt Đoàn Đoàn xuống ghế sofa trong phòng. Thấy nhóc con mưa làm ướt, bèn lấy đồ chơi trong túi cho bé tự chơi.
Lúc mới thời gian quan sát phòng ngủ của Lục Thanh Dương.
Phòng ngủ lớn, thoáng qua thì tổng thể đúng là phong cách mà giới trẻ yêu thích.
Đầu tiên là cách trang trí, tông màu chủ đạo sang trọng và tinh tế, căn phòng chia thành ba khu vực chính: khu nghỉ ngơi, phòng để quần áo và phòng chơi game.
Thứ thu hút Phó Dục Hàn nhất chính là tủ trưng bày đầy ắp bằng khen và huy chương ở khu nghỉ ngơi.
Phó Dục Hàn bước tới gần mới phát hiện, đủ loại cúp và giấy chứng nhận đều cả.
Anh chú ý tới một giấy chứng nhận và cúp khá đặc biệt, tất cả đều liên quan đến các môn thể thao mạo hiểm như trượt tuyết, nhảy dù, leo núi...
Ánh mắt Phó Dục Hàn lướt qua những thứ , bản bao giờ đủ can đảm để thử thách những môn thể thao mạo hiểm đó.
Anh thể mạo hiểm đấu trí thương trường khốc liệt, nhưng vụ t.a.i n.ạ.n xe của để bóng ma tâm lý khiến quý trọng mạng sống.
Anh cũng sẽ bao giờ chủ động tham gia những hoạt động độ nguy hiểm cao thế , nhưng luôn nể phục những dám thử thách bản .
Đột nhiên dường như thấy một quyển album dựng bên cạnh tấm bằng khen, bìa ngoài hình như là hình vẽ chibi của hai .
Trông vẻ quen mắt? Không chắc lắm, để kỹ xem ...
Phó Dục Hàn định cúi xuống quan sát, còn kịp rõ thì Lục Thanh Dương . Phó Dục Hàn chỉ đành thẳng dậy, im lặng giả vờ như đang xem lướt qua.
Trên tay Lục Thanh Dương cầm một ly sữa nóng lớn, còn xách theo một túi đồ ăn vặt và trái cây.
Vừa về đến nơi, Lục Thanh Dương thấy Phó Dục Hàn đang xem tủ bằng khen của , còn ném cho một ánh mắt tán thưởng.
Nhận sự tán thưởng của vợ, Lục Thanh Dương cảm thấy hình tượng của bỗng chốc trở nên cao lớn vô cùng:
"A a a! Vợ thấy bằng khen của , vợ còn khen nữa chứ! Yeah hú! May mà ông đây làm màu, là thực lực thật hahaha!"
Phó Dục Hàn đó, Lục Thanh Dương vui vẻ về phía giống hệt một chú cún con đang vẫy đuôi.
Khóe miệng Phó Dục Hàn khẽ nhếch lên. Anh luôn cảm thấy Lục Thanh Dương giống kiểu cún con quấn , sức vẫy đuôi c.ắ.n ống quần chủ nhân chịu buông.
Lục Thanh Dương đưa sữa nóng cho Phó Dục Hàn.
Phó Dục Hàn nhận lấy sữa, một tiếng cảm ơn. Thấy Lục Thanh Dương vẫn đó nhúc nhích, bèn ném cho một ánh mắt thắc mắc.
Lúc , Lục Thanh Dương đang với vẻ mặt trông mong tha thiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-10-may-ma-ong-day-khong-phai-lam-mau-ma-la-gioi-that.html.]
Là ý khen ngợi ?
Phó Dục Hàn đột nhiên hiểu ý của Lục Thanh Dương. Anh dùng bàn tay cầm sữa xoa xoa đầu , gật đầu mỉm : "Làm lắm."
Hai mắt Lục Thanh Dương lập tức sáng rực lên. Sau đó cả bắt đầu tất bật ngược xuôi, chỉ chiếc tủ nhỏ bên cạnh khu vực chơi game :
"Vừa lạnh, uống sữa , lát nữa em nấu canh gừng cho ."
"À đúng Phó, đằng nước nóng, em tắm qua một cái nhé, đợi em nha!"
Phó Dục Hàn bóng lưng vui vẻ phòng tắm, đầu thứ giống quyển album một cái. Cuối cùng vẫn động tay xem đồ riêng tư của khác mà về phía ghế sofa.
