Thế Tử Giả Kinh Thương Làm Giàu Xong Mang Nhãi Con Bỏ Trốn - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-24 16:53:39
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Còn dám động thủ với ?!” Thuận ca nhổ một bãi nước bọt, nhấc chân đá mạnh bụng tiểu tạp dịch: “Cái giống hạ tiện, ngươi là cái thá gì?! Ăn trộm đồ của mà còn dám ngoan cố?!”

Thuận ca tay chân cùng lúc vung lên, mấy cú đ.ấ.m nặng nề giáng xuống vẫn hả giận. Hắn phủi tay, vớ lấy cây chổi dựng ở chân tường, vung cao cán dài trút thẳng xuống lưng tiểu tạp dịch.

Tiểu tạp dịch đ.á.n.h tới mức lăn lộn mặt đất, nhưng vẫn khăng khăng giữ chặt lọ dược, khẳng định đó là của .

Thuận ca tức đến bảy lỗ chân lông bốc khói, đầu quát lớn: “Còn đực mặt đó làm gì?! Đều xông lên cho lão tử! Đánh c.h.ế.t cái thứ tiểu tạp chủng điều !”

Đám gia đinh đưa mắt , cuối cùng vì khiếp sợ uy quyền của mà vây quanh áp tới.

Cũng chính khoảnh khắc , Cố Vân Thu rõ gương mặt của tiểu tạp dịch đang ngã đất, thấy đôi mắt đầy quật cường .

Đôi mắt !

Cố Vân Thu kinh hãi, vội vàng bước tới: “Tất cả dừng tay cho !”

là đôi mắt đó!

Kiếp , chính gắt gao chặn cửa Ninh Tâm Đường, và giục mau chạy . Hơn nữa, Cố Vân Thu lúc mới nhận , tiểu tạp dịch khi chuyện chút lắp.

Đám gia đinh tiếng quát làm cho sững sờ. Khi thu tay xoay , bọn chúng vẫn ăn ý thành một hàng che chắn cho tạp dịch .

Thuận ca vốn khéo léo, vội tiến lên định đỡ lấy hộp thức ăn giúp Cố Vân Thu: “Công, công tử, tới đây? Thứ đưa , để tiểu nhân...”

Cố Vân Thu rụt tay , đáp lời mà chỉ hất cằm hỏi: “Chuyện là thế nào?”

“Ài... Chỉ là một tên trộm vặt, trộm đồ của Thuận ca ạ.” Một tên gia đinh bên cạnh hóng hớt đáp lời, nhưng Thuận ca lườm cho một cái cháy mặt.

“Công tử, đừng Tiểu Ngũ bừa. Không trộm, là thấy giống nên hỏi một chút thôi.”

“Nhìn thấy giống?”

Thuận ca xòa giải thích: “Chẳng , công t.ử quên ? Hôm thưởng cho tiểu nhân một lọ kim sang dược...”

Cố Vân Thu chỉ tay cây chổi, lạnh giọng cắt ngang: “Đây mà gọi là hỏi ?!”

Lúc , mấy tên gia đinh khác cũng bắt đầu thấy mùi chẳng lành, vội vàng xoay đỡ tiểu tạp dịch dậy, chống chế rằng do nhất thời nóng vội nên tay chân nặng nhẹ, chứ cố ý.

Cố Vân Thu thu hết hành động của chúng mắt, chỉ từ lên quét mắt Thuận ca một lượt, lạnh lùng thốt một tiếng: “A.”

Thuận ca rùng một cái, mồ hôi lạnh tức khắc thấm đẫm lưng áo.

Cố Vân Thu rẽ đám , tự tay dìu tiểu tạp dịch dậy. Nam hài gầy gò nhỏ bé, đôi bàn tay thô ráp, đôi mắt to tròn đầy trong trẻo. Tuy đau đến nhe răng trợn mắt nhưng vẫn nhớ quy củ, hành lễ gọi một tiếng: “Công tử”.

Cố Vân Thu chằm chằm một lúc, muôn vàn cảm xúc dâng trào trong lòng, cuối cùng xoay : “... Dược ?”

Vì quá xúc động, giọng chút khàn .

Thuận ca chau mày, hai tay dâng lên: “Ở đây ạ, công tử.”

Cố Vân Thu đón lấy kỹ, xoay hỏi tiểu tạp dịch: “Ngươi lọ d.ư.ợ.c là của ngươi, bằng chứng gì ?”

Tiểu tạp dịch đ.á.n.h rách khóe miệng, mở lời hít hà vì đau. Nam hài l.i.ế.m môi, chậm rãi lọ d.ư.ợ.c mua ở hiệu t.h.u.ố.c trong kinh thành, vốn định tặng thúc thúc nhưng đối phương nhận nên mới mang lên núi.

Bình d.ư.ợ.c là loại sứ trắng cổ cao, vẽ hình bạch hạc của d.ư.ợ.c cục, nắp bình buộc một viên châu đỏ bằng tơ hồng lỏng, dùng chỉ trắng buộc , đáy bình một vết sứt nên đặt vững.

“Đây là... tiểu nhân tích cóp, tích cóp ba tháng mới mua . Hiệu t.h.u.ố.c đó làm ăn , tiểu nhị thể làm chứng.”

Cố Vân Thu gật đầu, sang Thuận ca: “Còn ngươi?”

Kim sang d.ư.ợ.c rẻ rẻ, đắt cũng đắt. Đối với tạp dịch, nhịn ăn nhịn mặc ba bốn tháng mới mua nổi, nhưng với hạng gia đinh mỗi tháng lĩnh một lượng bạc như Thuận ca thì chẳng đáng là bao.

Chỉ là hôm nay cần dùng mà tìm thấy, lúc thấy tiểu tạp dịch lấy một lọ nên theo thói quen giật lấy đoạt lấy. Không ngờ tên tính tình quật cường, kiên quyết đưa. Hai bên náo loạn đến tận bức tường đỏ , càng ngờ Cố Vân Thu bắt quả tang.

Thuận ca run rẩy, ậm ừ nửa ngày mới thốt một chữ: “Tiểu nhân...”

Cố Vân Thu đanh mặt : “Thuận ca, ngươi theo bên cạnh làm việc cũng một hai năm. Ngày thường ngươi xử sự thế nào quản, nhưng tới Báo Quốc Tự—”

“Ngươi cậy thế ức h.i.ế.p tiểu sa di trong chùa, mẫu phi quở trách đ.á.n.h phạt mà vẫn sáng mắt . Nay còn nhục mạ, hành hung tạp dịch trong phủ. Chẳng lẽ những lúc , ngươi còn làm bao nhiêu chuyện ác nhân nữa?”

“Công tử, tiểu nhân ...” Sắc mặt Thuận ca biến đổi, đám gia đinh khác cũng hoảng sợ quỳ rạp xuống.

“Đủ , cần giải thích, ngươi giảo biện thêm nào nữa.” Cố Vân Thu mất kiên nhẫn ngắt lời: “Theo quy củ trong phủ, sẽ báo với mẫu phi, để cha ngươi lãnh ngươi về. Phạt bổng, trượng hình là tống trang trại bên ngoài, bán sang Tây Bắc, cứ để đại quản sự trong phủ quyết định.”

“Còn các ngươi nữa—” Cố Vân Thu lướt mắt qua đám tùy tùng của Thuận ca: “Cũng theo về phủ hết !”

Thuận ca ngã bệt xuống đất, mặt cắt còn giọt máu, đầy vẻ tin nổi. Cố Vân Thu thèm lấy một cái, dắt tiểu tạp dịch trở về tiểu viện.

Chờ họ xa, đám gia đinh mới mếu máo đỡ Thuận ca dậy: “Ca, giờ làm đây? Công tử... lẽ định bán chúng thật ?”

Có mấy đứa nhát gan bắt đầu lóc: “Ngày tháng ở trang trại dành cho đại ca, làm lụng khổ sai như thế, chúng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất! Còn bán sang Tây Bắc thì càng...”

Thuận ca chúng đến nhức đầu, nhịn hét lớn một tiếng: “Câm miệng hết cho !”

Hắn nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt u ám chằm chằm hướng Cố Vân Thu khỏi. Hắn chợt nhớ , Thế t.ử từng sai tìm một đứa nhỏ lắp.

Xảy chuyện , chỗ Viên Không Đại sư chắc chắn nữa, Cố Vân Thu trực tiếp kéo về viện tìm Vương phi.

“Mẫu —” Cố Vân Thu gọi dài một tiếng.

“Sao về nhanh ...” Vương phi ngẩng đầu, ngạc nhiên khi thấy nhi t.ử dắt theo một nam hài lem luốc, chật vật: “Đây là—?”

“Mẫu , con làm gia đinh cho con!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/the-tu-gia-kinh-thuong-lam-giau-xong-mang-nhai-con-bo-tron/chuong-10.html.]

Vương phi ngẩn , ngay cả tiểu tạp dịch cũng nghệch mặt . Nàng thầm nghĩ đứa trẻ tùy hứng thế, nhưng vẫn ôn tồn hỏi lý do.