Cái gọi là "tắm qua một cái" trong miệng Lục Thanh Dương, đúng thật chỉ mất vài phút. là vốn tắm , nếu chắc chắn e ngại điều gì đó.
Tắm xong xuôi, Lục Thanh Dương bước thấy Phó Dục Hàn đang cau mày khó xử, ánh mắt dáo dác tìm kiếm thứ gì đó.
vì nhà nên Phó Dục Hàn cũng dám lục lọi lung tung.
Thế là Lục Thanh Dương vội vàng tới hỏi xem chuyện gì.
Phó Dục Hàn thấy như thấy cứu tinh: "Phó Đoàn Đoàn nặng , bỉm cho nó, tìm cái túi để đựng rác."
Lục Thanh Dương bèn lấy một cuộn túi rác từ trong tủ . Phó Dục Hàn nhận lấy, cả hai cùng về phía Phó Đoàn Đoàn đang ghế sofa.
"Thằng bé nặng, ừm, mùi nồng đấy, là qua bên tránh một chút ." Phó Dục Hàn lòng nhắc nhở.
Lục Thanh Dương lắc đầu, xem vợ bỉm thế nào. Một lạ hai quen, thể giúp vợ .
Phó Dục Hàn cũng miễn cưỡng.
Sau khi bỉm bẩn , Phó Dục Hàn dùng khăn ướt lau sạch cho Đoàn Đoàn. Sau đó "bép" một tiếng, vỗ nhẹ cái m.ô.n.g nhỏ mập mạp, giả vờ nghiêm túc :
"Phó Đoàn Đoàn, con vệ sinh thì thể một chút quậy một chút cho ba hả?"
Lục Thanh Dương ở bên cạnh đôi mắt ngấn lệ của Đoàn Đoàn khi đ.á.n.h đòn, cảm thấy thú vị: "Nó bé xíu như thế, liệu hiểu ?"
Phó Dục Hàn lắc đầu. Nhóc con còn nhỏ, hiểu khác gì nhưng bé phân biệt cảm xúc trong lời của khác.
Bất kể con hiểu , một việc đều từ từ dạy dỗ.
Sau khi Phó Dục Hàn tắm rửa sơ qua cho và Đoàn Đoàn thì canh gừng của Lục Thanh Dương cũng bưng lên.
Khu vực chơi game một chiếc giường đơn nghỉ ngơi, cũng dọn dẹp xong xuôi, tối nay định ngủ ở đó.
Nhà Lục Thanh Dương thật cũng phòng cho khách, nhưng nhà chỉ thuê một cô giúp việc, gần đây cô xin nghỉ phép nên phòng khách dọn dẹp, giờ bám bụi .
Lúc Lục Thanh Dương giải thích với Phó Dục Hàn thì đang cho Phó Đoàn Đoàn uống sữa.
Anh chiếc giường đơn từ xa, cảm thấy giường nhỏ, đủ để và bé con . Thế là đề nghị với Lục Thanh Dương để hai cha con ngủ ở đó là .
Bản vốn là khách đến trú mưa, để Lục Thanh Dương chạy đôn chạy đáo ngại lắm , giờ còn chiếm giường của chủ nhà thì thể thống gì?
Lục Thanh Dương là đầu tiên phản đối: "Thế ? Giường đó bình thường để bạn bè đến chơi game , chẳng khác gì ghế sofa , ngủ thoải mái, và nhóc con ngủ ?"
Phó Dục Hàn cảm thấy chịu thiệt một chút cũng chẳng , cần cầu kỳ như .
"Anh Phó, chỗ đó ngay cạnh cửa sổ, tiếng mưa ồn lắm sẽ làm nhóc con thức giấc đấy. Em ngủ say như c.h.ế.t, em sợ ồn, em ngủ đây."
Nói đợi Phó Dục Hàn lên tiếng, Lục Thanh Dương rút sạc điện thoại, chạy vội về phía chiếc giường nhỏ.
Phó Dục Hàn khẽ nhướng mày, thở dài một bế con lên ngủ chiếc giường siêu lớn .
Anh tắt đèn lớn, chỉ để một chiếc đèn ngủ nhỏ.
Đợi Đoàn Đoàn ngủ say, Phó Dục Hàn rón rén về phía khu vực chơi game.
Mà lúc Lục Thanh Dương đang nghiêng giường, hăng say cãi tay đôi với cư dân mạng internet...