Cố Vân Thu thể chuyện kiếp , chỉ đành xổm xuống dựa gối Vương phi, kể sự việc . Sau đó ôm lấy chân nàng, nũng nịu: “Cho làm gia đinh cho con mà, cầu xin mẫu đấy!”

Ninh Vương phi xoa đầu , vội lên tiếng. Cố Vân Thu bèn tung chiêu cuối, giọng ngọt như đường: “Mẫu đồng ý với con , chỉ cần mẫu chịu, con sẽ chăm chỉ sách luyện chữ, tuyệt đối làm các sư phó tức giận nữa.”

Vương sư phó vốn là danh sư của Thanh Dương Thư Viện, Ninh Vương bỏ tiền lớn mời về dạy dỗ Cố Vân Thu.

Ánh mắt Ninh Vương phi khẽ động, nàng dùng mu bàn tay cọ nhẹ : “Tiểu hoa miêu , mặt đầy bùn đất , mau theo ma ma rửa mặt .”

Cố Vân Thu tưởng thật, ngoan ngoãn để dẫn . Chỉ tiểu tạp dịch đang quỳ đất là thấy lạ— mặt công t.ử rõ ràng sạch bong, vết bẩn nào ?

Khi Cố Vân Thu xa, Ninh Vương phi mới bảo dậy, ôn hòa hỏi tên họ. Tiểu tạp dịch căng thẳng, lắp bắp mãi mới hết câu.

Hắn đến từ thôn Điền gia ở Vị Châu, Tây Bắc, tên là Cẩu Oa, năm nay mười hai tuổi. Tám chín năm thôn dịch bệnh, chỉ còn khi đó mới ba tuổi và một thanh niên hàng xóm sống sót. Người thanh niên gia nhập đại doanh Tây Bắc, luôn mang theo bên nuôi nấng. Sau lớn hơn, đó mới nhờ tìm cho một công việc tạp dịch, vài năm mới bán Vương phủ. Các ma ma bên cạnh Vương phi đều thể chứng thực:

“Là một đứa nhỏ thật thà, phu nhân cứ yên tâm ạ.”

“Vậy ?” Vương phi mỉm . Đứa trẻ trông tuy lanh lợi bằng Thuận ca nhưng cái chất phác, tâm địa . Nàng hỏi thêm vài câu: “Biết chữ ? Đã từng sách ?”

Cẩu Oa lắc đầu. Đọc sách chữ tốn kém lắm, Tưởng thúc vất vả vì nhiều , việc làm để ăn no với là đại phúc, dám mơ tưởng gì hơn.

Nghĩ tới đây, Cẩu Oa quỳ xuống dập đầu với Vương phi: “Tiểu... tiểu nhân kiến thức, là kẻ thô kệch, làm tạp dịch thì chứ làm sai vặt hầu cận.. sợ là vụng về, hầu hạ Thế t.ử ...”

Vương phi thầm đ.á.n.h giá: Đứa nhỏ đúng là thành thật.

“Vậy Cẩu Oa , ngươi xem, làm tớ cốt lõi là ở điều gì?”

Cẩu Oa quỳ đất suy nghĩ một lát, nghiêm túc trả lời: “Dạ là... là lòng trung thành.”

Dễ cầu vô giá bảo, khó đắc một trung nô.

Vương phi trao đổi ánh mắt với các ma ma, mỉm : “Được , nếu Thu Thu trúng ngươi, từ nay về hãy ở hầu hạ cho .”

Cẩu Oa ngẩn , ngờ Vương phi đồng ý. Hắn sững sờ một lúc vội vàng dập đầu tạ ơn, đầu chạm đất kêu "thình thình".

Vương phi vội đỡ dậy: “Được , cũng theo ma ma tắm rửa .”

Cố Vân Thu kết quả, liền lao lòng mẫu phi cảm ơn rối rít: “Con mẫu nhất mà!”

Khi Vương phi hỏi về đám gia đinh cũ, Cố Vân Thu lắc đầu: “Tùy mẫu xử trí ạ.”

Vương phi hiểu ý ngay. Nàng vốn dĩ chẳng ưa gì Thuận ca, chỉ sợ nhi t.ử vui nên mới nhịn. Nay Cố Vân Thu , nàng đương nhiên vui lòng tống khứ bọn chúng .

Thế là nửa khắc

Đám gia đinh bắt nạt Cẩu Oa lúc nãy đều phạt đ.á.n.h gậy ngay tại sân, đó tống trang trại ngoài thành. Thuận ca Quản sự Nhị môn dẫn , từ nay phép làm việc trong phủ nữa. Ngay cả Quản sự Nhị môn cũng liên lụy, phạt nửa năm bổng lộc, tước bỏ phần lớn quyền hạn, điều khỏi phòng thu chi để về nhà dạy bảo nhi tử.

Còn chuyện gã Quản sự đó về nhà xử lý Thuận ca thế nào, Cố Vân Thu chẳng mảy may quan tâm. Cậu đang vui vẻ dắt tiểu tạp... , sai vặt mới của về phòng.

Vào đến nhà, nhịn mãi nhưng vẫn kìm mà hỏi một câu:

“Ngươi... vì tình nguyện theo ?”

Hỏi xong y thấy ngớ ngẩn—ai mà chẳng làm gia đinh hạng nhất hơn là làm tạp dịch cơ chứ?

Cẩu Oa quỳ xuống, đôi mắt sáng rực :

“Bởi vì... công t.ử cứu mạng tiểu nhân. Công t.ử là... là .”

Cố Vân Thu chớp chớp mắt, chuyện chẳng chút ấn tượng nào nhỉ?

Cẩu Oa nhớ, bèn kể chuyện của hai năm . Đó là một ngày tuyết rơi, đám gia đinh trong viện lười biếng nên dồn hết việc nặng nhọc cho . Hắn gánh nước trượt chân ngay cửa viện, cả ướt sũng phát sốt cao. Đám gia đinh những mời đại phu mà còn dùng roi mây đ.á.n.h , mắng giả bệnh.

Lúc đó chính Cố Vân Thu tình cờ ngang qua, quát lui bọn chúng sai mời lão đại phu tới.

“Với công t.ử đó chỉ là... chuyện nhỏ đáng nhắc tới, nhưng với tiểu nhân... là đại ân.” Cẩu Oa đầy nghiêm túc.

Cố Vân Thu đến mức ngượng, xoa mũi kéo dậy. Hóa giữa hai còn một đoạn duyên nợ như thế.

Cẩu Oa lên, vẫn ngoan ngoãn hành lễ tạ ơn. Cố Vân Thu càng càng thấy ưng ý, nhịn : “Ta đổi tên cho ngươi nhé!”

Cẩu Oa theo bản năng định lắc đầu, nhưng nghĩ cái tên của đúng là cho lắm, bèn đỏ mặt gật đầu.

Cố Vân Thu lục lọi trong đầu một loạt cái tên như Phúc Vượng, Tài Lộc, Nguyên Bảo... nhưng đều thấy ưng. Cuối cùng, ánh mắt thoáng thấy hộp thức ăn, liền reo lên: “Có !”

“Từ hôm nay, ngươi tên là ‘Điểm Tâm’, chính là tiểu điểm tâm của .”

Điểm Tâm?

Cẩu Oa ngơ ngác chớp mắt. Cố Vân Thu chẳng rõ thích , chỉ thấy làn tóc rối bời, hai tai đỏ ửng lên cả .

Sau , cái tên cũng Ninh Vương phi chấp thuận. Danh tịch của Cẩu Oa rút khỏi hàng tạp dịch, chính thức đổi tên, tiền tiêu vặt mỗi tháng tính một lượng bạc.

Cố Vân Thu giữ lời hứa, ngày nào cũng dậy sớm sách luyện chữ, khiến Vương phi vô cùng đắc ý. Không chỉ tự , Cố Vân Thu còn kéo Điểm Tâm theo cùng. Hai đứa trẻ thường xổm bên bãi cát nhỏ trong viện, cầm cành cây vẽ vẽ .

Dùng cành cây dễ hơn bút lông, Cố Vân Thu lúc đầu quen nhưng dùng lâu những nét chữ thanh mảnh, đẽ, còn chọn vài chữ đơn giản dạy cho Điểm Tâm.

Một ngày nọ Vương phi ngang qua, thấy bảo bối nhà đang lẩm bẩm: “Hai chữ chính là—Điểm, Tâm, là tên của ngươi đấy.”

Chữ "Điểm" (点) và chữ "Tâm" (心) cũng chẳng dễ dàng gì.

Vương phi lén qua, ngạc nhiên nhận nhi t.ử chữ hề tệ, tuy đạt đến độ tinh xảo của các bậc thầy nhưng nét chữ đoan chính, ngay ngắn vô cùng. Vương phi trong lòng vui sướng khôn xiết, chỉ nghĩ rằng đó là thành quả những ngày khổ luyện của Cố Vân Thu.

Loading...